Chương 8: Chỉ điểm

Lục Vân Kha nhìn đống mảnh sứ vỡ dưới chân, lặng lẽ dịch hai bước sang trái rồi quỳ xuống.

Thấy vậy, Lục Hữu Chi nhịn không được mà bật cười giận dữ.

“Bây giờ biết sợ rồi à? Vậy hôm qua ai cho ngươi cái gan một mình xông vào rừng Đan Phong hả?!” Ông lạnh giọng nói “Mới Luyện Khí tầng sáu mà đã dám vào đó, chờ đến lúc ngươi Trúc Cơ chẳng lẽ còn muốn tự mình mò vào Kiếm Trủng tìm bảo kiếm chắc?!”

Thương Tê Kiếm Trủng là một bí cảnh cực kỳ nguy hiểm, chỉ những tu sĩ đạt Kim Đan trở lên mới đủ sức tiến vào.

Lục Vân Kha cúi đầu, trong lòng ủ rũ... phụ thân rốt cuộc vẫn phát hiện ra. Nhưng hắn nào biết hôm qua khi phụ thân hay tin hắn tự ý rời khỏi tông môn, Lục Hữu Chi cũng lập tức tiến vào rừng Đan Phong.

Ông ta cật lực tìm kiếm trong rừng cả đêm vậy mà vẫn không phát hiện chút dấu vết nào, lòng nóng như lửa đốt. Đến tận sáng sớm quay về tông môn, ông mới phát hiện linh khí sót lại của phù truyền tống ở đại điện.

Lục Vân Kha đã tự mình trở về!

Hóa ra không lâu ngay sau khi Lục Hữu Chi đuổi theo, Lục Vân Kha đã dùng phù truyền tống quay về Tùng Khê Phong. Hai cha con vì thế vô tình lỡ mất nhau.

Cả đêm thức trắng lo lắng, giờ thấy nhi tử bình an trở về, cơn giận trong lòng Lục Hữu Chi gần như bùng nổ.

“Thi đấu thua sư đệ cùng cảnh giới thì thôi đi, lại còn không biết tự lượng sức, đem mạng mình ra đùa giỡn!” Lục Hữu Chi tức giận đập bàn “Ngươi trước khi làm chuyện điên rồ đó, có nghĩ đến phụ mẫu mình hay không?!”

Lục Vân Kha chỉ ước gì có thể chui xuống đất cho đỡ xấu hổ. Nhớ lại hành động liều lĩnh hôm qua, hắn cũng cảm thấy hối hận. Nếu không nhờ có vị đạo hữu kia ra tay cứu giúp thì e rằng hắn đã bỏ mạng trong rừng Đan Phong rồi.

Chỉ là, từ trước đến nay hắn luôn nhút nhát trước mặt phụ thân nên chỉ biết cúi đầu im lặng chịu mắng, không dám cãi lời.

Lục Hữu Chi đương nhiên không biết trong lòng hắn đang nghĩ gì, thấy Lục Vân Kha chỉ cúi đầu không nói thì lại tưởng hắn chống đối nên càng thêm tức giận:

“Ngươi hành sự hồ đồ như vậy, ngươi có nghĩ tới mẫu thân ngươi dưới suối vàng sẽ thất vọng thế nào không?!”

Lục Hữu Chi và thê tử từng là đồng môn, tình cảm sâu đậm nhưng sau khi sinh hạ Lục Vân Kha không lâu, bà ấy đã ngã xuống trong một chuyến đi tới bí cảnh.

Từ đó, Lục Vân Kha do một tay Lục Hữu Chi nuôi lớn. Thân là chưởng môn, Lục Hữu Chi bận bịu đủ thứ chuyện, thêm bản tính cứng rắn nghiêm nghị nên ngày thường rất ít khi có thời gian thân thiết với nhi tử.

Theo năm tháng, phụ tử họ càng ngày càng xa cách.

Nghe phụ thân nhắc đến mẫu thân, trong mắt Lục Vân Kha lóe lên vẻ đau xót, cuối cùng hắn cũng thực sự cảm thấy hối hận.

“Phụ thân... con biết lỗi rồi...”

Giữa chân mày Lục Hữu Chi hằn sâu nếp nhăn, trầm mặc một lúc lâu rồi ông lạnh giọng lệnh cho Lục Vân Kha về phòng đóng cửa tự kiểm điểm, không được phép rời khỏi sơn môn nếu chưa có sự cho phép.

Lục Vân Kha lúng túng đáp một tiếng, đứng dậy lặng lẽ rời khỏi đại điện. Đi chưa được bao xa, hắn đã gặp một người.

Người đến trông có vẻ lớn hơn Lục Vân Kha vài tuổi, dung mạo rất bình thường nhưng khí chất trầm ổn vượt xa tuổi tác.

Đó chính là đại đệ tử của chưởng môn Tùng Khê Kiếm Phái — Tống Quát.

Thấy Lục Vân Kha, Tống Quát mỉm cười ôn hòa gọi: “Lục sư đệ.”

Lục Vân Kha có chút không thoải mái, khom người thi lễ: “Tống sư huynh...”

Mới vừa bị mắng cho một trận lại gặp ngay đại đệ tử mà phụ thân mình thấy đắc ý nhất, Lục Vân Kha càng thấy mất mặt.

Tống Quát tuy chỉ lớn hơn hắn một tuổi nhưng trước đó không lâu đã đột phá Luyện Khí tầng chín, hai năm tới có hy vọng đặt tới Trúc Cơ.

Trong khi đó, Lục Vân Kha mới chỉ ở tầng sáu, tư chất thật sự thua xa.

“Sư đệ, nghe nói hôm qua đệ một mình đi vào rừng Đan Phong à?” Tống Quát chau mày hỏi.

Sao chuyện này ngay cả Tống sư huynh cũng biết vậy trời? Lục Vân Kha đỏ mặt lúng túng.

Tống Quát thở dài: “Sư đệ, sao đệ có thể xem nhẹ an nguy của bản thân như vậy? Sư tôn chỉ có mình đệ là con trai, nếu đệ xảy ra chuyện, ông ấy sẽ rất đau lòng...”

Lục Vân Kha càng cúi gằm mặt xuống, không biết nên trả lời thế nào.

Ngay lúc này, một thiếu nữ mặc váy vàng nhạt từ xa bước tới. Nàng có thần sắc lạnh nhạt, khí chất thanh nhã như lan, tách biệt với thế gian.

Đứng trước mặt Lục Vân Kha, nàng khẽ gọi: “Lục sư huynh.” sau đó quay sang gật đầu chào Tống Quát: “Tống sư huynh.”

“Thanh Ninh sư muội.” Hai người đồng thanh đáp lại.

Trong lòng Lục Vân Kha dâng lên một cảm xúc khác lạ. Hắn nghiêng đầu nhìn Tống Quát, thấy sư huynh đang chăm chú nhìn Thanh Ninh bằng ánh mắt ôn nhu, lòng hắn lập tức chùng xuống.

Lục Vân Kha siết chặt tay.

Thanh Ninh là cô bé mồ côi được Lục Hữu Chi nhặt về, mới bảy tuổi đã được phát hiện có Thiên linh căn, được đại trưởng lão có tu vi cao nhất trong tông môn thu nhận làm đệ tử thân truyền.

Hiện giờ mới mười lăm tuổi nhưng tu vi đã ngang ngửa với Tống Quát.

“Sư muội, sao hôm nay muội đến sớm hơn bình thường thế?” Tống Quát mỉm cười hỏi.

Thiếu nữ nhàn nhạt trả lời: “Sư tôn hôm nay bế quan, không thể chỉ điểm ta tu hành.”

Tống Quát gật đầu: “Thì ra vậy, đại trưởng lão hiện đã đạt Nguyên Anh hậu kỳ, chắc không bao lâu nữa sẽ đột phá đến Nguyên Anh trung kì.”

Hai người sóng vai đứng nói chuyện, nhìn vô cùng xứng đôi.

Lục Vân Kha lặng lẽ cụp mắt, giấu đi ánh nhìn u ám.

Khi Thanh Ninh được Lục Hữu Chi mang về thì Lục Vân Kha mới ba tuổi, hai đứa trẻ lớn lên cùng nhau ở Tùng Khê Phong, thân thiết như thanh mai trúc mã nhưng từ sau khi cô được đại trưởng lão thu làm đệ tử thì đã rời Tùng Khê Phong để chuyên tâm tu hành, khoảng cách giữa hai người cũng dần kéo xa. Hơn nữa, đại trưởng lão cũng rất kỳ vọng vào Thanh Ninh nên thường xuyên thúc giục cô tu luyện, từ đó sự tiếp xúc giữa hai người cũng ít đi.

Bây giờ, Lục Vân Kha chỉ có thể lặng lẽ đứng trong góc để nhìn thiếu nữ cùng mình lớn lên.

Cô là đệ tử chân truyền của đại trưởng lão, thiên tư ngút trời, là niềm hy vọng của cả tông môn. Còn hắn, chỉ là một kẻ tư chất tầm thường, mang danh con trai độc nhất của chưởng môn mà thôi.

“Sư đệ, ta và Thanh Ninh sư muội đang định luyện kiếm, nếu đệ rảnh thì đi cùng đi?” Tống Quát nhớ ra liền mời.

Tống Quát và Thanh Ninh vốn là hai người có tu vi cao nhất trong đám đệ tử, thường xuyên luyện kiếm với nhau cũng không có gì lạ.

Nghe vậy, Lục Vân Kha gượng cười: “Không cần đâu, Tống sư huynh. Phụ thân bắt ta đóng cửa kiểm điểm, ta phải về trước.”

Nói xong, không chờ Tống Quát phản ứng, hắn đã vội vã rời đi.

Nụ cười trên môi Tống Quát sâu thêm. Hắn quay sang nói với Thanh Ninh: “Có vẻ Vân Kha bận rồi. Sư muội, chúng ta đi thôi. Sư tôn trước kia có chỉ điểm cho ta một chiêu kiếm mới, vừa hay muốn nhờ muội chỉ giáo.”

Thanh Ninh lúc này mới lấy lại tinh thần, thu hồi ánh mắt đang nhìn bóng dáng Lục Vân Kha, trầm mặc gật đầu.

Trở về sân viện của mình, Lục Vân Kha cảm thấy một nỗi bức bối không nói nên lời.

Hắn rút linh kiếm ra, phát tiết bằng cách múa loạn Tùng Khê kiếm pháp.

Đột nhiên, trên cành cây truyền xuống một giọng nói lười biếng: “Thứ ngươi cầm trong tay là kiếm hay là que chọc lửa vậy?”

Lục Vân Kha giật mình, ngẩng đầu nhìn lên. Chỉ thấy Thái Thượng Uy Nhuy đang ngồi lười nhác trên cây, một tay chống cằm, tay kia lắc lư bầu rượu, dáng vẻ cực kỳ tùy tiện.

Lục Vân Kha lúc này mới sực nhớ ra, hiện giờ trong khu nhà đệ tử không chỉ có mình hắn.

Vì Thái Thượng Uy Nhuy cần dưỡng thương bằng suối nước nóng nên cô quyết định lưu lại Tùng Khê Kiếm Phái mấy ngày. Chỗ ở của Lục Vân Kha tạm thời nhường lại cho vị ân nhân này.

"Đạo hữu..." Nhận ra tất cả những trạng thái mất kiểm soát vừa rồi của mình đều bị nhìn thấy, Lục Vân Kha đỏ mặt, luống cuống tay chân.

Hắn định thu kiếm về nhưng Thái Thượng Uy Nhuy lại nhớ ra điều gì đó.

"Thi triển kiếm pháp ngươi học được thêm một lần nữa đi." Cô cúi đầu, giọng nói mang theo vẻ uy nghiêm, không cho phép trái lời.

"Hả?" Lục Vân Kha ngẩn người, không hiểu vì sao vị đạo hữu này lại muốn xem hắn thi triển Tùng Khê kiếm pháp.

Thái Thượng Uy Nhuy đưa tay che mắt trái, cảm giác được nơi đó nóng lên, ánh mắt liếc qua Lục Vân Kha đang đứng ngốc tại chỗ, trong đáy mắt dâng lên chút không kiên nhẫn: "Ngươi nghe không hiểu sao?"

Bị cô trừng một cái, Lục Vân Kha bỗng thấy toàn thân run lên, lập tức đứng thẳng người, vung tay múa kiếm.

Đó chính là chiêu mở đầu của Tùng Khê kiếm pháp. Trong lòng hắn dâng lên một chút xót xa tự giễu, từ khi nào mình lại trở nên ngoan ngoãn nghe lời như vậy chứ?

Theo động tác của hắn, bên cạnh lại xuất hiện một bóng nhạt, mắt Thái Thượng Uy Nhuy càng thêm bỏng rát, đồng tử dần dần nhuộm một tầng xanh biếc.

Trong kim sắc hư ảnh đó, linh lực vận hành hiện ra rõ ràng, từng dòng khí trắng sáng lưu chuyển tuần hoàn trong kinh mạch. Đây là... đường vận hành linh lực sao?

Thái Thượng Uy Nhuy hơi ngẩn ra. Nếu biết được linh lực di chuyển trong kinh mạch ra sao vậy thì có thể dễ dàng phục chế công pháp tương ứng.

Mà so với Lục Vân Kha, có mắt trái đặc biệt nên cô nhìn thấy kim sắc hư ảnh đó rõ ràng hơn nhờ vậy sử dụng kiếm pháp cũng có thể đạt uy lực cao hơn hắn nhiều.

Ngay khi Lục Vân Kha thu kiếm xoay người, Thái Thượng Uy Nhuy nhàn nhạt lên tiếng: "Tay phải đưa ra phía trước thêm một tấc."

Lục Vân Kha nghe vậy liền sững sờ, động tác cứng đờ.

Thái Thượng Uy Nhuy thấy vậy thì giọng càng thêm lạnh: "Cầm kiếm kém thì thôi đi, đến lời ta nói cũng không nghe hiểu sao?"

Lục Vân Kha không dám phản bác, ngoan ngoãn điều chỉnh tay theo lời cô.

"Như vậy được chưa?"

"Tiếp tục."

Nghe hai chữ đó, hắn mới thở phào nhẹ nhõm, lập tức tiếp tục múa kiếm.

Ánh mắt Thái Thượng Uy Nhuy dừng trên người hắn, đôi mắt xanh biếc như sóng nước, bên cạnh Lục Vân Kha hiện lên mấy điểm sáng màu xám.

Chỉ cần tấn công vào mấy điểm này, có thể dễ dàng phá giải kiếm pháp của hắn.

Cô như có điều suy nghĩ, tiếp tục nhìn vào hư ảnh, đồng thời ra lệnh: "Hạ thấp người xuống, linh lực phải vận hành qua huyệt Dũng Tuyền*."

*Là huyệt đạo thấp nhất trên cơ thể và là huyệt đạo duy nhất của lòng bàn chân, giữa xương cổ chân thứ 2 và thứ 3.

Lục Vân Kha lại hơi ngập ngừng, sau đó mới lúng túng hạ người xuống.

Hắn thi triển kiếm pháp ngày càng loạn, cảm giác tay chân không còn phối hợp nổi.

Phải mất hơn một khắc đồng hồ, Lục Vân Kha mới hoàn thành được ba chiêu đầu tiên của Tùng Khê kiếm pháp, hắn không khỏi thở ra một hơi nhẹ nhõm.

"Nhớ kỹ chưa?" Thái Thượng Uy Nhuy từ trên cao nhìn xuống hỏi.

"Hả?" Lục Vân Kha ngẩng đầu, chạm vào ánh mắt cô, nhất thời mơ hồ.

Thái Thượng Uy Nhuy liếc mắt khinh thường, Lục Vân Kha lúc này mới chợt hiểu, hóa ra vị đạo hữu này đang chỉ điểm cho mình.

Nhưng cô ấy đâu phải đệ tử Tùng Khê Kiếm Phái, làm sao lại biết rõ về kiếm pháp như vậy?

Hơn nữa nhìn tuổi tác hình như còn rất nhỏ, hoàn toàn không giống bậc cao nhân tiền bối gì cả...

Trong lòng nghi ngờ nhưng ngoài miệng Lục Vân Kha nào dám hỏi.

"Có vẻ... nhớ được một ít rồi..." Hắn thành thật đáp.

Thái Thượng Uy Nhuy nhướng mày: "Thi triển lại lần nữa."

Dưới ánh mắt áp lực của cô, Lục Vân Kha căng thẳng giơ kiếm lên.

Nhưng vì vừa rồi luống cuống nên có chỗ nhớ đúng, có chỗ vẫn làm sai, thành ra bộ kiếm pháp chẳng ra hình thù gì.

Thấy động tác lộn xộn của hắn, Thái Thượng Uy Nhuy cũng mất hết kiên nhẫn, tiện tay bẻ một chiếc lá, phẩy nhẹ một cái, chiếc lá mang theo linh lực bắn trúng chỗ sai sót trên người hắn.

Lục Vân Kha bị đánh đau, rụt người lại, lập tức sửa đúng động tác. Mới thi triển được một chiêu, người hắn đã ướt mồ hôi.

Phiến lá chứa linh lực đánh vào người tuy không làm bị thương nhưng đau không chịu nổi, hắn không dám lười nhác nữa, nghiêm túc ghi nhớ từng lỗi mà cô chỉ ra.

Muốn sửa thói quen sử dụng kiếm lâu ngày vốn chẳng dễ, huống chi tu vi của Lục Vân Kha cũng có hạn, trong cơ thể chỉ đủ linh lực để thi triển ba chiêu đầu của Tùng Khê kiếm pháp.

Nhưng có Thái Thượng Uy Nhuy ở đây, hắn không dám nghỉ ngơi chỉ có thể vận chuyển tâm pháp không ngừng, bổ sung linh lực tiêu hao.

Lục Vân Kha âm thầm kêu cứu trong lòng: ai đó cứu ta với...

Cứ như vậy, suốt ba canh giờ trôi qua, hắn mới luyện thuần thục được chiêu đầu tiên của Tùng Khê kiếm pháp.

Trán thiếu niên thấm đẫm mồ hôi, thần sắc chăm chú, linh khí quanh thân bị hắn làm dao động.

Khi vung kiếm, kiếm phong quấn lấy linh khí lao ra.

Một tiếng nổ "ầm" vang lên, cây tùng cao mấy trượng phía xa bị chém đổ, bụi đất mù mịt khắp nơi, không gian xung quanh xao động, mãi lâu sau mới bình ổn lại.

Nhìn cảnh tượng trước mắt, Lục Vân Kha mở to mắt.

Đây thật sự là... kiếm pháp do hắn thi triển ra ư?!

Hắn không dám tin, cúi đầu nhìn thanh kiếm trong tay sau đó lại ngẩng đầu nhìn bãi đất ngổn ngang trước mặt, trong lòng tràn ngập cảm giác khó tin.

Chỉ với tu vi Luyện Khí tầng sáu, vậy mà làm được như thế này?!

Ngay cả Tống sư huynh ở tầng chín Luyện Khí cũng chưa chắc đã làm được.

Sự thật ở ngay trước mắt, Lục Vân Kha sau một thoáng kinh ngạc liền trào dâng một niềm vui khó tả.

Chỉ bằng một hai câu chỉ điểm mà kiếm pháp của hắn lại tiến bộ thần tốc như vậy. Vị đạo hữu cứu hắn ở rừng Đan Phong rốt cuộc đã đạt tới cảnh giới nào?

Ngay cả phụ thân hắn, người đã bước vào Nguyên Anh kỳ cũng chưa bao giờ dạy người khác tiến bộ dễ dàng và nhanh chóng như thế nàu.

Chẳng lẽ, thiếu nữ thoạt nhìn chỉ mười sáu mười bảy tuổi này thật ra lại là một lão tiền bối cao thâm khó lường, hiện đang che giấu tài năng?