Chương 22: Giúp một tay

Mãi đến khi ba chủ tớ kia đã bước qua cổng phủ, bóng dáng khuất sau bức bình phong, đi về phía cửa Thùy Hoa, tên gác cổng mới hằn học thu lại ánh mắt.

“Nhìn cái gì mà nhìn! Còn không mau giải tán hết đi?”

Hắn xua đám người tụ tập hóng chuyện trước cổng đi, rồi vẫy một tiểu đồng lại: “Ngươi lập tức đến chùa Hộ Quốc báo cho đại phu nhân biết, nói chuyện hôm nay bất thành, đại tiểu thư ngang ngược phách lối…”

Giọng hắn hạ thấp xuống, vẻ mặt cũng trở nên âm trầm hơn, sau đó hắn mới thẳng lưng đứng dậy.

Tiểu đồng vừa định rời đi.

“Khoan đã.” Tên gác cổng lại gọi giật lại: “Nhị công tử Lăng gia hiện giờ đang ở đâu?”

Tiểu đồng đáp: “Tính theo giờ thì chắc đang uống rượu hoa ở Chiêu Nguyệt Lâu ở chợ Tây.”

“Vậy thì sai người tới Chiêu Nguyệt Lâu, báo tin hôm nay đại tiểu thư Thích gia đã vào kinh hồi phủ, bảo rằng nàng ta đội mũ sa che mặt, xấu đến mức không dám gặp người, trông như Vô Diện, dọa người khϊếp vía! Nhớ cho kỹ, nhất định phải để Lăng Vĩnh An nghe được!”

“Cái này… nếu đại phu nhân biết được thì có trách tội không?”

“Hừ, đại tiểu thư không biết lượng sức, vừa về kinh đã gây chuyện ngay trước cổng phủ, truyền đến tai Lăng Vĩnh An cũng chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi.”

Tên gác cổng nhìn về phía bức bình phong giờ đã vắng tanh không một bóng người, vẻ mặt vặn vẹo:

“Chúng ta cũng là giúp nàng ta một tay thôi, sợ gì chứ!”



“Giúp một tay sao…” Thích Bạch Thương lười biếng ngáp một cái.

“Sao nô tỳ có thể không sợ chứ, tiểu thư người nói dối mà không hề chớp mắt.” Liên Kiều vẫn còn chưa hoàn hồn, đi sát bên nàng, thì thào than thở. “Đại công tử nào có về biệt viện thăm người bao giờ? Nô tỳ còn chưa từng thấy mặt ngài ấy nữa!”

“Ừm…”

Thấy giọng điệu tiểu thư mình vẫn nhàn nhạt như chẳng có gì, Liên Kiều bắt đầu nghi ngờ: “Chẳng lẽ là lúc nô tỳ còn chưa đến hầu hạ bên người…”

“Huynh ấy đúng là chưa từng tới.”

“…”

Liên Kiều nghẹn họng, suýt chút nữa thì ngã ngửa ra sau.

Thích Bạch Thương thong thả bước đi: “Lúc nhỏ huynh ấy dẫn ta vào phủ, coi như đã gặp mặt một lần. Giờ có gặp lại ngoài đường chắc ta cũng chẳng nhận ra nổi.”

Liên Kiều hít sâu một hơi: “Vậy mà người vẫn dám nói với vẻ thân thiết như thế?”

“Ta từng nghe Uyển nhi nói, huynh trưởng Thế Ân là người nghiêm khắc lạnh lùng, tính tình liêm chính. Chuyện nhỏ thế này, chắc chắn bọn họ không dám đi kiểm chứng đâu.”

“Nhỡ mà họ hỏi thì sao?”

“Huynh ấy là dưỡng tử dòng chính của phủ Quốc công, nói cho cùng thì chẳng có chút huyết thống nào với ta, tám đời cũng chẳng dính dáng gì.” Thích Bạch Thương phất tay tỏ vẻ chẳng hề để tâm. “Sau này ở phủ, có khi còn chẳng gặp lại mấy lần, chẳng sợ đâu.”

“…”

Liên Kiều vừa bị tiểu thư vuốt đầu như vuốt chó con, miệng chu lên giận dỗi nhưng cũng đành im lặng bỏ qua.

“À đúng rồi.” Sợ nàng ấy lại tiếp tục càm ràm, Thích Bạch Thương giả vờ như chợt nhớ ra: “Trên xe ngựa có không ít y thư, em đi chuyển vào giúp ta, tiện thể trông chừng bọn họ, đừng để sót thứ gì.”

“Vâng, tiểu thư.”

Liên Kiều vừa rời đi, Thích Bạch Thương cùng Tử Tô theo bước ma ma được phân đến dẫn đường, tiếp tục đi thêm một đoạn. Cuối cùng, cả ba đến một tiểu viện xiêu vẹo nằm sát cửa góc Tây của phủ.

Rẽ vào hành lang, đứng cạnh cột hiên phủ đầy bụi bặm, vị ma ma kia lạnh lùng quay người lại nói: “Đại phu nhân nói chẳng bao lâu nữa tiểu thư sẽ gả vào phủ Bình Dương Vương, không cần phí công dọn đến viện mới, cứ ở tạm vài hôm là được.”

Thích Bạch Thương cũng chẳng bất ngờ, cũng lười so đo: “Đa tạ ma ma.”

Dưới lớp màn che, sắc mặt nàng trước sau như một, chẳng hề lộ ra chút cảm xúc nào. Trong mắt ma ma lộ vẻ kinh ngạc, nhưng cuối cùng vẫn không nói gì thêm, quay người rời đi.

Chờ đến khi không còn người ngoài, cuối cùng Thích Bạch Thương cũng được giải thoát khỏi tấm mũ sa, nàng đưa tay gỡ xuống.

Tử Tô nhận lấy, ngẩng đầu nhìn thấy tiểu thư đang híp mắt lại lười biếng, khóe môi khẽ cong lên đầy ẩn ý.

Tử Tô cảm thấy có gì đó khác thường: “Tâm trạng tiểu thư… tốt thế?”

“Ừ.”

Thích Bạch Thương thong thả bước quanh viện một vòng, đi tới chiếc xích đu không rõ là do ai để lại trong sân. Nàng phủi đi lớp bụi mỏng bên trên, cũng tiện tay phủi luôn đoạn ký ức tuổi thơ vừa chợt hiện lên khi nhìn thấy nó.

Nàng ngồi lên, chậm rãi đung đưa.

Tử Tô nghĩ mãi không ra, nghiêm túc hỏi: “Bị gác cổng gây khó dễ thì có gì mà vui ạ?”

“Người gác cổng đâu có quen ta, người muốn làm khó ta chẳng phải hắn.” Thích Bạch Thương đung đưa trên xích đu: “Có lẽ là ý của đại phu nhân, Tống thị nhỉ.”

Tử Tô nhíu mày: “Tống thị là con gái Tống Thái sư, là muội muội ruột của Hoàng hậu. Tiểu thư định đối đầu với bà ta thật sao?”

“Ừm, hiện giờ trong triều, kẻ có thể chống lại Tống gia đứng sau Nhị hoàng tử, cũng chỉ còn lại… An gia và Tam hoàng tử mà thôi.”

Giọng Thích Bạch Thương dần nhỏ lại, chiếc xích đu cũng chậm rãi dừng theo.

Nàng cúi đầu, ngắm cây quạt lông cũ kỹ của mẫu thân trong tay.

Cuối đuôi quạt, có khắc một chữ nhỏ đã nhạt màu, rất dễ bỏ qua…

An.

An gia.

Mẫu thân…