Chương 17: Không biết thương hoa tiếc ngọc

Vân Xâm Nguyệt thở dài đứng dậy: “Ta thường hay nghi ngờ, chẳng lẽ năm đó Trưởng công chúa sinh đôi chăng? Thực ra ngươi còn có một huynh đệ song sinh có tính tình hoàn toàn trái ngược, rồi hai người thay phiên nhau giả làm một người?”

Không ai để ý lời hắn nói nhảm.

Chỉ là vừa bước đến bên cạnh Tạ Thanh Yến, Vân Xâm Nguyệt bỗng khựng lại, cánh mũi khẽ động: “Trên người ngươi… sao lại nồng mùi máu như vậy…”

Dừng lại gần hơn, hắn nhìn thấy mái tóc dài đã vấn lên gọn gàng của Tạ Thanh Yến, thấp thoáng có thể nhận ra hơi nước vẫn còn vương.

Rõ ràng là vừa mới tắm xong.

Ấy vậy mà sau khi tắm rồi, quanh thân vẫn còn mùi máu tanh vương vất không tan, thử nghĩ xem trước lúc y tắm…

Không biết nghĩ tới điều gì, sắc mặt Vân Xâm Nguyệt thay đổi.

Tạ Thanh Yến nhìn hắn, hàng mày nhíu lại, hình như đang áy náy: “Chưa rửa sạch sao.”

Y thu ánh mắt về: “Kỳ Thương, đốt một lò Thập Lý Hương trong xe.”

“Vâng, Hầu gia.” Đổng Kỳ Thương đứng sau cột lui ra ngoài.

“Ta còn tưởng ngươi mua về một gã tùy tùng câm điếc,” Vân Xâm Nguyệt ngừng lại, khóe miệng giật nhẹ, “Ngươi thả hai kẻ đêm qua vào chảo dầu nóng luộc sống rồi à?”

“Sao lại thế được.”

Tạ Thanh Yến bước ra ngoài, giọng nói trong trẻo không gợn sóng: “Ta dùng lời lẽ ôn hòa khuyên nhủ, họ liền khai thật.”

Vân Xâm Nguyệt đi theo sau: “Khai hết rồi? Có ký tên điểm chỉ không?”

Ra tới bậc đá ngoài sảnh, Tạ Thanh Yến vén vạt áo, bước từng bước một lên bục gỗ bên hông xe ngựa.

Nếu không biết y từng lập công nơi sa trường, e là người ta sẽ tưởng y chỉ là một thư sinh văn nhược chẳng cưỡi nổi ngựa.

“Vẫn chưa.”

Vân Xâm Nguyệt không hiểu: “Vì sao?”

“…”

Bước lên nấc thang mềm cuối cùng, Tạ Thanh Yến quay đầu nhìn lại.

Trời vừa sáng chưa sáng, chân mày y có lớp màu xám lạnh phủ lên tựa như sương đọng, đôi mắt đen sâu thẳm còn đen hơn đêm tối.

Khi giọng nói ôn hòa như ngọc của y khẽ vang lên, lọt vào tai lại như mang theo niềm tiếc nuối vô hạn.

“Phải nuôi thêm vài ngày nữa họ mới tỉnh.”

Vân Xâm Nguyệt: “…”

“?”

Đây chẳng phải là tiễn thẳng xuống Âm ty đấy à?

Nhìn bóng lưng kia ung dung tiến vào trong xe ngựa, vẻ mặt Vân Xâm Nguyệt rối ren, quay sang hỏi Đổng Kỳ Thương đứng bên cạnh: “Ngươi nói xem, Hầu gia nhà ngươi là ác quỷ Diêm Vương dọa người thế kia, sau này nếu gặp được người y thực lòng yêu, có thể giữ được lớp mặt nạ này mãi không?”

“…”

Đổng Kỳ Thương cúi đầu, cụp mi, làm như không nghe thấy.

Cho tới khi Vân Xâm Nguyệt lầm bầm chán nản cũng vào xe, Đổng Kỳ Thương mới đánh xe rời khỏi sơn trang.

Tạ Thanh Yến dựa vào thành xe, trên người y phảng phất hương tùng ngàn năm.

Y chợt nhớ ra điều gì, nhấc mi, hờ hững hỏi: “Ba người đêm qua có động tĩnh gì không?”

Từ ngoài xe, Kỳ Thương bẩm lại: “Không có gì khác thường, quả thực là một chủ hai tớ, mang theo hòm thuốc bên người, sau khi nghỉ lại trạm dịch một đêm thì sáng nay đã đánh xe lên thượng kinh.”

Tạ Thanh Yến nhắm mắt lại: “Vậy thì rút đi.”

“Vâng.”

Nhắc đến chuyện đêm qua, sắc mặt Vân Xâm Nguyệt càng thêm phức tạp: “Một đại mỹ nhân như vậy, suýt chút nữa bị ngươi hại cho hương tiêu ngọc vẫn, ngươi còn không tin nàng, lại cho người theo dõi suốt một đêm?”

Tạ Thanh Yến không mở mắt: “Đẹp lắm sao?”

Suýt thì buột miệng mắng “mù à”, Vân Xâm Nguyệt nghiêm túc đáp: “Ta lấy danh nghĩa từng xem cả trăm hoa khôi ở mọi hoa lâu miền Giang Nam để đảm bảo, nếu sau này ở thượng kinh tổ chức tuyển chọn đệ nhất mỹ nhân, trừ nàng ra thì không còn ai khác!”

“Ta không được như Tam công tử biết thương hoa tiếc ngọc, chẳng để ý.”

Vân Xâm Nguyệt khựng lại, đánh giá Tạ Thanh Yến: “Đêm qua ngươi tận mắt thấy nàng cứu người, lại không ra tay, cố ý lấy nàng làm mồi, dụ kẻ truy sát hiện thân mới chịu động thủ, chẳng lẽ khi bắn ra mũi tên đó, ngươi đã tính gϊếŧ người diệt khẩu rồi?”

“Quên rồi.”