Khi lần nữa lỡ mất ngón tay của thiếu nữ trong mộng, một cơn giận bốc lên như lưỡi lửa liếʍ dọc lý trí của Tạ Thanh Yến.
Y hít sâu một hơi, rồi chậm rãi thở ra.
“Chuyện gì.”
Đổng Kỳ Thương khẽ bẩm: “Sáng nay Nhị hoàng tử vào phủ Trưởng công chúa, đến giờ vẫn chưa rời đi. Tam hoàng tử thì mời ngoại tổ phụ của mình là Thái phó An ra mặt, đích thân đưa thiệp vào phủ Trưởng công chúa, hẹn sau buổi thiết triều sẽ mở tiệc đón gió rửa bụi cho ngài ở Tĩnh Thanh Lâu.”
“…”
Trong xe lập tức tĩnh lặng như tờ.
Vân Xâm Nguyệt phì cười: “Toang rồi toang rồi, hai vị hoàng tử này cứ như đang canh sẵn ở kinh thành, chỉ chờ gặp vị biểu ca ngươi thôi nhỉ? Tình huynh đệ như thế đúng là tấm gương cho thiên hạ. Có điều… gặp ai trước cũng đều không hay cho lắm.”
Tạ Thanh Yến lặng lẽ nhìn hắn.
“E là người để mắt tới ngươi không chỉ có bọn họ.”
Vân Xâm Nguyệt phe phẩy quạt xếp, cười như gió thoảng mát lạnh: “Cuối cùng ngai vị Đông cung rơi vào tay ai, trong kinh không biết có bao nhiêu người đang đợi, chỉ mong được đặt cược sau lưng Tạ hầu ngươi thôi.”
Tạ Thanh Yến rũ mi, hàng mi dài dày đổ bóng mờ dưới đáy đồng tử che đi ánh mắt lãnh đạm.
Thế nhưng khi mở miệng giọng nói vẫn dịu dàng như ngọc.
“Công chúa Trinh Dương đâu.”
Nụ cười trên mặt Vân Xâm Nguyệt khựng lại.
Giọng Đổng Kỳ Thương vẫn bình thản: “Từ sau khi quân báo vào kinh, ngày nào công chúa Trinh Dương cũng lên lầu thành trong cung, ngóng nhìn về phía Tây Bắc. Nghe nói ba hôm trước trời nắng gắt, công chúa còn ngất xỉu trên lầu thành.”
“Điện hạ quả là tình sâu nghĩa nặng, cảm động trời đất.” Vân Xâm Nguyệt lắc quạt, nghiêng đầu nhìn về phía Tạ Thanh Yến.
Tiếc là hắn thất vọng rồi.
Giữa hàng mày mắt thanh tú như tranh vẽ kia, không tìm nổi một ý dịu dàng, thậm chí chẳng thấy chút gợn sóng nào.
Cảm động trời đất, cũng không cảm hóa nổi trái tim cứng như sắt đá của người kia.
“Về quân doanh trước.” Tạ Thanh Yến nói: “Đợi ta vào cung sẽ tự mình báo tin cho công chúa.”
“Tuân lệnh, hầu gia.”
“…”
Xe ngựa chạy thẳng về phía doanh trại của quân Trấn Bắc và chỗ đóng của nghi trượng được ban.
Trong xe.
Vân Xâm Nguyệt lắc quạt thở dài: “Công chúa Trinh Dương một lòng một dạ với ngươi, vậy mà ngươi lại lợi dụng nàng để hóa giải thế cục giằng co giữa hai vị hoàng tử, không sợ rước họa cho nàng à. Tạ Diễm Chi, thiên hạ này có ai là ngươi nỡ không lợi dụng không?”
“…”
Vốn dĩ hắn cũng không mong được nghe câu trả lời.
Nào ngờ, trong khoang xe im lặng vài nhịp…
“Có.”
“?”
Mắt Vân Xâm Nguyệt lập tức trợn to, tay cầm quạt kích động nhào tới: “Là ai? Là ta à?”
Tạ Thanh Yến không đoái hoài.
Y im lặng một lúc, vén tay áo lên, ngón tay gảy nhẹ viên ngọc đeo trong cổ áo: “Ngươi sống lâu trong kinh, có biết nhà quyền quý nào có tiểu thư, trên hổ khẩu tay trái có nốt ruồi son nhỏ không?”
Vân Xâm Nguyệt: “Hả?”
“Thôi bỏ đi.”
Viên ngọc trong tay bị nắm chặt, góc cạnh lạnh cứng như muốn hằn vào da thịt.
Người ấy ngửa đầu nhắm mắt.
“Coi như ta chưa hỏi.”
“?”
…
Giữa ban ngày nắng gắt.
Một bàn tay thon thả trắng trẻo vén tấm rèm vải xanh.
Ngay sát đốt ngón cái có một nốt ruồi son như giọt máu hiện lên dưới ánh mặt trời, khiến làn da tuyết trắng càng giống ngọc.
Tấm rèm được bàn tay đó vén lên.
Thiếu nữ mặc váy dài màu cánh sen, mặt che sa trắng, cúi người bước xuống xe ngựa.
Chờ nàng xoay người, tay áo rộng phủ xuống, khéo léo che đi nốt ruồi đỏ ấy.
“Tiểu thư, cẩn thận dưới chân.” Liên Kiều đỡ Thích Bạch Thương bước xuống bậc xe.
Thích Bạch Thương đứng lại, ngẩng đầu.
Trước mặt là một phủ đệ rộng lớn bề thế, trên cổng treo tấm biển lớn khắc vàng rực rỡ. Trong đôi mắt hờ hững của nữ tử kia, cuối cùng cũng hiện lên đôi chút cảm xúc mờ nhạt khó tả.
Thượng kinh, phủ Khánh Quốc công.
Nàng đã trở về,