Một nén hương sau.
Trong chiếc xe ngựa đang men theo quan đạo, Thích Bạch Thương nhấc cây ngân châm mảnh như tơ từ huyệt Phong Trì của thiếu niên bị thương lên, rồi từ từ ngồi thẳng lưng dậy, khẽ thở dài.
Liên Kiều tròn mắt đầy sợ hãi: “Không cứu được nữa ạ?”
“Còn cứu được.”
“Thế thì tốt quá, em còn tưởng hắn sẽ chết ngay trên xe chúng ta cơ.” Liên Kiều thở phào, rồi ngơ ngác hỏi: “Đã cứu được rồi, sao tiểu thư còn thở dài?”
Thích Bạch Thương liếc thiếu niên dưới đất, hàng mi hắn khẽ rung: “Ta chỉ đang nghĩ, giờ mà quay lại rồi quẳng người về chỗ khi nãy, liệu còn kịp không.”
Liên Kiều: “Hả?”
Thích Bạch Thương hơ châm qua lửa nến, rồi cất vào túi: “Vết thương trên người kẻ này không phải do ngã, mà đều là vết tích của đao thương, sơ sơ thôi cũng không dưới mười chỗ.”
Liên Kiều cứng đờ: “Tử… Tử Tô, mau… mau quay đầu quẳng người xuống…”
Dĩ nhiên là không kịp nữa rồi.
Lúc này xe ngựa đã đi được mấy dặm.
Mà trong bóng đêm sau lưng, tiếng vó ngựa đuổi theo ngày càng rõ rệt.
Ngay phía trước, xe ngựa sắp sửa tiến vào lối rẽ giữa rừng rậm…
Dưới ánh trăng, gió bất chợt thổi qua khiến bóng đổ lay động…
Ngựa hí vang phía trước, sát khí cuồn cuộn phía sau.
Lưỡi đao sắc bén xé gió lao tới, Tử Tô nghiêng người tránh sang bên, nhát kia bổ mạnh vào càng xe. Gỗ gãy văng tung tóe, tiếng ngựa hí kinh hãi vang lên.
Một đao khác nối gót lao đến, nhanh chóng vung xuống. Trong giây phút ngàn cân treo sợi tóc, Tử Tô chỉ kịp vung tay, rút chủy thủ giấu trong tay áo ra đỡ, sau đó giật cương thật mạnh, xe ngựa bị buộc phải dừng lại.
Bên ngoài rèm vải, giọng Tử Tô trầm hẳn xuống: “Bảo vệ tiểu thư.”
Nói rồi, nàng ấy rút đao, bước xuống xe.
Tiếng binh khí va chạm vang rền giữa đêm dài, đánh động lũ chim trong rừng bay tán loạn.
“Mau gϊếŧ ả!”
Tiếng quát dữ tợn của kẻ truy sát vang vọng trong màn đêm.
Thoạt nhìn đã biết là gϊếŧ người diệt khẩu, chẳng buồn hỏi han điều gì.
Mặt mày Liên Kiều tái mét, nghiến răng lấy hết can đảm hé rèm nhìn ra: “Tiểu thư, bên ngoài có hai người, cưỡi chung một ngựa. E là người có võ công, một mình Tử Tô chắc không cầm cự được lâu.”
Thích Bạch Thương khẽ nhíu mày, suy tính nhanh như chớp.
Lúc này đã vào đêm khuya, lại giữa rừng sâu, dù vẫn đang ở trên quan đạo nhưng muốn đợi người qua đường đến cứu thì e là ba người các nàng phải đứng chờ dưới âm ti mới may ra gặp được.
Cách này không ổn.
Dựa vào thân phận và dung mạo, thiếu niên kia không giống người nhà quyền quý. Đám truy sát toàn ra tay chí mạng, rõ ràng không phải cướp của mà là muốn gϊếŧ người. Dù có giao hắn ra hay vứt lại cũng chưa chắc bảo toàn được tính mạng của ba người các nàng.
Cách này cũng không xong.
“Thiên thời, địa lợi, nhân hoà đều không có… thật đúng là xui tận mạng.”
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, Thích Bạch Thương đã nghĩ hết một lượt, cuối cùng khẽ thở dài.
Chỉ còn lại một cách cuối cùng.
Liên Kiều buông rèm xuống, ngoảnh lại thấy tiểu thư nhà mình vẫn ngồi yên như cũ, không nhúc nhích lấy một phân, vội vàng sốt ruột kêu lên: “Tử Tô không cản nổi hai người đó đâu, để em ra ngoài dẫn dụ một tên, tiểu thư mau đánh xe chạy đi!”