Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Phong Hoa Hoạ Cốt

Chương 37: Phủ đầu ra oai

« Chương TrướcChương Tiếp »
Năm nay nắng hè gắt gao khôn tả, các vùng phía Nam như Kỳ Châu, Mân Châu còn gặp phải hạn hán nghiêm trọng, không ít dân chúng phải bỏ xứ lưu lạc khắp nơi. Thượng Kinh nằm ở phương Bắc, so với vùng bị thiên tai thì vẫn còn đỡ hơn chút ít, nhưng ngay từ sáng sớm cũng đã cảm thấy oi bức rõ rệt.

Đợi đến khi tới viện của đại phu nhân, Thích Bạch Thương đã cảm thấy vết bỏng ở tay trái âm ỉ nhói đau.

Nàng hơi nhíu mày, cúi đầu nhìn xuống…

Tấm lụa trắng đặc chế mỏng nhẹ thoáng khí được cắt thành dải dài, quấn từ ngón cái và ngón trỏ tay trái nàng đến tận cổ tay. Sau khi bó lại như vậy, cổ tay vốn đã mảnh mai lại càng thêm yếu ớt, nhỏ đến mức như chỉ cần dùng một tay là có thể siết chặt, trông vô cùng đáng thương.

Trời nắng gắt thế này, e là vết bỏng phải mất một thời gian dài mới khỏi được…

Thích Bạch Thương thầm nghĩ, men theo hành lang bên tay trái cùng Tử Đằng và Thược Dược, rẽ vào minh đường trong viện của chủ mẫu.

Một giọng nữ khàn khàn the thé đang cất lời:

“Phu nhân cứ yên tâm. Định Bắc hầu từ lâu đã có ý với Uyển Nhi, nếu không giữa kinh thành có biết bao khuê nữ danh môn, sao ngài ấy chẳng gửi thϊếp đến nhà nào khác?”

“Nếu thực sự là vậy, sao mấy năm trước lại chẳng thấy hắn gửi thϊếp?”

“Thì… thì mấy năm trước Định Bắc hầu cũng đâu có ở kinh thành. Hơn nữa, Quốc công gia cũng từng nói, bệ hạ có ý muốn năm nay sẽ ban hôn cho Định Bắc hầu, còn bảo đợi đến lúc đó sẽ cùng ban cả sách bảo thăng tước Quốc công, chắc là Định Bắc hầu cũng hiểu thánh ý khó trái, nên mới mượn cơ hội này để bày tỏ lòng mình với Uyển Nhi đó ạ!”

“Ta chỉ lo công chúa Trinh Dương…”

Lời nói ngưng bặt khi bóng dáng Thích Bạch Thương xuất hiện.

Tử Đằng và Thược Dược dừng bước phía trước: “Phu nhân, đại tiểu thư tới thỉnh an người.”

“Tham kiến phu nhân.” Thích Bạch Thương hành lễ, tự giác dừng lại bên ngoài minh đường.

Theo lẽ thường, nàng phải gọi đại phu nhân Tống thị là mẫu thân. Nhưng từ năm nàng chín tuổi được đón về phủ, Tống thị đã tỏ rõ thái độ chán ghét, còn nghiêm khắc cảnh cáo nàng không được gọi mình là mẫu thân, chỉ được gọi mình là phu nhân như bao kẻ hầu người hạ khác.

“Các ngươi lui xuống đi.”

“Vâng, Khổng ma ma.”

Chờ Thược Dược và Tử Đằng lui ra khỏi viện, giọng the thé của nữ nhân trong phòng lại vang lên: “Đại tiểu thư quả là khó gặp. Khi còn ở trang viện thì nói là lâm bệnh, không chịu ra khỏi giường gặp ai. Giờ về đến phủ, cũng phải để đại phu nhân tự mình dặn dò mới có thể “mời” được người ra mặt?”

Thích Bạch Thương vẫn cúi đầu, giọng nhẹ như gió thoảng: “Thân thể Bạch Thương yếu ớt, nếu có chỗ thất lễ, mong phu nhân và Khổng ma ma rộng lòng tha thứ.”

“Yếu ớt? Ta thấy là miệng lưỡi sắc bén, không biết lễ nghĩa thì có!” Khổng ma ma cười nhạt, giọng càng thêm gay gắt.

Đại phu nhân đang xoa trán, tỏ vẻ chán ghét: “Nói nhỏ chút, trong phủ mà có cô nương thô tục như vậy thì còn ra thể thống gì nữa?”

“Dạ, phu nhân anh minh.” Khổng ma ma lập tức đổi giọng, thẳng lưng nói: “Đại tiểu thư còn không vào bái kiến?”

“…”

Thích Bạch Thương chầm chậm bước vào trong gian giữa, đứng yên.

Ánh mắt dò xét của đại phu nhân dừng trên người nàng, khựng lại hai nhịp: “Ngẩng đầu.”

Thích Bạch Thương làm theo, ngẩng đầu lên.

Lúc nãy nàng đứng dưới nắng gắt, chủ tớ trong phòng chưa nhìn rõ. Bây giờ vừa thấy lớp lụa mỏng che mặt ấy, Khổng ma ma lập tức bắt được cái cớ, châm chọc: “Gặp chủ mẫu còn dám che mặt, ngươi có hiểu lễ nghi hay không? Gỡ xuống mau!”

Thích Bạch Thương hơi nhíu mày: “Thân thể mới khỏi bệnh, chỉ sợ lây…”

“Còn dám cãi à?”

“…”

Thích Bạch Thương cũng chẳng buồn tranh luận thêm, nâng tay tháo lớp lụa vắt ngang tai.

Lớp sa mỏng vừa được gỡ xuống, gương mặt đẹp đến yêu mị kia lập tức dần hiện rõ.

Khổng ma ma đang định răn dạy tiếp thì nghẹn họng, không nói nên lời.

Tay cầm chén trà của đại phu nhân cũng khựng lại giữa không trung, khẽ nhíu mày, sau một thoáng ngây ra thì trừng mắt nhìn nàng đầy nghi hoặc và chán ghét: “Ngươi với cái thứ hồ ly tinh mẫu thân ngươi ấy, đúng là giống nhau như đúc.”

Tay quấn băng trắng của Thích Bạch Thương đang buông thõng bỗng khựng lại, nàng chợt ngẩng đầu.

Đôi mắt nàng trong vắt lạnh lẽo như suối băng, chỉ một cái liếc nhìn đã rửa sạch vẻ đẹp tà mị kia, khiến cả dung mạo trở nên thoát tục như mây khói.

“Phu nhân từng gặp mẫu thân ta sao?”

Sắc mặt đại phu nhân lập tức thay đổi, như vừa nhận ra bản thân lỡ lời, giọng càng lạnh lùng hơn: “To gan! Từ khi nào phủ Khánh Quốc công phủ lại đến lượt ngươi chất vấn?”

Thích Bạch Thương nghiến răng, kiềm lại cảm xúc.

Nàng rũ mi đáp: “Bạch Thương thất lễ, xin phu nhân thứ tội.”

Tống thị nhìn gương mặt tựa như người xưa kia ấy, trong lòng chỉ thấy nỗi ghen ghét căm hận năm nào lại dâng trào.

Bao năm không gặp, không ngờ nàng lại giống mẫu thân như vậy, vừa xuất hiện đã mang dáng vẻ khuynh thành nổi bật giữa chốn kinh đô.

Dù có được ông trời ưu ái, e rằng cũng chỉ là một kẻ bạc phúc mệnh mỏng mà thôi!

Tống thị thầm nguyền rủa trong lòng, cụp mi đầy chán ghét: “Đeo vào đi.”

Thích Bạch Thương làm theo lời, đưa tay vén tấm khăn che mặt ra sau tai.
« Chương TrướcChương Tiếp »