- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Phong Hoa Hoạ Cốt
- Chương 36: Lời đồn hoang đường
Phong Hoa Hoạ Cốt
Chương 36: Lời đồn hoang đường
Lang Uyển là tư dinh do Thánh thượng ban cho Tạ Thanh Yến vào năm y cập quan, nằm sát bên hoàng cung, khuôn viên rộng lớn, bốn mùa đều mang một vẻ đẹp riêng, cảnh sen trong gió là một trong những cảnh đáng để chiêm ngưỡng nhất.
Phần lớn thời gian Tạ Thanh Yến đều trấn thủ biên cương, hiếm khi hồi kinh, chưa từng chính thức khai phủ. Từ khi được ban thưởng tới nay, y vẫn chưa đặt chân vào Lang Uyển lần nào.
Ngược lại, mỗi năm vào tháng Bảy, Trưởng công chúa đều đến Lang Uyển tránh nóng, nhân đó tổ chức yến tiệc ngắm sen, mời các phủ trong kinh tham dự. Năm nay, yến hội vốn đã định tổ chức sau ba ngày nữa, chẳng có gì lạ thường.
Chỉ là lần này, thϊếp mời lại được gửi đi dưới danh nghĩa của Tạ Thanh Yến, quả là chuyện xưa nay chưa từng có.
Tin tức chưa đầy hai ngày đã lan khắp kinh thành, gây nên một cơn sóng lớn. Trong các trà lâu kinh đô, đâu đâu cũng nghe thấy lời bàn tán, nói rằng trong trận đấu của công chúa Trinh Dương - nữ nhi duy nhất của Thánh thượng cùng Thích Uyển Nhi - đệ nhất tài nữ kinh thành, không ngờ Uyển Nhi lại chiếm thế thượng phong trước.
Mà tại Thích phủ, nơi đang ở trung tâm cơn sóng gió, Thích Bạch Thương cũng chẳng thể yên ổn được bao lâu.
Sáng sớm ngày thứ hai sau khi bệnh nặng vừa mới thuyên giảm, đã có hai nha hoàn đến sân viện truyền lời, mời nàng đến chỗ đại phu nhân thỉnh an.
Liên Kiều muốn đi theo, tiếc là tiểu thư nhà nàng lại không cho.
“Mấy bộ sách y mang từ trang viện về đã để bụi bao ngày, chưa từng lật xem. Em lấy ra mang đi phơi nắng ngoài viện một chút.”
Thích Bạch Thương nói chậm rãi, nhưng không để người phản bác.
Liên Kiều chỉ đành “vâng” một tiếng: “Vậy… vậy nô tỳ đợi tiểu thư về ạ.”
Nhìn dáng vẻ ngập ngừng như sợ nàng đi rồi không quay lại của Liên Kiều, khóe môi Thích Bạch Thương khẽ nhếch, vừa định mở miệng…
“Đại tiểu thư, người thu dọn xong chưa vậy?”
Hai nha hoàn đứng dưới hành lang ngoài cửa, người buộc lụa đỏ lộ rõ vẻ thiếu kiên nhẫn.
Cách cánh cửa đóng chặt, nàng ta cất giọng móc mỉa: “Chúng nô tỳ đợi thêm chút cũng chẳng sao, chỉ sợ nếu tới muộn, đại tiểu thư khó ăn nói với phu nhân thôi.”
Nha hoàn còn lại ngập ngừng kéo tay người vừa nói, hạ giọng khuyên: “Tử Đằng, dù sao bên trong cũng là đại tiểu thư của phủ mà…”
“Đại tiểu thư cái gì, không chừng mấy hôm nữa đã phải gả vào phủ Bình Dương làm quả phụ sống dở chết dở rồi. Ai chẳng biết phu nhân chịu cho nàng ta về là để thay phủ chắn tai ương? Phu nhân che chở cho Uyển Nhi cô nương, lão phu nhân lại đứng về nhị phòng, chỉ có nàng ta trong nhà không chỗ dựa. Ốm đau mấy ngày trời, quốc công gia còn chẳng buồn liếc nhìn một cái, ngươi sợ nàng ta làm gì?”
Khung cửa sổ không ngăn được tiếng thì thầm của nha hoàn lụa đỏ, giọng nói rì rầm lọt vào trong phòng, khiến người ta lạnh lòng giữa tiết hè oi bức.
Liên Kiều tức giận xắn tay áo định xông ra lý lẽ, nhưng chỉ bị một ánh mắt của Thích Bạch Thương ngăn lại.
“Sách y.”
“Vâng.”
Thích Bạch Thương quàng lên chiếc khăn lụa vân mây mới mua từ chỗ Tử Tô, không nhanh không chậm bước đến sau cánh cửa, vặn then cửa, kéo ra.
“Sao còn chưa…”
Nha hoàn lụa đỏ tên Tử Đằng sững người, vẻ khó chịu trên mặt như bị đông cứng.
Phía sau cánh cửa.
Cô nương có mày liễu mắt thu như mưa xuân rơi trên non xanh, sống mũi tinh xảo hơi hếch, dù còn ngăn bởi lớp sa mỏng cũng đã đẹp xuất trần.
Nếu thật sự vén sa lên, không biết sẽ khiến kinh thành này điên đảo đến nhường nào?
Tử Đằng nhìn đến ngây dại.
Nha hoàn còn lại hồi thần nhanh hơn, vội vàng kéo tay Tử Đằng lùi nửa bước, khom người hành lễ: “Nô tỳ là Thược Dược, tham kiến đại tiểu thư.”
Tử Đằng thoáng hiện vẻ hoảng loạn, vẻ khó tin và hoài nghi hiện rõ trên mặt, nhưng liếc thấy trong phòng, Liên Kiều đang đứng đó nhìn nàng ta ngây ra như ngỗng rồi cười đắc ý, thì cũng hiểu ra…
Lời đồn bên ngoài về đại tiểu thư nhà họ Thích có dung mạo thô kệch đúng là một lời đồn hoang đường.
Không chỉ là sai, mà là cực kỳ sai!
“Sao vậy?” Thích Bạch Thương như không hiểu, bước ra khỏi cửa, thong thả ngoái lại: “Không vội nữa à?”
“Nô tỳ thất lễ, mong đại tiểu thư chớ trách.” Tử Đằng cũng là kẻ biết cúi đầu đúng lúc, cắn răng, mặt đỏ bừng, cúi đầu nhận lỗi.
Trời đã vốn nóng, lát nữa còn phải đi một đoạn dài, lúc này Thích Bạch Thương lúc này thật chẳng có tâm trạng để thở dài thườn thượt.
Nàng khẽ thở ra, xoay người lại: “Dẫn đường đi.”
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Phong Hoa Hoạ Cốt
- Chương 36: Lời đồn hoang đường