Vân Xâm Nguyệt khó mà tin nổi: “Mỹ nhân thế kia, ngươi thực sự không hề động lòng trắc ẩn ư?”
Mấy ngày liên tục lên đường, đêm qua lại tra khảo đến khuya, sự kiên nhẫn của Tạ Thanh Yến đã gần cạn, giọng nói cũng trầm xuống đôi phần.
“Mỹ nhân cũng chỉ là một bộ xương.”
Y mở mắt.
Ngay cả đôi môi mỏng hơi mím của y cũng như phủ thêm một tầng sương lạnh: “Dù có đẹp đến đâu, chết rồi cũng chỉ còn một nắm cát vàng. Tam công tử đã lấy tên tự là Giám Cơ, sao lại chẳng ngộ được điều này?”
“Được được được.” Vân Xâm Nguyệt cảm khái: “Vậy sao ngươi không tiện tay gϊếŧ nàng luôn để trừ hậu họa?”
“Áo vải, xe ngựa già. Nữ tử hành nghề y mưu sinh, hẳn là con gái nhà thường dân, không nhận ra Huyền Khải Quân.” Tạ Thanh Yến quay đầu: “Không đáng bận tâm.”
Vân Xâm Nguyệt khẽ hít vào: “Vậy nếu nàng là thiên kim nhà quyền quý, e là đêm qua đã mất mạng rồi?”
Tạ Thanh Yến bình thản ngoái lại.
Dưới ánh nến sáng rực, đôi mắt kia lại bị sắc mực nhuộm thành màu đen tuyền.
Y không nói một lời nhưng Vân Xâm Nguyệt đã hiểu rõ câu trả lời.
“Chậc, cầm thú.”
“…”
Tạ Thanh Yến lười biếng tranh luận.
Y nghiêng người về phía bóng tối trong xe, tránh xa ngọn đèn lộng lẫy được ban tặng đang treo trong khoang.
Dù đã nhiều năm trôi qua, y vẫn cực kỳ chán ghét ánh nến.
Trong hương trầm dịu nhẹ và bóng tối mờ mịt vây quanh, ý thức của Tạ Thanh Yến dần mơ hồ theo tiếng lộc cộc của bánh xe lên xuống, cuối cùng chìm vào bóng đêm.
Có lẽ vì trở về chốn cũ nên người cũng chìm vào mộng xưa.
Chuyện cũ như khói bụi, những cơn ác mộng từng khiến y khϊếp đảm, bây giờ đã chẳng thể lay động được y nữa.
Vì vậy mà trong mộng, linh hồn Tạ Thanh Yến chỉ bình thản nhìn về phía trước…
Ánh lửa thiêu rụi vạt áo, mái tóc, từng tấc đường y đã đi qua. Máu đặc sánh đỏ rực chảy tràn lan tụ thành dòng sông dài dưới chân y.
Từng cái đầu người lăn ra từ vũng máu, mắt trợn trừng phẫn nộ.
Hình như y từng quen biết họ nhưng lại chẳng nhớ nổi một ai.
Vô số chiếc đầu người gào thét điều gì đó, trong biển lửa cuồng nộ, vô vàn ác quỷ gầm gào từng tiếng trầm khàn.
Dòng máu dưới chân bắt đầu cuộn trào, lớp nọ chồng lớp kia, nhấn chìm giày ủng, vạt áo, đai ngọc, cả l*иg ngực…
Trước khi dòng máu đặc quánh ấy tràn vào miệng mũi, trước khi bóng tối hoàn toàn nhấn chìm, cuối cùng y cũng nghe thấy rõ.
Trong con sông máu ấy, vô số ác quỷ gào thét khản đặc, tất cả hóa thành một câu duy nhất:
[Kẻ đáng chết là ngươi… là ngươi!]
Sông máu hoàn toàn nhấn chìm y.
Trong bóng tối, từng gương mặt quen thuộc dữ tợn thay phiên xuất hiện vô số lần.
Ngay trong giây phút nghẹt thở nhất, Tạ Thanh Yến bỗng nín thở như thể sợ quấy nhiễu điều gì.
Y hơi ngẩng đầu giữa bóng đêm, như con cá sắp chết mắc kẹt trong bùn khô.
Y đợi…
Trong bóng tối, ánh sáng vụt lên.
Nhiều năm qua, mỗi khi mộng về lúc nửa đêm, thứ có thể kéo y ra khỏi cơn ác mộng như bị nhấn chìm trong dòng nước đen ấy chỉ có một bàn tay mảnh mai yếu ớt của một thiếu nữ.
Trên hổ khẩu nàng có một nốt ruồi son nhỏ tựa giọt máu.
Dù biết là vô vọng, trong bóng tối, Tạ Thanh Yến vẫn vươn tay ra cố chạm đến tia sáng le lói kia…
“Hự!”
Xe ngựa đột ngột nghiêng lảo đảo.
Tạ Thanh Yến lập tức mở bừng mắt.
Ánh sáng chói lòa khiến y chói mắt.
Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa gỗ lê, lập loè lúc sáng lúc tối. Không rõ bên ngoài xe đã sáng hẳn từ lúc nào.
Đổng Kỳ Thương nói nhỏ: “Hầu gia, trong kinh thành vừa truyền tin đến.”
“…”