“Cụ thể xảy ra chuyện gì thì người ngoài không ai rõ.” Thích Uyển Nhi thở dài không rõ vì ai: “Chỉ biết hôm ấy, khi nhà họ Bùi bị diệt tộc, bệ hạ cùng các phi tần hoàng tử đang đi săn mùa thu ở hành cung. Khi đó, Bùi hoàng hậu giam đại hoàng tử trong điện Khải Vân phóng hoả tự thiêu. Mẫu tử cùng chết.”
Thích Bạch Thương ngẩn người tại chỗ: “Bị chính mẹ ruột thiêu chết…”
Thích Uyển Nhi khẽ suỵt một tiếng.
Thích Bạch Thương hiểu, im lặng.
Đúng như Uyển Nhi nói, e rằng ngoài các oan hồn đã khuất thì chẳng còn ai biết rõ những chân tướng năm đó nữa.
Mà cho dù sự thật là gì, đây cũng đã là đáp án duy nhất mà thế gian được biết.
Có điều…
“Ta nhớ nhà họ Bùi toàn là danh tướng trấn thủ biên cương.” Thích Bạch Thương hỏi: “Đều chết cả rồi sao?”
“Cả tộc họ Bùi bị kết tội, bị diệt sạch, ngay cả những nữ nhi đã gả đi nơi khác cũng không ai thoát được.”
Thích Uyển Nhi khựng lại: “Có điều trong dân gian từng có lời đồn rằng thứ nữ Bùi thị gả vào Đổng gia cùng con trai Đổng Dực đã về thăm nhà đúng lúc Bùi thị bị diệt môn, song tra xét toàn bộ thi thể của cả tộc Bùi thị cũng không thấy hai người họ. Từ đó, mẫu tử họ liền bặt vô âm tín, không rõ tung tích.”
“Ý muội là… họ vẫn còn sống?” Thích Bạch Thương nổi hứng thú.
“Đúng là thoát được một kiếp,” Thích Uyển Nhi thở dài: “Chưa đến hai năm sau, Thị lang Bộ Binh, cũng là phụ thân của Đổng Dực bị An thái phó khép tội tham ô, cả nhà bị đày đi lưu vong, chết gần hết.”
“…”
Sắc mặt Thích Bạch Thương hơi đổi: “Hắn không sợ người đời nói An gia diệt cỏ tận gốc ư?”
“Sợ?” Thích Uyển Nhi lại mỉa mai: “Cùng tranh đoạt ngôi vị Thái tử, họ nào ngại hy sinh và gϊếŧ chóc. Trong triều, có bao nhiêu cựu thần không biết chuyện này? Nếu mười lăm năm trước Bùi gia không bị diệt môn, Đại hoàng tử không bất hạnh chết yểu, thì cuối năm ấy vị trí Đông cung đã là của ngài ấy rồi.”
Thích Bạch Thương bỗng lạnh run, sắc mặt chợt tái nhợt như tuyết.
Mười lăm năm trước.
Cũng chính là năm nàng và mẫu thân bị An gia ép rời kinh thành, chuyển đến sơn trang Ly Sơn.
Đây là trùng hợp, hay là…
“Đại tỷ! Tỷ làm sao vậy!”
Khi Thích Uyển Nhi lao tới, Thích Bạch Thương mới phát hiện chén thuốc trong tay mình đã nghiêng đổ, trà thuốc nóng hổi tràn cả lên mu bàn tay.
Giữa cái nắng gắt mùa hạ, mu bàn tay trái nàng đã nổi lên một mảng đỏ rát vì bỏng.
“Không sao…”
Thích Bạch Thương vịn mép bàn đứng dậy, bóng người loạng choạng, miễn cưỡng mới trụ vững.
Thích Uyển Nhi chẳng còn tâm trí nghĩ gì khác, lập tức quay đầu hét ra ngoài: “Liên Kiều, mau mang hộp thuốc đến đây!”
“…”
Liên Kiều vốn nóng nảy, trong phòng nhất thời rối loạn hết cả lên, đầu óc Thích Bạch Thương lại càng thêm quay cuồng.
Đợi đến khi vết bỏng ở ngón cái, ngón trỏ và hổ khẩu tay trái của nàng được Thích Uyển Nhi cẩn thận bôi thuốc mỡ trị bỏng, Thích Bạch Thương mới từ từ trấn định lại tinh thần khi đang nửa nằm trên giường.
Dù vết bỏng tay trái nóng rát khó chịu, nhưng trong đôi mắt đã dần khôi phục vẻ điềm tĩnh ấy lại hiện lên vẻ lạnh lẽo.
Mười lăm năm trước, Tống gia và An gia hợp lực mưu hại Bùi thị, cũng trong năm đó, mẫu thân vô cớ bị An gia ép rời kinh, từ đó bị người ta hạ độc trong nhiều năm liền, cuối cùng mang bệnh hiểm nghèo mà qua đời…
Trong đó ắt có liên quan.
Chỉ cần điều tra rõ mưu đồ của An gia năm ấy, có lẽ nàng sẽ lần ra chân tướng mẫu thân bị người ta hạ độc.
“Khụ khụ…”
Có lẽ vì nghĩ ngợi quá nhiều, lửa giận công tâm khiến Thích Bạch Thương không kìm được mà ho sặc sụa.
Thích Uyển Nhi vốn đã thấy áy náy, lúc này nàng ấy đang giúp nàng bôi thuốc và băng bó tay, vành mắt cũng đỏ lên: “Tại muội hết, biết rõ tỷ đang không khỏe nên đa sầu đa cảm hơn, vậy mà vẫn kể chuyện Định Bắc hầu cho tỷ nghe, khiến tỷ phân tâm bị bỏng.”
“Do ta sơ suất, không liên quan gì đến muội.”
Thích Bạch Thương đón lấy ly nước ấm Liên Kiều vội vàng đưa tới, nhấp một ngụm.
Đợi cơn ho qua đi, nàng mới trấn an: “Còn về Định Bắc hầu, muội cũng không cần quá lo lắng.”
Thích Uyển Nhi ngước nhìn nàng với ánh mắt đầy hy vọng.
Thích Bạch Thương chậm rãi nói: “Từ lúc y hồi kinh đến giờ, đã không chủ động tiếp cận muội, e rằng cũng không có ý định kết thân với nhà họ Thích…”
Lời còn chưa dứt.
Nha hoàn bên cạnh Thích Uyển Nhi là Vân Tước đã từ ngoài viện chạy xộc vào, giọng líu ríu đầy kích động vọng vào.
“Tiểu thư, có thiệp mời ạ!”
“Nói nhỏ thôi.” Thích Uyển Nhi lau nước mắt, hơi bực mình quay đầu lại: “Thiệp gì vậy?”
“Là thiệp mời dự yến ngắm sen!”
Vân Tước không kiềm được vui mừng, mặt đỏ bừng: “Tạ hầu gia gửi thiệp, mời tiểu thư và các nữ quyến nhà họ Thích ba ngày nữa cùng đến Lang Uyển ngắm sen đó ạ!”
Thích Bạch Thương: “…”
“?”