- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Phong Hoa Hoạ Cốt
- Chương 26: Môn đăng hộ đối
Phong Hoa Hoạ Cốt
Chương 26: Môn đăng hộ đối
“Phủ Bình Dương Vương, Lăng Vĩnh An à?”
Người kia chậm rãi lặp lại, giọng nói trầm thấp như muốn nhặt lại một bóng hình xưa cũ từ trong ánh trăng trải dài trên hồ.
“Nghe giọng hắn oang oang vậy, cứ để mặc đi.” Vân Xâm Nguyệt cau mày bịt tai: “Ngươi ít khi về kinh, không nhớ rõ tên công tử ăn chơi này cũng phải. Dựa vào công trạng và danh tiếng của phủ Bình Dương Vương, hắn làm càn ở kinh thành mà không ai dám quản, tiếng xấu đồn khắp kinh đô.”
“Ta nhớ rồi.” Tạ Thanh Yến khép mi mắt: “Tổ mẫu ta và tổ phụ hắn là tỷ đệ ruột.”
“Thái hậu và… cố Bình Dương Vương?” Vân Xâm Nguyệt gõ quạt lên lòng bàn tay, sực nhớ ra: “Phải rồi, trưởng công chúa và Bình Dương Vương là biểu huynh muội, vậy ngươi với Lăng Vĩnh An phải gọi nhau là huynh đệ rồi?”
Hắn lập tức cười hì hì tới gần: “Đệ đệ ngươi đó, ngươi tự đi mà lo.”
Tạ Thanh Yến nâng chén trà nhấp một ngụm, dung mạo thanh nhã như tranh thủy mặc giữa non sông.
Sau một lúc suy ngẫm, y mới ngẩng lên, đôi mắt đen láy như hồ sâu không thấy đáy: “Lăng gia định hôn từ bao giờ?”
“Mới mấy hôm trước thôi, phu nhân Bình Dương Vương và đại phu nhân phủ Khánh Quốc công nhà họ Thích bàn bạc xong. Nhưng chỉ là hứa miệng, chưa đưa sính lễ.” Vân Xâm Nguyệt dừng lại một chút, cười cợt: “Tính ra thì ngươi với hắn có khi còn có duyên cùng làm rể đấy.”
“Họ Thích…”
Ánh mắt Tạ Thanh Yến hướng về phía Đông Các, tựa như xuyên qua từng lớp bức tường, nhìn đến nơi Thích Thế Ẩn đang đối chiếu lời khai và chứng vật.
Trong đáy mắt y ẩn hiện băng sương, nhưng lại giấu mình dưới mây mù núi non.
“Hồi đầu năm, ta từng gặp trong yến tiệc mùa xuân một lần, vị tiểu thư Uyển Nhi ấy cầm kỳ họa họ đều giỏi, danh xứng với thực, quả đúng là tài nữ số một kinh thành. Tuy hơi tẻ nhạt, nhưng dung mạo thanh tú, phong thái thoát tục, gả cho ngươi cũng coi như môn đăng hộ đối…”
Vân Xâm Nguyệt vừa phe phẩy quạt vừa dời mắt: “Còn hơn cái cô biểu muội Trinh Dương của ngươi, suốt ngày khóc lóc mè nheo đòi làm đích thê, nào có chỗ nào bằng người ta.”
Tạ Thanh Yến làm như không nghe thấy, chỉ lạnh nhạt thu ánh mắt lại: “Người được hứa gả cho Lăng Vĩnh An là ai trong Thích gia?”
“Ngươi nói thử xem?” Khóe môi Vân Xâm Nguyệt nhếch lên, mang theo ý cười châm biếm: “Đại phu nhân chỉ có mỗi một đích nữ là Thích Uyển Nhi. Nhị phòng tuy là thứ xuất, nhưng cũng chỉ có một đôi nữ nhi. Chuyện tốt thế này, làm gì đến lượt họ.”
Tạ Thanh Yến trong thả nói, giọng nhẹ nhàng như suối chảy đầu xuân: “Nếu còn vòng vo nữa thì ta sẽ xin chỉ tứ hôn Trinh Dương cho ngươi.”
“Ngươi ác quá rồi đấy.”
Vân Xâm Nguyệt nhíu mày, miệng thì than vãn nhưng tốc độ lại tăng gấp đôi: “Ta tra rồi, người đó tên là Thích Bạch Thương, con riêng của phủ Khánh Quốc công, xuất thân thấp kém, từ nhỏ đã bị nuôi ở thôn trang hẻo lánh, chưa từng đặt chân vào kinh.”
Tạ Thanh Yến uống cạn chén trà, nhẹ nhàng gật đầu, giống như vừa đi một nước cờ xong xuôi, nay thong thả đứng dậy.
“Ngươi đi đâu thế?” Vân Xâm Nguyệt ngạc nhiên hỏi.
“Đông Các.”
“Dù đám công tử bột kia chưa từng gặp ngươi nhưng ngươi cứ thế đi ra thì cũng quá…”
“Rầm!”
Chưa kịp dứt lời, cửa phòng đã bị người ta đá tung.
“Vân Tam! Ngươi làm huynh đệ cũng quá không có nghĩa khí rồi đấy! Ta gọi to thế mà ngươi chẳng thèm đáp lấy một tiếng, có phải lại chuộc cô hoa khôi nào về đây ở rồi…”
Lăng Vĩnh An mang theo mùi rượu xộc thẳng vào, mấy tên công tử theo sau cũng khí thế bừng bừng, ai ngờ vừa xông vào thì đập ngay vào mắt là một vị công tử áo mũ chỉnh tế, phong thái như tuyết.
Hắn đứng sững, ngơ ngác nhìn dung nhan tuấn mỹ thanh nhã của người kia, kinh hãi đến mức đồng tử co rút lại.
“Tạ… Tạ Thanh…”
“Hoa khôi?” Tạ Thanh Yến cong môi, giọng điệu ôn hòa: “Ngươi thấy ta giống không?”
Lăng Vĩnh An: “…”
“Phịch!”
Hắn lao vào hùng hổ bao nhiêu thì quỳ xuống dứt khoát bấy nhiêu.
“Đại ca!”
Vân Xâm Nguyệt: “?”
Đám công tử ưỡn ngực đi theo sau: “?”
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Phong Hoa Hoạ Cốt
- Chương 26: Môn đăng hộ đối