Tạ Thanh Yến nhìn về án thư trước mặt y: “Có thu hoạch gì không?”
Dù không tình nguyện, Vân Xâm Nguyệt vẫn phải cắn răng thừa nhận: “Tuy trong thư không nói rõ, nhưng ta suy đoán mục đích truy sát thiếu niên đó ngoài diệt khẩu ra thì chắc là đoạt lấy thứ gì đó trên người hắn.”
“Vật chứng?”
Trên bàn đặt một ngọn nến thơm, ánh lửa lay động. Tạ Thanh Yến đang trầm ngâm suy nghĩ, ngón tay vô thức lướt qua ngọn lửa.
Vân Xâm Nguyệt gật đầu: “Còn là vật chứng lợi hại có thể mang theo bên người.”
Lửa nến liếʍ qua đầu ngón tay, cơn đau bỏng rát lan khắp toàn thân.
Thế nhưng Tạ Thanh Yến lại như không cảm giác gì, nhấc mắt lên: “Đã bị truy sát, vì sao hắn lại đến thẳng kinh thành?”
“Nếu không phải đường cùng, vậy chỉ có thể là muốn vào kinh cáo trạng…”
Ánh mắt Vân Xâm Nguyệt chợt sáng lên…
“Thiếu niên đó mang theo sổ sách!”
“Sổ sách.”
Hai giọng nói đồng thời vang lên.
Trong phòng lặng ngắt như tờ.
“Chả trách, chả trách bọn chúng lại không tiếc mọi giá truy sát thiếu niên đó ngàn dặm…”
Ngay lúc Vân Xâm Nguyệt đang hưng phấn nói tiếp, một trận huyên náo ngoài cửa đã át đi giọng hắn.
“Đã là nhã các lầu hai do Tam công tử Vân gia bao trọn, ta có gì mà không được vào? Ta với y kết bái huynh đệ đó! Người ngoài cái gì, ngươi biết cái rắm! Vân Tam là nghĩa đệ của ta!”
Một giọng nam đã ngà ngà say, chói tai như vịt bị bóp cổ, vang dội khắp lầu:
“Vân Tam! Vân Tam! Ngươi ở trong đó không Vân Tam?”
“…”
Trong phòng, khóe miệng Vân Xâm Nguyệt co giật.
Tạ Thanh Yến khẽ nhướng mày: “Nghĩa huynh của ngươi?”
“Là nghĩa huynh của ngươi ấy!” Vân Xâm Nguyệt vô thức mắng lại, rồi mặt mày nhăn nhó như khổ qua: “Sao lại quên mất cái đồ xui xẻo đó suốt ngày lượn lờ ở phố hoa, hôm nay ta thật không nên vào Chiêu Nguyệt Lâu.”
Tạ Thanh Yến hỏi: “Công tử nhà quyền quý trong kinh thành?”
Vân Xâm Nguyệt vừa thở dài vừa đứng dậy đi về phía cửa: “Thứ tử đích xuất của Bình Dương Vương, đệ nhất công tử ăn chơi trác táng kinh thành, Lăng Vĩnh An.”
Lời còn chưa dứt, lại thêm một tiếng hét vọng vào phòng:
“Chúc mừng cái rắm! Ai muốn cưới cái con ma xấu xí nhà họ Thích chứ! Lão tử muốn hủy hôn, hủy hôn!!”
…
“Hủy hôn?”
Tại phủ Khánh Quốc công, ở một góc tiểu viện hoang tàn ở phía Tây.
Tử Tô nghe thấy lời của Liên Kiều khi nàng ất xông vào viện, vô cảm đứng thẳng dậy: “Ai truyền?”
Liên Kiều vừa đặt chồng y thư vừa ôm trong lòng xuống, thở không ra hơi: “Có một cuốn rơi dưới ghế xe ngựa, lúc ta cúi xuống nhặt thì nghe… nghe bọn tạp dịch bàn tán.”
“Thật sự là Lăng Vĩnh An?”
“…”
Liên Kiều tựa hờ vào cột hành lang, phải mất một lúc mới điều chỉnh được nhịp thở.
Mặt nàng ấy vẫn đỏ bừng, không biết vì chạy quá sức hay tức giận: “Cả kinh thành đều biết rồi, còn giả gì nữa? Tên Lăng Vĩnh An đó uống say ở Chiêu Nguyệt Lâu, bôi nhọ danh tiếng tiểu thư ngay giữa chốn đông người! Ngoài kia đang đồn ầm lên rằng tiểu thư dung mạo như Vô Diệm, xấu xí tột cùng, hắn còn… còn hét to đòi hủy hôn trước mặt bao nhiêu người!”
“Hắn chán sống rồi chắc?” Tử Tô siết chặt nắm tay.
“Chuyện tốt đấy chứ.”
“Cái gì mà tốt…” Tử Tô bỗng dừng bước, nhíu mày: “Tiểu thư, người tỉnh khi nào vậy?”
“Trong viện ầm ĩ thế, ta muốn không tỉnh cũng khó.”
Thích Bạch Thương chậm rãi bước ra khỏi phòng, thấy sắc mặt hai nha hoàn kia đều lộ vẻ kinh hãi lẫn phẫn nộ, không nhịn được mỉm cười: “Trên đường đến kinh thành, chính các em là người tỏ vẻ không thích hôn sự này nhất, sao giờ lại… đổi ý rồi?”
“Dĩ nhiên là không giống nhau rồi, tiểu thư!” Liên Kiều quýnh lên: “Nếu bị từ hôn, lại là bị cái tên chó mang tiếng xấu như Lăng Vĩnh An làm loạn để từ hôn, sau này làm sao tiểu thư còn có thể gả đi nữa? Ở kinh thành, nhà nào còn dám đón tiểu thư vào cửa chứ!?”
“Vậy thì khỏi bàn, làm đại phu lang bạt cũng được.”
“Tiểu thư! Giờ không phải lúc nói đùa đâu!” Liên Kiều tức đến dậm chân.
Tử Tô thì lại nhận ra điều gì đó, quay đầu nhìn nàng: “Tiểu thư không lấy làm lạ sao?”
“Ừm… cũng hơi bất ngờ.” Thích Bạch Thương ngừng một thoáng: “Từ hôn nhanh như vậy, ta còn chưa kịp chuẩn bị gì cả.”
Liên Kiều sững người: “Tiểu thư đã đoán trước rồi ư?”
Thích Bạch Thương không trả lời, còn Tử Tô thì nhớ đến lúc ban ngày mới vào phủ, cô nương từng nói một câu mang nhiều hàm ý.
[Ngươi nói xem, nếu Lăng Vĩnh An nghe được lời đồn trước cửa phủ hôm nay thì sẽ phản ứng thế nào?]
Tử Tô dần hiểu ra.
“Không nên chậm trễ.” Thích Bạch Thương lên tiếng: “Mang theo hòm thuốc, xuất phủ, đến Chiêu Nguyệt Lâu.”
Liên Kiều cả kinh: “Đó là thanh lâu đó! Tiểu thư tới đó làm gì?!”
“Đương nhiên là để…”
Thích Bạch Thương chớp mắt, dáng vẻ nhàn nhã: “Cầu hắn thương ta, đừng từ hôn nữa.”