Vân Xâm Nguyệt ném mấy quả nho đã bóc vỏ vào miệng, bàn xong chuyện chính sự, hắn dựa vào cột nhà một cách lười biếng: “Xưa nay ngươi không xen vào chuyện thiên hạ, vì sao hôm nay lại chủ động giúp đại tiểu thư nhà họ Thích? Chẳng lẽ là để lấy lòng Thích Thế Ẩn?”
Tạ Thanh Yến dừng lại bên cây đèn đồng cao sát đất, hơi nghiêng người, nghe vậy thì như cười mà không phải cười: “Giúp ư?”
Y giơ tay chạm vào ngọn nến lay động trong gió.
“Ngươi thực sự cho rằng nàng đến để níu kéo à?”
“Ý ngươi là nàng đang diễn kịch?” Vân Xâm Nguyệt khẽ hừ cất tiếng: “Không thể nào? Nữ tử khuê các coi trọng thanh danh hơn cả, nàng làm âm ĩ như vậy, tiếng xấu mong lấy chồng vang cả kinh thành, nếu lại không chịu và phủ Bình Dương Vương, sau này còn ai dám lấy?”
“Tại sao lại không thể.” Tạ Thanh Yến cười nhất: “Nàng còn có gan lừa gạt cả Huyền Khải Quân mà.”
Vân Xâm Nguyệt sững lại.
Hắn lập tức nghĩ tới câu “nghe quen tai” lúc trước của Tạ Thanh Yến, không nhịn được đứng thẳng người dậy: “Ý ngươi là… đại tiểu thư nhà họ Thích chính là nữ y sau khi cứu người thì vào kinh kia?”
Tạ Thanh Yến không lên tiếng, như đang nhìn ngọn nến đến xuất thần, chỉ có ánh sáng đỏ rực phản chiếu trong mắt sâu thẳm, nhưng không hề ấm áp mà chỉ khiến người ta cảm thấy lạnh lẽo xa xôi.
“Xì.”
Tiếng ngọn lửa liếʍ qua da vang lên, Tạ Thanh Yến vẫn giữ vẻ hòa nhã, từ tốn đứng thẳng, thu tay vào trong tay áo trắng như tuyết.
Cây nến vừa rồi còn nằm trong tay y, nay đã tắt ngúm.
“Ngươi kiếm cớ dụ nàng rời phủ một chuyến, nhìn xem dung mạo là biết rõ thôi.” Y cất giọng ôn hoà.
Vân Xâm Nguyệt hoàn hồn sau nỗi khϊếp sợ, hiếm khi nhíu mày: “Nếu thật sự là nàng thì vị đại tiểu thư Thích gia này quả thật không đơn giản, khả năng nhận ra Huyền Khải Quân… cũng rất cao.”
“Sống hay chết.”
Người kia quay người lại, ánh nến hắt một bên mặt, chia gương mặt y thành hai nửa sáng tối.
Tạ Thanh Yến cụp mi, vung tay áo, thản nhiên phủi tro trên đầu ngón tay.
Sắc mặt y vừa nhàn nhạt.
“Xem tạo hoá của nàng thôi.”
…
Kinh đô phồn hoa nghìn dặm, lời đồn cũng truyền đi với tốc độ ánh sáng.
Chuyện đại tiểu thư phủ Khánh Quốc Công cùng thứ tử của Bình Dương Vương giằng co trước cửa Chiêu Nguyệt Lâu, chưa đến hai hôm đã truyền khắp kinh thành.
Mọi người đều khen Định Bắc hầu Tạ Thanh Yến thanh liêm công chính, lòng ôn hòa như bậc thánh nhân, không hề thiên vị cho cả phủ Bình Dương Vương.
Còn về hai người còn lại, kẻ là công tử phong lưu ăn chơi trác táng, người là thôn nữ quê mùa thô lỗ vô lễ, đương nhiên biến thành chuyện cười trà dư tửu hậu của thiên hạ.
Ngay cả nữ quyến đang làm lễ cầu phúc dâng hương ở chùa Hộ Quốc cũng nghe được tin này. Thế là chỉ còn lão phu nhân tiếp tục ở lại chùa tĩnh tu, đại phu nhân thì dắt theo nữ quyến hai phòng vội vã quay về.
Nhìn tình hình có vẻ là định nghiêm trị Thích Bạch Thương “không biết lễ nghĩa” một trận ra trò.
Tiếc là… không thành.
Thích Bạch Thương ngã bệnh.
Hơn nữa còn là bạo bệnh.
Lần này thật sự không phải nàng giả vờ. Lúc đầu đại phu nhân Tống thị không tin, cho đại phu đến xem hai ngày liền, ngày nào cũng sốt cao. Cuối cùng một vị lang trung thậm chí còn bảo Thích Bạch Thương vì bị từ hôn mà thương tâm quá độ, tinh thần rối loạn nên bị ác mộng quấn thân, cần phải gọi hồn, kết quả là vị “thần y” này bị ma ma trong phủ cầm chổi đuổi ra ngoài.
Ngay cả “thần y” còn bó tay, đại phu nhân cũng đành tạm thời nhẫn nhịn.
Thế nên Thích Bạch Thương lại được thêm mấy ngày thanh tĩnh. Tuy rằng trong mấy ngày yên ổn ấy, nàng chẳng tỉnh táo được bao nhiêu.
Đến ngày thứ năm, nàng mới dần hồi sức.