Chương 14: Giao người ra

Song tất cả những điều đó đều chỉ là truyền thuyết xa xôi với bách tính sống trong Đại Dận, đặc biệt là nơi cách xa chiến hỏa biên cương.

Thích Bạch Thương chưa từng nghĩ có một ngày nàng lại được tận mắt chứng kiến phong thái của “Quỷ Sai của Diêm Vương”.

“Tiểu thư! Người không sao chứ?”

Tiếng gọi lo lắng của Tử Tô kéo Thích Bạch Thương về thực tại.

Giáp binh đã sớm rút sạch, ngay cả những kẻ truy sát cũng biến mất không thấy bóng dáng, như thể trận huyết chiến khi nãy chỉ là một cơn ác mộng.

Thích Bạch Thương cũng mong đó chỉ là một giấc mộng.

Nếu như không có hai bóng người đang đạp ánh trăng bước đến trước xe ngựa.

Người đi đầu cầm cung dài, một tay đeo giáp bảo vệ nửa người, ngón tay trắng lạnh như ngọc, tay còn lại như thể tiện tay đặt trên chuôi kiếm đeo bên hông, toát ra khí chất sắc bén dưới ánh trăng.

Cũng giống như những Huyền Khải Quân khác, y đeo mặt nạ ác quỷ nên không thể nhìn rõ diện mạo.

Sau lưng y còn có một công tử phe phẩy quạt tròn.

Công tử kia lại chẳng đeo mặt nạ, mặc áo văn sĩ, không biết lấy đâu ra một mảnh vải quấn ngang sống mũi để che giấu dung nhan một cách qua loa.

Thấy hai người đều che mặt, Thích Bạch Thương lập tức cụp mi.

Nàng cố nén cơn choáng váng vì bị tổn thương khí huyết tựa vào thành xe, từ từ trượt người ngồi xuống.

Thích Bạch Thương đang định mở miệng cảm tạ thì tiếng gió đêm thoảng qua mang theo câu nói chẳng có tí nhân tính nào của vị công tử phe phẩy quạt kia.

“Xong đời rồi, bị nhìn thấy hết rồi, hay là… gϊếŧ người diệt khẩu luôn cho rồi?”

“…”

Thích Bạch Thương nghẹn họng, đột nhiên chẳng thấy choáng váng nữa.

Tâm trí đột nhiên sáng suốt chưa từng có.

Giờ mà còn không tỉnh, e rằng sang năm đã có người đốt nhang cúng nàng.

“Dân nữ chỉ là kẻ áo vải hành nghề y, đêm nay chỉ tình cờ đi ngang qua đây thôi…”

Công tử phe phẩy quạt giấy dừng lại gần xe ngựa, tiếng cảm thán đầy kinh ngạc lấn át lời nàng: “Quả là một mỹ nhân tuyệt sắc khuynh thành.”

Thích Bạch Thương khựng người.

Lúc này nàng mới nhớ tới tấm lụa tuyết che mặt vừa bị gió đao hất tung khi nãy.

Nàng cúi người, cầm lấy một góc khăn mỏng rủ xuống xương quai xanh, định đeo lại…

“Choang!”

Trường kiếm rút khỏi vỏ ngân vang một tiếng lanh lảnh dưới ánh trăng.

Lớp màn mỏng nhẹ như không bị chém làm hai, rơi xuống như tuyết.

Kiếm quang đổ xuống ánh lên sắc trăng lạnh buốt, dừng lại bên cần cổ mảnh mai yếu ớt của nữ tử.

Lạnh xuyên thấu tâm can.

Mà dưới ánh trăng, bàn tay cầm chuôi kiếm lộ rõ từng đốt ngón tay như ngọc.

“Giao người ra.”

Giọng nói người đeo mặt nạ quỷ còn trong trẻo hơn cả tiếng sáo trúc, nhưng cũng lạnh lẽo tuyệt tình.

Không khí như đông cứng lại.

Vân Xâm Nguyệt cũng đang sửng sờ hoàn hồn trước, vội vàng xếp chiếc quạt lại: “Ây, thế chẳng phải làm khó mỹ nhân rồi sao? Người ta là lang trung, sao có thể tùy tiện giao bệnh nhân cho ngươi…”

Chưa dứt lời.

Thích Bạch Thương đã dứt khoát nghiêng người tránh ra, để lộ rèm xe phía sau: “Công tử mời.”

Vân Xâm Nguyệt: “…”

“?”

Người dẫn đầu cũng khựng lại một thoáng.

Sau lớp mặt nạ ác quỷ, cuối cùng hàng mi dài của người nọ cũng khẽ nhấc lên như lưỡi dao mỏng lướt qua xương, chậm rãi quét ngang nữ tử trước mặt.

Môi mỏng mím chặt khẽ nhếch lên dưới lớp bóng tối âm u.

Thích Bạch Thương cứng người.

Cho đến khi ánh mắt khiến nàng lạnh thấu xương chầm chậm dời đi.

“Keng.”

Trường kiếm được cho vào vỏ, người dẫn đầu khẽ nhấc cổ tay trái, tay áo phất qua rồi dừng giữa không trung, bàn tay như nắm vào thứ gì đó vô hình.

Hai bên quan đạo lập tức vang lên những tiếng sột soạt, bóng đen lại trồi lên nhào thẳng về phía cỗ xe.

Thế nhưng đúng lúc đó lại xảy ra biến cố bất ngờ.