Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Phong Hoa Hoạ Cốt

Chương 12: Bị truy sát

« Chương TrướcChương Tiếp »
Thích Bạch Thương kéo tay Liên Kiều lại: “Chúng có ngựa, còn ta thì không biết đánh xe. Nếu lao xuống vực thì cũng tan xương nát thịt, chi bằng để chúng chém một đao cho xong.”

Lời nói nhẹ nhàng nhưng ý chí thì vững như sắt đá.

Liên Kiều suýt nữa đã bật khóc vì vội: “Tiểu thư, lúc này rồi mà người còn nói mấy lời lạnh nhạt đó được sao!”

Chưa dứt lời, một chiếc bình ngọc nhỏ đã bị nhét vào tay nàng ấy.

Nàng ấy cúi xuống nhìn, sững sờ: “Tiểu thư?”

“Ta từng dạy em, phải dùng nơi trống trải rộng rãi.” Thích Bạch Thương chậm rãi nhíu mày: “Nhớ nín thở, tốt nhất là…”

“Em hiểu rồi! Tiểu thư bảo trọng!” Liên Kiều lập tức cắt lời, siết chặt bình ngọc trong tay, vội vàng chui ra khỏi xe ngựa.

Thích Bạch Thương không nhìn nét mặt quyết liệt như liều mạng của nàng ấy, nàng cũng lặng lẽ bóp chặt một vật trong lòng bàn tay trái ngay sau đó, tay kia vịn vào thành xe, chậm rãi đứng dậy.

Trước khi cúi người bước ra khỏi xe, nàng đeo mạng che mặt lên, ngoảnh đầu, nhìn thiếu niên đang nằm dưới sàn xe thêm một lần nữa.

“Ta đã tận tình tận nghĩa rồi, ngươi tự cầu phúc đi.”

Rèm xe sau lưng nàng buông xuống.

Thích Bạch Thương bám lấy mép xe ngựa, từ từ đứng thẳng người, ngẩng đầu nhìn xuống bên dưới.

Đêm nay, ánh trăng mờ ảo, phủ ánh sáng bạc như nước.

Tử Tô đang giao đấu với một tên ở phía Đông cách đó vài trượng.

Liên Kiều một thân một mình chạy lên trước xe, đứng ở khoảnh đất trống gần lối vào rừng rậm. Giờ phút này, nàng ấy chống nạnh, cố gắng cất cao giọng khàn khàn về phía kẻ đang áp sát: “Ngươi… ngươi tới đây mà đuổi ta này!”

Ngay trước khi Thích Bạch Thương bước ra khỏi xe, quả thật tên kia đã bị dụ rời khỏi trận như ý nàng…

Cho đến hiện tại.

“Gϊếŧ chủ trước rồi gϊếŧ tớ!” Tên đang đấu với Tử Tô liếc thấy y phục trên người Thích Bạch Thương, lập tức quát lớn.

Tên vừa chạy đi liền không chút do dự xoay người quay về, vung đao phát ra ánh bạc như tuyết, vẽ ra một dải sáng lạnh lẽo dưới trăng.

Sát khí đã ập tới sát xe trong chớp mắt, thoáng chốc không còn đường né tránh.

“Tiểu thư!”

Liên Kiều quay đầu lại, vừa trông thấy mặt mày đã biến sắc, khóe mắt muốn nứt ra, tiếng thét cũng nghẹn trong cổ họng.

Vậy mà trên càng xe, thiếu nữ mặc váy lụa hồng phấn lại tựa như bị doạ đến ngẩn người, cúi đầu đứng yên không nhúc nhích.

Ánh đao chém thẳng xuống.

Tay trái giấu sau lưng của Thích Bạch Thương bỗng bật mở nắp bình ngọc, đè tay xuống.

“Ba.”

Tác dụng của thuốc chỉ khuếch tán trong vòng một trượng, nhất định phải đánh trúng ngay lần đầu tiên, không được sớm, cũng chẳng thể trễ.

“Hai.”

Thích Bạch Thương hít sâu một hơi, khí lạnh đêm khuya len vào tận tim phổi.

“Một…”

Chính là lúc này.
« Chương TrướcChương Tiếp »