Thái Thượng Uy Nhuy lạnh giọng ngăn bước chân của Lục Vân Kha. Nếu U Minh hàn độc dễ dàng chữa khỏi thì nó đã không lưu lại trong cơ thể cô gần mười năm.
Những y tu bình thường đến chẩn trị chỉ biết cho rằng cô trời sinh thể hàn, yếu ớt, hoàn toàn không nhìn ra được những điểm kỳ dị khác.
Một lát sau, cô cất giọng nhàn nhạt: "Giúp ta tìm một bầu rượu."
"Rượu?" Lục Vân Kha không khỏi lặp lại, vẻ mặt lộ ra nét kinh ngạc.
Dùng rượu để xua đuổi hàn độc sao? Thấy Thái Thượng Uy Nhuy chẳng có ý định giải thích, Lục Vân Kha đành ngậm miệng, đứng dậy đi lấy rượu cho cô.
Sau khi bóng dáng hắn khuất xa, trong rừng trúc lại khôi phục vẻ yên tĩnh. Gió đêm phảng phất, cành lá xào xạc lay động trong không trung.
Dòng suối ấm lặng lẽ chảy, linh khí theo làn nước lan tỏa, nhẹ nhàng dâng lên quanh người Thái Thượng Uy Nhuy. Hàn khí tích tụ trên người cuối cùng cũng được xoa dịu phần nào.
Cô nuốt liên tiếp ba viên Hồi Linh Đan, dược lực lập tức dâng tràn, nhanh chóng chảy vào kinh mạch. Đan điền dần dần sinh ra vài phần linh lực.
Một lúc lâu sau, Thái Thượng Uy Nhuy cởi bỏ lớp băng vải trên vai, ngâm hơn nửa thân vào trong suối. Máu không ngừng thấm ra ngoài. Cô cắn răng, nhanh tay xé toạc lớp vải.
Cơn đau nhói khiến trước mắt tối sầm nhưng Thái Thượng Uy Nhuy vẫn cố nhẫn nại.
Cô bóp nát thêm một viên linh đan, đắp lên miệng vết thương. Máu tươi chẳng bao lâu sau đã ngừng chảy.
Băng bó xong, cô tựa người vào bờ suối, đôi mắt khép hờ.Đột nhiên quay lại mấy trăm năm trước, cô đã sai lầm trong việc đánh giá tình trạng cơ thể mình. Có lẽ vì đã thoát khỏi U Minh hàn độc quá lâu nên đã quên mất cảm giác đau thấu tận xương tủy năm đó.
Những năm trước đây, mỗi khi hàn độc tái phát, đều nhờ vị sư phụ đã đạt cảnh giới Hóa Thần đích thân ra tay áp chế mới giảm được nỗi khổ của băng hàn ăn mòn.
Cô đã rất biết ơn ông ta về điều này nhưng giờ đây lại chỉ thấy thê lương.
Dưới ánh trăng, thiếu nữ nhẹ nhàng nhắm mắt, hàng mi đọng sương khẽ run. Gương mặt cô ẩn hiện trong bóng đêm, mang theo vài phần lạnh lẽo cô tịch.
Không biết qua bao lâu, gió đêm lại lướt qua rừng trúc, phát ra tiếng xào xạc.
Đột nhiên, cột nước nổi lên giữa trung tâm dòng suối, một bóng đen từ dưới nước lao ra.
Ngay khoảnh khắc dòng nước trở lên bất thường, Thái Thượng Uy Nhuy đang chìm trong giấc ngủ đã mở bừng mắt.
Mấy sợi dây đàn trong tay lập tức bắn ra, tấn công thẳng vào tử huyệt của kẻ vừa xuất hiện.
Thiếu niên dưới suối có linh lực gần như cạn kiệt, không hề phát hiện ra sự tồn tại của Thái Thượng Uy Nhuy. Đến khi dây đàn lao tới, hắn mới ý thức được, trong lòng không khỏi kinh hãi.
Hắn vội vàng né tránh từng dây một, trong mắt lộ ra vẻ ngạc nhiên. Người ra tay tu vi không cao nhưng mỗi chiêu đều nhằm vào các huyệt vị quan trọng, không có động tác thừa.
Dây đàn dệt thành một tấm lưới mỏng, thiếu niên uyển chuyển lách qua tựa như du long vờn bóng, dáng vẻ nhẹ nhàng tựa tiên nhân.
Thái Thượng Uy Nhuy cong ngón tay, những sợi dây đàn đột nhiên quay ngược lại, quấn lấy cổ tay hắn.
Cô kéo mạnh, thiếu niên nhất thời không kịp phản ứng, rơi thẳng xuống nước.
Bọt nước bắn tung tóe. Hắn vẫn đứng vững nhưng quần áo trên người đã ướt hơn phân nửa.
Thái Thượng Uy Nhuy cũng không có ý định dừng tay. Dây đàn tiếp tục lao tới với một lực cực mạnh.
Lúc này linh lực thiếu niên đã cạn, không cách nào phản kích, chỉ có thể cố gắng né tránh.
Ngay lúc thiếu nữ áp sát, thân pháp của nàng quỷ mị đến mức gần như không bị ảnh hưởng bởi vết thương bên vai.
Ánh trăng soi chiếu những dây đàn lạnh lẽo...
Thiếu niên tránh né nhưng Thái Thượng Uy Nhuy đã áp sát hắn ta.
Hai người giao thủ trong chớp mắt. Hơi nước lượn lờ, gương mặt cả hai trở nên mờ ảo.
Thiếu niên bất ngờ bắt được cổ tay Thái Thượng Uy Nhuy, trong lòng bàn tay lập tức truyền đến một luồng khí lạnh thấu xương.
Hắn sửng sốt. Nàng… là ai?
Ánh mắt Thái Thượng Uy Nhuy lạnh như băng, nhân cơ hội nương theo cánh tay thiếu niên, nhẹ nhàng xoay người, mũi chân dẫm lên vai hắn, thoát khỏi vòng khống chế.
Khi lướt ngang qua người hắn, ánh mắt cô thoáng thấy được gương mặt của thiếu niên, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác quen thuộc kỳ lạ.
Hai người cuối cùng đứng đối diện nhau bên bờ suối.
Thiếu niên sờ chóp mũi, có chút ngượng ngùng, trong lòng thầm nghĩ mình giống như kẻ lén nhìn người ta tắm vậy.
Hắn vội vàng giải thích: "Đạo hữu, đây thật sự là hiểu lầm, ta không phải cố ý nhìn trộm..."
Nói được một nửa, thiếu niên ngập ngừng.
Nguyên nhân mà tối nay hắn xuất hiện ở suối nước nóng này không tiện nói cho người khác biết.
Máu từ vết thương trên vai Thái Thượng Uy Nhuy nhỏ từng giọt xuống nước, cảm giác đau nhói khiến đầu óc càng thêm tỉnh táo.
Hiện tại cô còn chưa phải Yêu Tôn Bắc Vực, tất nhiên không cần luôn phải đề phòng việc bị ám sát.
Sóng nước dần lắng, sương mù tan đi, Thái Thượng Uy Nhuy cuối cùng cũng nhìn rõ dung mạo của thiếu niên trước mặt.
Cô bỗng dưng ngây người.
"Yến Sầu Dư…" Ba chữ này, nhẹ đến mức chỉ có chính cô nghe thấy.
Thái Thượng Uy Nhuy chưa từng nghĩ hắn sẽ xuất hiện trước mặt mình sớm như vậy. Theo lý thì phải nhiều năm sau nữa họ mới gặp nhau lần đầu tiên.
Phi Sương Quân - Yến Sầu Dư của bảy trăm năm sau, giờ đây vẫn chỉ là một thiếu niên non nớt, hắn có gương mặt sáng sủa, tuấn tú, đứng dưới ánh trăng nên xung quanh thân tỏa ra ánh sáng mờ nhạt khiến người ta không thể rời mắt.
Thái Thượng Uy Nhuy giờ đây mới ý thức một cách rõ rệt rằng cô thực sự đã trở lại bảy trăm năm trước.
Thật lâu sau, cô thu hồi ánh mắt, khẽ rũ mi, che giấu hết mọi cảm xúc. Mái tóc đen dài buông xuống, càng làm nổi bật nước da trắng như tuyết.
"Biến đi."
Thái Thượng Uy Nhuy cũng không rõ tâm trạng lúc này của mình là gì. Cô quấn lại dây đàn quanh đầu ngón tay, giọng nói lạnh nhạt như thể chưa từng quen biết Yến Sầu Dư.
Thái độ của nữ tử thay đổi quá nhanh khiến cho thiếu niên đối diện ngẩn người, nhất thời không kịp phản ứng.
"Ngươi còn chưa đi sao?"
"Thật sự muốn trở thành một tên biếи ŧɦái à?"
Thấy hắn không nhúc nhích, giọng Thái Thượng Uy Nhuy lại trầm xuống mấy phần.
Yến Sầu Dư lúc này mới hoàn hồn, trong lòng dâng lên cảm giác áy náy nhưng tình hình trước mắt không cho phép hắn nhiều lời, lập tức chắp tay hành lễ sau đó biến mất trong rừng trúc.
Phía sau hắn, Thái Thượng Uy Nhuy mở mắt ra lần nữa, ánh mắt sâu thẳm không thấy đáy. Đến khi bóng dáng Yến Sầu Dư hoàn toàn biến mất, cô mới chậm rãi thu hồi ánh nhìn, ngơ ngác nhìn chằm chằm vào mặt nước suối ấm áp.
Bảy trăm năm sau, cô khi đó đã trở thành Yêu Tôn. Sau khi dẫn quân san bằng Đông Vực, trở thành cái tên khiến thế nhân không dám nhắc tới.
Người ta vừa sợ cô, vừa mơ tưởng có thể gϊếŧ cô, nhổ cỏ tận gốc, chiếm lấy vị trí tối thượng này.
Còn Yến Sầu Dư là kiếm tu đệ nhất thiên hạ. Một khi thanh kiếm Phi Sương được rút khỏi vỏ, kiếm khí tung hoành, ánh sáng lạnh lẽo bao trùm khắp mười bốn châu. Trong mắt thế nhân, Phi Sương Quân tinh khiết như ánh trăng sáng, là người tiêu diệt yêu tà, xứng đáng làm tấm gương cho giới tu sĩ.
Một người là Yêu Tôn hùng bá, một người là kiếm tu đệ nhất. Đúng ra thì Yến Sầu Dư và Thái Thượng Uy Nhuy không nên có bất kỳ mối liên hệ nào.
Nhưng ít ai biết được rất nhiều năm trước, khi Thái Thượng Uy Nhuy còn chưa thành Yêu Tôn, cô đã từng gặp Yến Sầu Dư.
Đối với Thái Thượng Uy Nhuy, cuộc gặp gỡ đó chính là tia sáng hiếm hoi trong những tháng ngày tối tăm của cô.
Yến Sầu Dư...
*
Trong đêm tối, bên trong Tàng Thư Lâu, ánh sáng le lói từ ngọn đèn dầu chiếu sáng không gian yên tĩnh. Thiếu niên bước vào, dưới ánh đèn mờ nhạt có thể thấy một ông lão tóc bạc ngồi sau chiếc bàn thấp đang lim dim ngủ gật.
Ông lão cong lưng, trên mặt đầy dấu vết năm tháng, cả người bao phủ bởi vẻ già cỗi của tuổi tác.
"Đã trở về rồi à?" Nghe tiếng bước chân, ông ấy hơi nhấc mí mắt, đôi mắt đυ.c ngầu lười biếng nhìn về phía Yến Sầu Dư: "Tối nay muộn hơn một khắc đấy."
Nghe vậy, thiếu niên hơi mỉm cười: "Chỉ là gặp chút chuyện ngoài ý muốn, không đáng ngại."
Ông lão không hỏi thêm, chỉ chậm rãi nói: "Cấm chế trấn áp địa hỏa tiến triển ra sao rồi?"
"Tối nay đã bố trí xong tất cả, sau này không cần mỗi đêm phải lén lút như kẻ trộm đi ra sau núi nữa." Yến Sầu Dư đáp, vừa nói vừa ngồi xuống đối diện ông lão.
Thật ra ban đầu hắn không định ở lại Tùng Khê Kiếm Phái nhưng lại tình cờ phát hiện một luồng địa hỏa cực kỳ tà ác đang sinh trưởng gần đây. Nếu bỏ mặc, tương lai chắc chắn sẽ gây ra đại họa.
May thay, dưới chân núi Tùng Khê có một mạch nước ngầm, có thể trấn áp địa hỏa. Sau vài năm, luồng tà khí ấy sẽ tự bị tiêu trừ hoàn toàn.
Mặc dù Yến Sầu Dư đã có tu vi Kim Đan nhưng việc bố trí cấm chế trấn áp địa hỏa vẫn phải cố gắng gượng, đành chia ra nhiều lần để hoàn thành.
"Vậy khi nào thì ngươi tính rời đi?" Ông lão lại hỏi.
Yến Sầu Dư cười cười, hỏi ngược lại: "Dư thúc muốn đuổi ta đi sao?"
Ông lão thản nhiên đáp: "Tùng Khê Kiếm Phái chỉ là một nơi nhỏ bé, không xứng để ngươi lưu lại lâu dài."
"Vậy thì tại sao Dư thúc vẫn ở lại đây?"
Dưới ánh đèn mờ, mái tóc hoa râm trông càng thêm ảm đạm. Ông bình tĩnh nói: "Đại thù của ta đã được báo nhưng còn một món ân tình chưa trả."
Tu vi của ông đủ sánh ngang với chưởng môn của Tùng Khê Kiếm Phái vậy mà vẫn tình nguyện ở lại nơi nhỏ bé này chỉ vì báo đáp một ân tình năm xưa.
Thiếu niên nhìn ánh mắt bình lặng như giếng cổ của ông lão, trong lòng âm thầm thở dài.
Sau cái đêm tự tay gϊếŧ chết kẻ thù, Dư thúc dường như già đi trông thấy. Ông rời Trung Vực, chấp nhận ở lại một nơi hẻo lánh như Tùng Khê Kiếm Phái để làm một thủ thư vô danh.
Tính theo tuổi thọ của tu sĩ Nguyên Anh, Dư thúc vẫn còn rất trẻ, vậy mà tâm hồn đã héo úa.
Trong lòng thiếu niên dâng lên nỗi phức tạp khó tả nhưng hắn cũng không biết nên nói lời an ủi thế nào nên đành lắc đầu, bước đến lấy vò rượu đặt ở góc phòng.
Thấy vậy, ông lão vội đưa tay ngăn cản: "Ta chỉ còn mấy vò rượu ngon này thôi, chẳng lẽ ngươi định uống sạch hết luôn à?"
"Ta hiếm khi đến đây, Dư thúc sao lại keo kiệt mấy vò rượu chứ?" Thiếu niên né tránh động tác của ông, ôm chặt vò rượu vào lòng.
Ông lão cười lạnh: "Không ngờ Tiểu Yến ngươi lại là tửu quỷ. Tu hành mà tham rượu thì còn ra thể thống gì!"
Thiếu niên nhướng mày: "Dư thúc lo xa rồi, ta tu hành vốn không phải khắc kỷ phục lễ*, sẽ tự có chừng mực."
*Tu dưỡng bản thân bằng cách kiềm chế ham muốn cá nhân, tuân thủ các nghi thức lễ nghi, mục tiêu là phẩm chất hoàn mỹ, tâm hồn cao thượng.Vừa nói, hai người vừa tranh giành nhau, động tác nhanh như chớp, chỉ thấy tàn ảnh lướt qua.
Cuối cùng, thiếu niên linh hoạt xoay người, vò rượu lượn một vòng giữa không trung rồi lại rơi vào tay hắn.
Chưa kịp để ông lão ngăn lại, hắn đã khui nắp vò uống một ngụm, khuôn mặt tràn đầy khí phách của tuổi trẻ.
Ông lão bật cười, thu lại bàn tay phải bị cụt hai ngón vào trong ống tay áo.
*
Hôm sau, tại chính điện của Tùng Khê Phong.
Lục Vân Kha bước vào, trong lòng thấp thỏm bất an, không biết phụ thân gọi mình đến vì chuyện gì.
Phụ thân hắn là chưởng môn Tùng Khê Kiếm Phái, bận rộn quanh năm, hai người ít có thời gian gặp nhau, bình thường cũng chẳng dễ gì mấy khi triệu hắn.
Chẳng lẽ phụ thân đã phát hiện chuyện mình lén đi rừng Đan Phong hôm qua sao? Không thể nào... ông ấy bận như vậy, chắc không có thời gian quản chuyện nhỏ như thế đâu. Lục Vân Kha tự an ủi mình.
Đúng lúc này, một tách trà bay vèo tới.
Lục Vân Kha giật mình, theo phản xạ cúi đầu xuống.
Chén sứ trắng vỡ tan tành bên cạnh chân hắn, nước trà bắn tung tóe. Lục Vân Kha còn chưa hết hoảng sợ, nếu lúc nãy chậm một chút thì chắc là hắn đã bị thương rồi.
Ngẩng đầu lên, chạm phải ánh mắt lạnh lùng của phụ thân.
Thôi toi rồi...
"Quỳ xuống!"
Trên đại điện, người đàn ông trung niên mặt mày nghiêm nghị quát lớn.
Người đó chính là phụ thân của hắn - Lục Hữu Chi, chưởng môn đương nhiệm của Tùng Khê Kiếm Phái.