Mới qua bữa trưa, nàng vừa ăn xong món dược thiện tự mình kê toa thì Uyển Nhi lại tới thăm như mọi khi.
“Tỷ tỷ, sao lại ra ngoài rồi?” Thích Uyển Nhi vừa bước vào sân đã đưa món đồ mang theo cho Liên Kiều, rồi nhanh chân đi đến chỗ góc Nam tiểu viện, nơi Thích Bạch Thương đang ngồi.
Nàng ấy không yên lòng quan sát: “Thật sự khỏi rồi à?”
“Ừ, muội còn không yên tâm y thuật của ta sao?” Thích Bạch Thương chầm chậm luyện một vòng dưỡng khí thái cực rồi thu thế.
Thích Uyển Nhi trách nhẹ: “Vậy vị thần y nào vừa mới vào kinh đã khiến mình phát bệnh suốt năm hôm hả?”
“Thể chất yếu bẩm sinh, phải điều dưỡng từ từ thôi.”
Thích Bạch Thương cũng không để tâm đến chuyện bị vạch trần, nhận lấy khăn vải, lau đi lớp mồ hôi mỏng bên thái dương.
Liên Kiều đưa khăn đứng cạnh lẩm bẩm: “Rõ ràng là trước khi rời quê, tiểu thư đã liên tục khám bệnh miễn phí cho dân chạy nạn nhiều ngày liền, lại thêm đường xa mệt nhọc, dọc đường còn bị đao tên uy hϊếp, suýt chút nữa mất mạng. Vừa về kinh ngày đầu đã phải dàn dựng vở kịch lớn, sao mà không kiệt sức cho được…”
Thích Bạch Thương liếc nhẹ nàng ấy một cái.
May mà hôm nay Thích Uyển Nhi đang phân tâm, không nghe rõ mấy lời lẩm bẩm ấy.
Hai người quay lại sảnh chính ngồi xuống, Thích Bạch Thương gọi Liên Kiều và Tử Tô lui ra ngoài, lúc này mới cất lời hỏi: “Có chuyện gì sao?”
Thích Uyển Nhi hoàn hồn: “Vâng?”
“Trông muội như có điều phiền muộn.” Không đợi nàng ấy phủ nhận, Thích Bạch Thương khẽ thở dài: “Suy nghĩ không thông là hao tổn tinh thần nhất. Nếu muội không nói, e là tối nay ta khó mà chợp mắt nổi.”
Thích Uyển Nhi bất lực bật cười: “Muội thấy trời cao chẳng công bằng chút nào, tỷ tỷ trời sinh có dung mạo quốc sắc thiên hương, ngay cả khả năng khiến người ta thổ lộ lòng mình cũng là trời sinh ư?”
Thích Bạch Thương chớp mắt, rót một chén trà thuốc uống.
“Thật ra cũng chẳng phải chuyện gì lớn, chỉ là trong lòng muội thấy rất khó chịu.” Thích Uyển Nhi ngừng lại một chút, nụ cười hơi gượng gạo: “Từ lúc rời khỏi chùa Hộ Quốc trở về kinh, ngày nào mẫu thân cũng bắt muội cùng biểu ca Nhị hoàng tử đến phủ Trưởng công chúa dâng thiệp bái phỏng. Muội đã từ chối nhiều lần, mẫu thân cũng bắt đầu có ý trách móc rồi.”
Phủ Trưởng công chúa?
Thích Bạch Thương cầm chén trà, ngón tay gõ nhẹ lên miệng ly, hạ giọng như có ẩn ý: “Vì Tạ Thanh Yến?”
“Đúng. Chính xác hơn, là vì biểu ca muội, Nhị hoàng tử điện hạ.”
Nhắc đến chuyện này, Thích Uyển Nhi cau mày: “Hiện nay Thánh thượng tuổi đã cao, vẫn chưa lập Thái tử, nhiều năm nay lại không còn chuyên tâm triều chính, chỉ một lòng theo đuổi trường sinh… Trong hoàng thành kinh đô nổi gió tranh đoạt ngôi vị, muội thật sự không muốn bị cuốn vào, lại càng không muốn hôn sự của bản thân trở thành quân cờ trong cuộc chiến giành ngôi.”
Thích Bạch Thương sững người: “Chuyện tranh đoạt ngôi vị thì liên quan gì đến muội?”
“Xem kìa, suýt nữa muội quên mất là tỷ tỷ không ở kinh thành, nên không rõ những việc này.” Thích Uyển Nhi khẽ cười, giọng có phần chua chát: “Trong triều đình Đại Dận, Nhị hoàng tử và Tam hoàng tử đã tranh ngôi nhiều năm. Nhị hoàng tử là con của Hoàng hậu, được nhà họ Tống hậu thuẫn, còn Tam hoàng tử là con Quý phi, có nhà họ An chống lưng.”
“…”
Hai chữ “nhà họ An” vừa thốt ra, chén trà trong tay Thích Bạch Thương như vô tình run lên một chút, làm rớt một giọt trà thuốc.
Sắc trà nâu thẫm thấm vào khăn trải bàn.
Nàng bất giác siết chặt chén trà trong tay, ngước mắt nhìn về phía Thích Uyển Nhi.
Chỉ tiếc Thích Uyển Nhi không hề để ý: “Trong triều, bá quan văn võ cũng chia làm hai phe theo nhà họ An và họ Tống, thế lực hai phe này ngang nhau. Nhưng xét về binh quyền thì…”
Thích Bạch Thương hoàn hồn, gật đầu: “Tạ Thanh Yến là người kiệt xuất nhất Đại Dận.”
“Phải. Gọi là công lao hiển hách, lòng người hướng về, hoàn toàn không phải lời nói suông. Hai vị điện hạ đều kiêng kỵ y, càng e dè uy vọng của y trong quân đội trấn thủ phương Bắc và lòng dân khắp thiên hạ.”
Nói đến đây, giọng điệu Thích Uyển Nhi mang theo chút giễu cợt: “Năm xưa sau khi các mãnh tướng nhà họ Bùi bị tru sát, biên cảnh Đại Dận chịu khổ đã lâu. Giờ tuy Tây Ninh đã diệt nhưng Bắc Yên chưa dẹp yên, quốc chiến chưa dừng, chẳng ai dám động vào y cả. Huống chi, y vốn là con trai độc nhất của Trưởng công chúa, cháu ruột của Thánh thượng, còn ai thích hợp hơn để trở thành chỗ dựa trong cuộc chiến giành ngôi? Giờ đây cả triều đều công nhận nếu ai trong hai vị hoàng tử giành được sự ủng hộ của Tạ Thanh Yến thì người đó sẽ trở thành chủ nhân Đông cung.”
“…”
Thích Bạch Thương chợt nhớ lại bóng dáng mình từng thấy cách lớp sa mỏng ở Chiêu Nguyệt Lâu hôm ấy.
Còn cả giọng nói trong trẻo khi người ấy bảo sẽ thay mặt đến cầu hôn nàng.
Cơn đau đầu vừa dịu đi nay lại lờ mờ trỗi dậy.