“Định Bắc hầu đúng là có lòng mà lại thành hỏng việc, không hỏi rõ ngọn ngành trắng đen đã tùy tiện định hôn sự cho tiểu thư người ta!”
Trên xe ngựa về phủ, Liên Kiều vừa giật khăn vừa phát tiết: “Khó khăn lắm mới khiến Lăng Vĩnh An thề thốt viết hưu thư, chỉ còn một bước nữa thôi mà, giờ thì uổng cả rồi! Ái da… đau, đau, đau…”
Ngón tay Thích Bạch Thương bôi thuốc cho nàng ấy nhẹ đi đôi chút: “Phải rồi.”
Liên Kiều chau mày, đang cố nghĩ cách để an ủi nàng.
Nào ngờ bên cạnh lại vang lên tiếng thở dài uể oải: “Thuê bà lão khóc mướn, mất của ta ba năm ngày tiền khám. Coi như công cốc.”
“?” Liên Kiều tức đến bất lực: “Tiểu thư, đó là vấn đề sao? Vấn đề là kế hoạch mượn tay Lăng Vĩnh An gây sự để bị từ hôn đã đổ bể cả rồi, sao trông người chẳng có vẻ gì là lo lắng vậy?”
“Vốn cũng chỉ là tiện tay làm sau khi hồi kinh thôi.” Thích Bạch Thương nhấc mi, thuận tay chấm thuốc mỡ lên trán nàng ấy: “Ngày tháng còn dài, cần gì phải lao tâm khổ tứ?”
“Không còn dài đâu! Người không nghe Tạ Thanh Yến nói à? Trong vòng một tháng y sẽ đến Thích gia chính thức cầu hôn!”
“…”
Liên Kiều càng nói càng kích động, Thích Bạch Thương đành ngừng tay, chờ nàng ấy trút giận xong.
“Tạ Thanh Yến là cháu ruột của thánh thượng, lời đã nói ra thì không khác gì đinh đóng cột, giờ còn mượn cả danh nghĩa Trưởng công chúa, một khi y đã mở miệng thì chẳng phải hôn sự của người đã vững như thành đồng vách sắt rồi sao?”
Liên Kiều lầu bầu xong, bỗng ánh mắt sáng lên: “Tiểu thư, người nói xem có phải Định Bắc hầu vì muốn giữ thể diện cho Thích gia và Uyển Nhi tiểu thư nên mới đứng ra làm chủ chuyện này không?”
Thích Bạch Thương ậm ừ lấy lệ: “Cũng có thể.”
“Vậy thì dễ rồi!” Liên Kiều dịch sát vào cạnh nàng: “Đợi vài hôm nữa, Uyển Nhi tiểu thư và các vị trong phủ từ chùa Hộ Quốc về, cứ để tiểu thư ấy tìm cái cớ đi gặp Định Bắc hầu, thay người nói một câu là được!”
“Không được.”
Ánh mắt Thích Bạch Thương lạnh nhạt: “Uyển Nhi vẫn chưa xuất giá, nếu lén lút gặp nam nhân bên ngoài, một khi bị miệng đời dị nghị, sau này muội ấy biết ăn nói làm sao?”
Liên Kiều vội la lên: “Tiểu thư vì muốn bị từ hôn mà còn chẳng tiếc danh dự bản thân, dám trực tiếp đối mặt Lăng Vĩnh An giữa đường, chỉ để Uyển Nhi âm thầm gặp riêng một lần mà thôi thì có gì đâu mà…”
“Không được nhắc lại chuyện này nữa.” Giọng Thích Bạch Thương hiếm khi trở nên lạnh lùng: “Uyển Nhi khác ta. Muội ấy vẫn giữ được thanh danh, lại nổi tiếng khắp kinh thành, tương lai nên có một người lang quân mà bản thân thật lòng yêu thích, có ngày tháng rạng rỡ nhất thiên hạ. Ta còn lo giữ gìn thanh danh cho muội còn không đặng, sao có thể kéo muội ấy vào bùn nhơ với ta?”
Thấy Thích Bạch Thương thực sự nổi giận, Liên Kiều chỉ có thể rầu rĩ đồng ý, ngồi im cho nàng bôi thuốc.
Sau khi xử lý xong vết thương cho Liên Kiều, Thích Bạch Thương mới nghiêng người dựa vào gối tựa trên ghế, kéo tay áo lên, bôi thuốc lên mu bàn tay đỏ ửng của mình.
Thuốc mỡ trắng xóa điểm lên nốt ruồi đỏ, trông như cánh mai rơi.
Cảm giác mát lạnh thấm vào da thịt khiến nàng không khỏi nhớ lại tiếng gió xé khi chiếc chén trà vυ"t qua đêm ấy.
Quá đỗi quen thuộc, khiến lưng nàng ớn lạnh.
Kẻ đeo mặt nạ ác quỷ đêm đó… có phải là y không…
Ác thần hung tợn và bậc quân tử ôn hòa, liệu thực sự có thể là cùng một người?
Trong ánh mắt nữ tử ánh lên vẻ do dự và hoài nghi, cuối cùng chỉ đọng lại thành một tiếng thở dài lười biếng.
“Mong là không phải.”
Nếu không… thật sự là hậu hoạ khôn lường.
…
Cùng lúc đó, ở Đông Các, lầu hai Chiêu Nguyệt Lâu.
Vân Xâm Nguyệt lo liệu xong mọi việc bên ngoài lầu, lúc quay về nhã các thì Thích Thế Ẩn đã không còn trong phòng.
“Ngươi đã nói với Thích Thế Ẩn chuyện sổ sách chưa?” Hắn vừa hỏi vừa cầm lấy một trái nho, mắt thì dõi theo bóng người đang đứng bên cửa sổ.
“Chưa.”
“Sao vậy?” Ngón tay bóc vỏ nho khựng lại, Vân Xâm Nguyệt nửa đùa nửa thật: “Chẳng lẽ ngươi không hoàn toàn tin hắn?”
“Chuyện sổ sách vẫn chỉ là suy đoán, chưa được chứng thực. Dù có tồn tại cũng chưa biết rơi vào tay ai. Nếu nói với hắn, cũng chẳng giúp gì được cho việc phá án.”
Tạ Thanh Yến quay người bước vào trong.
Dưới ánh đèn, đôi mắt y đen láy ôn hoà, khiến người ta yên lòng.
Nếu không từng thấy y chấp hành án tử, đổ dầu sôi lên địch nhân mà vẫn không mảy may dao động, e là Vân Xâm Nguyệt đã tin thật rồi.
Nhưng hắn vẫn gật đầu, xem như đồng tình với lý do kia: “Từ Kỳ Châu đến kinh thành cách nhau ngàn dặm, thân binh của ngươi nếu hành động sẽ quá rầm rộ, để mật thám của Hồng Y Lâu điều tra thì hơn.”
“Đừng để lộ lọt tiếng gió.” Tạ Thanh Yến ngầm đồng ý.
“Yên tâm.”