Chương 23: Chiêu Nguyệt Lâu

“Tiểu thư định điều tra An gia thì càng không thể trông mong bọn họ giúp sức được đâu.” Tử Tô thở dài:“Ngay trong phủ này bước đi đã khó nhọc như vậy rồi, người còn có thể cười được sao?”

“Vì khi ở ngoài phủ, ta bỗng nghĩ thông một chuyện.”

“Chuyện gì ạ?”

“Kẻ hay lui tới thanh lâu, đương nhiên là người yêu mỹ nhân rồi.” Thích Bạch Thương dựa vào dây leo trên xích đu, hàng mi lười biếng nhấc lên: “Em nói xem, nếu Lăng Vĩnh An nghe được lời đồn ở cổng phủ hôm nay… thì sẽ phản ứng thế nào?”

Tử Tô nhíu mày, ngẫm nghĩ hồi lâu rồi lắc đầu: “Nô tỳ không đoán ra.”

Thích Bạch Thương bật cười.

“Có khi, người nên lo lắng cho hôn sự này… không phải chúng ta nữa rồi.”

“?”



Chợ Tây kinh thành, Chiêu Nguyệt Lâu.

Ánh hoàng hôn rực rỡ hòa tan nơi chân trời, trải dài như dải lụa mỏng phiêu đãng khắp kinh thành. Ngàn nóc nhà đỏ au phản chiếu ánh chiều tà, sắc nắng vẽ một nét mềm mại lướt qua chiếc chuông đồng đung đưa trước mái hiên Chiêu Nguyệt Lâu.

Tiếng chuông khẽ vang, gợn lên làn ánh sáng lấp lánh, hắt lên bộ trường sam trắng như tuyết và mái tóc được búi gọn bằng ngọc quan của vị công tử nọ.

Nơi đây là hoa lâu nổi danh nhất chợ Tây, chốn tửu sắc được đám công tử quyền quý ở kinh thành ưa chuộng nhất: Chiêu Nguyệt Lâu.

Trong nhã các tầng hai, một bóng người quỳ ngồi bên cửa sổ, bóng dáng cao lớn như núi ngọc. Đốt ngón tay thon dài cầm viên cờ đen nhánh, dung mạo tuấn mỹ, khí chất đoan chính.

Mãi đến khi cửa phòng khẽ gõ, mùi trầm hương lặng lẽ lan tỏa trong không gian.

Đổng Kỳ Thương bước vào, đứng sau tấm bình phong, hạ giọng bẩm: “Công tử, người đã đến.”

Bên cửa sổ, ngón tay dài như ngọc đặt xuống một quân cờ, lúc này vị công tử mặc hoa phục mới chậm rãi ngẩng đầu, đứng dậy đi vào trong phòng.

Đó là Thích Thế Ẩn mặc thanh y, lúc này bước vào, vòng qua bình phong: “Tuỳ tùng của công tử nói có manh mối vụ án cũ ở Kỳ Châu, sao không nộp thẳng lên Đại Lý Tự mà lại mời ta đến tận nơi…”

Ngay khoảnh khắc vòng qua bình phong, lời còn chưa dứt đã nghẹn lại.

“Thích đại nhân.”

Vị công tử áo trắng vung tay áo rộng, cất giọng nói ôn hòa.

Ánh nến soi rọi đôi mắt mang ý cười của y, tựa như gió xuân hào sảng, nhưng không thể làm tan lớp băng tuyết trong ánh mắt kia.

“Mời ngồi.”

“….”

Thích Thế Ẩn đứng lặng giữa phòng đầy ánh nến, hồi lâu không nói, cuối cùng bật cười lạnh lùng.

“Hầu gia ngự giá hồi kinh, đương nhiên văn võ bá quan sẽ ra nghênh tiếp. Thật hiếm có khi ngài rời khỏi cung, không đến gặp hai vị hoàng tử đang ngóng trông, lại đích thân đến gặp một Đại Lý Tự chính nho nhỏ như ta, là vì cớ gì đây?”

Bên trong Chiêu Nguyệt Lâu, tiếng nhạc du dương không ngớt, ca múa tưng bừng, song dãy nhã các lại hoàn toàn khác biệt, có thể xem như yên tĩnh.

Trong mỗi gian đều đặt một lò hương bốn chân đang đốt loại hương ẩm an thần, hương khói lượn lờ, thơm ngát lòng người, đến cả tiếng ồn ào ngoài lầu cũng như bị lớp hương kia che lấp.

Tại gian phòng ở đầu phía Tây tầng hai, đối diện với căn phòng mà nửa canh giờ trước Thích Thế Ẩn bước vào rồi không thấy ra, Vân Xâm Nguyệt đang ngồi dạng chân đầy bất nhã phía sau án thư, một tay chống đầu bằng cây quạt xếp, tay kia lật xem đống văn thư xếp loạn trên bàn dài trước mặt.

Buổi trưa dễ khiến người ta mệt mỏi, hắn vừa lật vừa ngáp một cái thật dài.

Nhưng cái ngáp còn chưa kịp thu lại, cửa phòng đã vang lên tiếng “két" rồi bị đẩy ra.

Qua lớp bình phong, giọng nói như ngọc va vào trúc khẽ vang lên: “Trông chừng Thích Thế Ẩn. Trước khi hắn ra, không cho bất kỳ ai vào."

"Vâng, công tử."

Cửa phòng đóng lại, có người bước vào.

Thấy vạt áo tuyết trắng lướt qua sau bình phong, Vân Xâm Nguyệt lập tức ngừng ngáp, xòe quạt ra, ngả người lên ghế.