Chương 20: Ác nô lấn chủ

Cách lớp màn che mặt dày, nàng vẫn thấy thấy rõ phủ Khánh Quốc công uy nghi sừng sững ra sao.

Dưới ánh nắng chói chang, từng nét chữ dát vàng như nhuộm máu, đỏ đến mức làm người ta đau mắt.

Thích Bạch Thương không nhìn thêm nữa, thu ánh mắt về.

Tấm màn che đi phần lớn tầm nhìn của nàng, đây cũng là lý do nàng không quen đội loại mũ này. So với lụa mây màu tuyết, lụa đen vừa nặng nề vướng víu, lại khó thấy đường.

Tiếc rằng, một tấc lụa mây giá ngang một tấc vàng. Mà tấm duy nhất nàng có thì đã bị kẻ khác một kiếm chém làm đôi vào đêm qua, thay nàng xuống suối vàng trước rồi.

Nghĩ đến đây, Thích Bạch Thương đưa tay lên, đầu ngón tay khẽ lướt qua chỗ cổ bị che dưới mũ.

Dù đã thoa thuốc, vết đỏ vẫn còn. Dẫu gì cũng là tiểu thư chưa xuất giá, nếu để người khác nhìn thấy thì không tránh khỏi dị nghị.

Chỉ đành dựa vào chiếc mũ này mà che giấu.

“Ôi…”

Nghe tiếng thở dài khe khẽ bên cạnh, bàn tay Liên Kiều đang định đưa ra đỡ bỗng khựng lại.

“Tiểu thư thấy không ổn ở đâu sao?”

“Không có tiền khám bệnh, còn mất luôn cả tấm lụa mây… lỗ nặng quá rồi.”

Liên Kiều đã quen với việc tiểu thư nhà mình lúc nào cũng nghĩ ngợi đâu đâu, chỉ xem như vừa rồi mình đã hỏi thừa: “Tiểu thư chờ một lát, nô tỳ đi gọi cửa ngay.”

Thích Bạch Thương vừa định mở miệng căn dặn, tay còn chưa nâng hẳn lên, Liên Kiều đã hăm hở chạy vèo lên bậc thềm.

Đi nhanh, về còn nhanh hơn.

Thích Bạch Thương chỉ nghe tiếng cửa phủ mở ra trong chốc lát, Liên Kiều mới vừa báo rõ thân phận, đã nghe thấy một tiếng cười nhạt chua ngoa vang lên dưới cái nắng hầm hập, giữa con phố vắng tanh không một bóng người.

“Một con nha đầu thôn dã mà cũng mơ mộng bước qua cửa chính phủ Quốc công, đi cửa hông mà vào!”

Dứt lời, một tiếng “rầm” vang lên, cửa chính lập tức khép lại.

“Tiểu thư! Tên giữ cửa này thật quá đáng!” Liên Kiều đập cửa mãi không được, tức đến nỗi mặt đỏ bừng bừng.

“Tử Tô.”

“Có nô tỳ.” Tử Tô lên tiếng, đưa dây cương buộc ngựa cho Liên Kiều giữ, rồi cùng Thích Bạch Thương bước lên bậc đá.

Trước cửa phủ, Thích Bạch Thương nhấc tay chậm rãi gõ ba tiếng.

Tử Tô hiểu ý, lập tức đưa tay nắm lấy vòng đồng treo trên miệng sư đầu.

Tiếng gõ cửa theo tiết tấu một dài ba ngắn, không quá gấp cũng chẳng quá chậm, lại cố tình kéo dài từng đợt như tiếng chuông đồng phá rối giấc người, vang lên rồi không dứt.

Liên tục mấy chục hơi thở như thế, đừng nói người trong phủ nghe đến phát cáu, ngay cả khách qua đường phía sau cũng bắt đầu tụ lại xem náo nhiệt, bàn tán râm ran.

Có người bạo gan tiến đến hỏi Liên Kiều đang giữ ngựa dưới thềm: “Chuyện gì vậy?”

Liên Kiều giận đến phồng má, lập tức đáp lại với vẻ uất ức: “Tiểu thư nhà ta là đại tiểu thư dòng chính của phủ Quốc công, lâu nay chưa từng trở về, hôm nay được triệu vào kinh, vậy mà vừa đến nơi đã bị kẻ giữ cửa cản lại không cho vào, chẳng phải là ác nô lấn chủ hay sao?”

“Lẽ nào thật như vậy?”

“Đại tiểu thư sao? Ta chỉ nghe nói phủ Khánh Quốc công có Thích Uyển Nhi nổi danh đệ nhất tài nữ thượng kinh, còn có Thích Nhan Dung xinh đẹp như hoa, chứ đâu có nghe nói gì đến đại tiểu thư?”

“Không nghe tiểu nha đầu nói rồi à, tám phần là bị đưa đi nông trang ở quê từ sớm rồi.”

“Ta nhớ ra rồi! Lẽ nào vị đại tiểu thư này về phủ là vì chuyện mấy hôm trước có lời đồn lan khắp phố, nói thứ tử của phủ Bình Dương muốn đến cầu thân?”

Cổng viện không ngăn nổi lời đàm tiếu từ đầu phố đến cuối ngõ.

Chẳng mấy chốc, đại môn phủ Quốc công lại mở ra.

Tên giữ cửa lúc nãy mặt mày tái mét, giọng điệu vẫn hằn học: “Đại tiểu thư lâu nay ở thôn dã, bọn hạ nhân chúng ta không nhận ra, tất nhiên không dám tự tiện quyết định, vẫn xin mời ngài đi cửa hông vào phủ để kiểm tra xác nhận lại…”

Chưa dứt lời, Tử Tô đã túm lấy cổ áo hắn, lôi người ra khỏi cửa phủ: “Ngươi chán sống rồi à.”

“Ngươi!”

“Tử Tô.”

Từ dưới tấm màn đen dày che mặt, một bàn tay trắng ngần cầm nửa khối ngọc âm dương, giọng nàng chậm rãi vang lên, trong trẻo rõ ràng:

“Ta có tín vật làm bằng chứng. Nếu ngươi không làm chủ được, vậy thì gọi người có thể làm chủ ra đây.”