Chương 10: Có người nằm giữa đường

Nàng xoay cây quạt khảm ngọc khắc hoa văn khổng tước trong tay, nhắm mắt khẽ thở dài: “Mẫu thân phù hộ, mong rằng Uyển Nhi đừng có dính dáng gì đến y.”

“Sao tiểu thư lại nói vậy?” Liên Kiều hoang mang: “Người ta là người trong mộng của các tiểu thư kinh thành, là mối hôn sự hiếm có trên đời này đấy ạ!”

“Hiếm có chỗ nào?” Thích Bạch Thương buông quạt xuống.

“Cái gì cũng hiếm, người lại càng hiếm.” Liên Kiều nói như lẽ đương nhiên: “Đợi đến khi mình vào kinh, hôm nào ngài ấy tới phủ một chuyến, tiểu thư gặp mặt rồi sẽ biết, vị muội phu tương lai này của người vô cùng nho nhã cao quý, có tâm địa thánh nhân đó!”

“…”

Thích Bạch Thương lại cụp mi cười khẽ.

Vẻ lười nhác uể oải điểm thêm vài phần quyến rũ trên gương mặt trắng ngọc như tuyết của nàng, tựa như đóa phù dung in bóng nước xuân, ngay cả Liên Kiều nhìn quen cũng thất thần.

“Tạ Thanh Yến, tâm địa thánh nhân?” Thích Bạch Thương nhếch môi như không thể tin nổi.

Thấy nàng không tin, Liên Kiều nghiêm túc gật đầu: “Tiểu thư không ở kinh đã lâu nên chưa biết, tính nết Xuân Sơn công tử ở kinh thành thật sự được người người ca ngợi.”

“Dù không nói đến ba mươi vạn quân trấn bắc dưới trướng y…”

Thích Bạch Thương thong thả tựa lại bên bàn, giọng nhẹ như làn khói: “Nghe nói trong phủ Định Bắc hầu, đội kỵ binh kia còn có biệt danh gì ấy nhỉ?”

“…”

Sắc mặt Liên Kiều chợt cứng đờ.

Trong phủ Định Bắc hầu có một đội phủ binh danh chấn thiên hạ đang trấn giữ phương Bắc, tên là Huyền Khải Quân.

Ngoài bắc cảnh của Đại Dận, đội quân này còn có một biệt hiệu khiến người người ở Tây Ninh Bắc Yên vừa nghe đã biến sắc.

Biệt hiệu đó là…

Liên Kiều chưa kịp mở miệng biện vực thì phía trước xe ngựa chợt vang lên âm thanh đá núi lăn xuống ầm ầm.

Ngay sau đó, bên ngoài truyền đến tiếng ngựa hí vang.

Xe ngựa chao nghiêng dữ dội.

“Dừng lại…!”

Tử Tô ghì cương, Liên Kiều bên trong xe lập tức lấy thân che chắn cho Thích Bạch Thương: “Tiểu thư cẩn thận!”

May mà sau cú xốc mạnh, cuối cùng xe ngựa cũng dừng lại ổn định.

Trong ánh mắt còn hoảng hốt của Liên Kiều, Thích Bạch Thương đã ngồi thẳng người dậy: “Tử Tô, là đá lở sao?”

“Không chỉ vậy ạ.”

Tử Tô ngừng lại hai nhịp rồi bình tĩnh đáp: “Có người lăn xuống từ sườn núi, đang chặn ngay lối đi.”

Liên Kiều trố mắt, lắp bắp: “Ngã… ngã chết rồi à?”

“Sống chết chưa rõ.”

“…”

Tính tình Tử Tô lạnh lùng, làm việc lại dứt khoát, lúc Liên Kiều còn run rẩy trong xe lẩm bẩm “khuya thế này chẳng lẽ là núi có ma” thì nàng ấy đã tiến lên kiểm tra kẻ bị thương nằm chắn giữa đường.

“Là một thiếu niên, chừng mười sáu mười bảy tuổi, áo ngắn vải thô, chắc là tiều phu hay thợ săn lên núi đốn củi…” Tử Tô đứng bên xe, cau mày nói: “Ngã nặng lắm, toàn thân đầy máu, e rằng mất nửa cái mạng rồi.”

Thích Bạch Thương cầm lấy chiếc đèn sứ, vén rèm xe: “Đưa hắn vào đây.”

Liên Kiều nghe vậy vội ngăn lại: “Tiểu thư, giờ đã là ban đêm, nam nữ khác biệt, hay là…”

Nhưng Thích Bạch Thương đã dời bàn nhỏ trong xe, mở nắp rương bên dưới, lấy túi y dược mang theo bên người ra.

Sắc mặt nàng chẳng còn chút lười biếng thường ngày.

“Khi tiên sinh nhận ta làm môn hạ đã từng nói, ta phải là đại phu trước rồi mới là nữ nhân.”

“…”

Liên Kiều vốn cũng chẳng mong mình cản nổi, đành thở dài một hơi, cam chịu xuống xe cùng Tử Tô đưa người vào.