Chương 27: Ta sẽ thành toàn

Lăng Vĩnh An nhào tới phía trước, níu lấy vạt áo của Tạ Thanh Yến:

“Ta sai rồi, Diễm Chi huynh à! Nể tình Trưởng công chúa và phụ thân ta là đường huynh muội, huynh nhất định phải cứu ta một mạng! Giờ chỉ có huynh mới cứu được ta thoát khỏi bể khổ thôi!”

“Khoan đã, Lăng nhị.” Vân Xâm Nguyệt nhấc vạt áo hắn lên, hiếu kỳ ngồi xổm xuống bên cạnh: “Sao ngươi nhận ra y?”

Rồi quay đầu nhìn Tạ Thanh Yến, cười híp mắt: “Hai người từng gặp nhau à?”

Tạ Thanh Yến không đáp, chỉ hờ hững nhìn xuống chân.

Lăng Vĩnh An lập tức hiểu ý, vội nói: “Không không không, chưa từng gặp! Diễm Chi huynh làm sao có thể để mắt đến kẻ ăn chơi lêu lổng như ta chứ?”

“Ngươi cũng tự hiểu mình đấy.” Vân Xâm Nguyệt bật cười: “Vậy thì làm sao nhận ra y?”

“Trong khuê phòng của các hoa khôi khắp kinh thành, mười người thì tám người giấu tranh chân dung Diễm Chi huynh.” Lăng Vĩnh An dè dặt liếc sang Tạ Thanh Yến, không rõ y đang vui hay giận: “Thấy nhiều rồi thì… cũng nhớ mặt thôi.”

“Các hoa khôi giấu tranh riêng…”

Vân Xâm Nguyệt nhịn cười, ngoảnh đầu nhìn Tạ Thanh Yến: “Tạ Diễm Chi, thật đúng là có diễm phúc nhỉ?”

“Hu hu hu đừng nói chuyện đó nữa, huynh mau cứu ta với!”

Từ đầu đến cuối, sắc mặt Tạ Thanh Yến chẳng hề gợn sóng, lúc này cũng nhìn hắn, mỉm cười: “Nếu ta nhớ không nhầm, người trấn thủ nơi biên ải nghèo nàn là Bình Dương Vương và thế tử. Mà Lăng nhị công tử đây lại ung dung an nhàn giữa chốn phồn hoa kinh thành, cớ gì lại khổ?”

Lời y tuy nhẹ nhàng nhưng ẩn giấu lưỡi dao. Chỉ tiếc rằng Lăng nhị ngốc nghếch, đầu óc sớm bị tửu sắc làm cho mụ mị, chẳng nghe ra điều gì.

“Chẳng phải tại mẫu thân ta nhất quyết muốn đến Thích gia cầu thân sao!”

“Phủ Khánh Quốc Công?”

“Đúng! Chính là Thích gia đó!” Lăng Vĩnh An bật dậy: “Uyển Nhi cô nương thì ta không dám tranh với Diễm Chi huynh, nhưng ta tưởng người được đính hôn là cô nương dòng thứ Thích Nghiên Dung cơ, ai ngờ Thích gia lại đưa một con nha đầu vừa quê mùa vừa xấu xí ra để lừa ta!”

Nói đến đây, hắn tức đến mức nhảy dựng lên: “Thích gia thật là ác độc! Đại tiểu thư lớn tuổi, dung mạo lại xấu xí, gả không được nên giấu đi, giờ lại nhét cho ta! Bắt ta lấy một đứa quê mùa xấu xí về rồi ngày nào cũng phải nhìn mặt, thà chết còn hơn!”

Vân Xâm Nguyệt phe phẩy quạt, cười như gió thoảng: “Không đúng đâu Lăng nhị, Thích gia sao dám tráo người lừa gạt? Ngươi chắc lúc đầu phu nhân Bình Dương Vương nói là Thích Nghiên Dung sao?”

“Ta…” Lăng Vĩnh An nghẹn lời, rồi lại gào lên: “Ta mặc kệ! Loại nữ nhân vừa già vừa xấu như vậy, dù chết ta cũng không cưới!”

Vân Xâm Nguyệt nghiêng đầu, tò mò hỏi: “Đại tiểu thư Thích gia vốn không ở kinh thành, sao ngươi biết nàng xấu?”

“Nàng ta vào kinh hôm nay rồi!”

Lăng Vĩnh An nghiến răng: “Gấp gáp thế kia, chắc chắn là nóng lòng muốn gả vào phủ Bình Dương Vương ta!”

“Hôm nay mới vào kinh mà ngươi đã biết nàng xấu à? Huống hồ còn là “xấu như Vô Diệm” đâu phải lời lẽ ngươi nghĩ ra được, là ai nói cho ngươi biết vậy?”

Lăng Vĩnh An ngớ ra: “Chuyện đó… không liên quan đến ngươi!”

Rồi hắn quay ngoắt sang Tạ Thanh Yến, mặt mày nịnh nọt: “Diễm Chi huynh, mẫu thân ta nói không bao lâu nữa huynh sẽ được phong Quốc công, được ban hôn với Thích gia. Đến lúc đó, Thích gia chẳng phải sẽ nghe theo huynh cả sao? Hơn nữa, chỉ cần huynh lên tiếng, mẫu thân ta cũng không dám cãi đâu!”

“…”

Vân Xâm Nguyệt nghe mà nhíu mày, vô thức quay đầu nhìn Tạ Thanh Yến.

Nghe xong một tràng hoang đường như vậy, người kia lại chẳng hề nổi giận, chỉ nhìn xuống Lăng Vĩnh An, đôi mắt vẫn ung dung, giọng điệu thản nhiên.

“Nếu đó là điều phủ Bình Dương Vương mong muốn, ta sẽ thành toàn.”

Lăng Vĩnh An sửng sốt, gần như không tin vào tai mình: “Hả? Thành toàn?”

“Chuyện từ hôn không cần nhắc lại nữa. Nếu sau này định ngày đến dạm hỏi, thế tử không ở kinh thành, ta có thể thay mặt phụ huynh ngươi, đến Thích gia hoàn lễ cho phủ Bình Dương Vương.”

“?”

Lăng Vĩnh An như sét đánh ngang tai, chết trân tại chỗ.

Vân Xâm Nguyệt cười “phì” một tiếng, vừa hoàn hồn đã vội ho khan một tiếng, phe phẩy quạt xếp đi theo sau người nọ ra ngoài.

Ra khỏi cửa, hắn liền bước nhanh đuổi theo, hạ giọng hỏi: “Ngươi định đi đâu thế?”

“Đông Các.” Sắc mặt Tạ Thanh Yến thản nhiên: “Nếu Thích Thế Ẩn thật sự lộ diện ở đây, đá Lăng Vĩnh An ra khỏi Chiêu Nguyệt Lâu thì chẳng phải sẽ phá hỏng ván cờ trong tối hay sao.”

“Cũng phải, phải giữ chân hắn lại mới được.”

Chỉ là hai người vừa bước được vài trượng, còn chưa rẽ qua hành lang gấp khúc thì đã nghe đám người ở Tây Các ào ào đổ ra, bước chân rối loạn, lũ lượt chạy xuống lầu.

Lăng Vĩnh An cầm đầu, vẻ mặt hầm hầm như nghiến răng nghiến lợi.

“Sao vậy?” Vân Xâm Nguyệt gọi một tiểu nhị đang ủ rũ mặt mày lại hỏi.

“Bẩm công tử, đại tiểu thư nhà họ Thích cũng tới ngoài lầu rồi ạ! E là nghe được tin đồn nhục nhã về việc từ hôn lan khắp kinh thành hồi trưa, vậy mà cũng dám tới đây, chẳng sợ ảnh hưởng thanh danh sao…”

“Hôm nay ta nhất định phải khiến con nhỏ xấu xí đó nhìn rõ bản thân mình! Nàng ta mà cũng đòi trèo cao nhà Bình Dương Vương chúng ta ư?”

Giọng Lăng Vĩnh An the thé đầy phẫn uất vang vọng giữa các tầng lầu.

Vân Xâm Nguyệt nhún vai, quay sang Tạ Thanh Yến: “Bình Dương Vương và thế tử điện hạ cũng là người tầm cỡ. Tiếc thật.”

Tạ Thanh Yến khẽ liếc mắt, vẻ mặt như cười mà chẳng hề mang cảm xúc gì, đoạn xoay người đi về hướng Đông Các:

“Cột trụ bằng vàng ngọc, vẫn sinh mối mọt.”