Trong sơn động ẩm ướt và âm u, từng giọt nước nhỏ từ vách đá xuống, âm thanh vang vọng lại trong không gian chật hẹp, lặp đi lặp lại nghe có phần rợn người.
Thái Thượng Uy Nhuy lần theo ký ức đi về phía trước, cuối động là một gốc hoa Xích Dương đã trưởng thành.
Cánh hoa đỏ tươi trong suốt như ngọc, giữa bóng tối tỏa ra ánh sáng dịu dàng. Xung quanh là vách đá được tạo thành từ Tuyệt Linh Thạch có thể ngăn cách thần thức, có lẽ chính vì vậy mà suốt bao năm qua, gốc hoa cấp bảy này vẫn chưa bị yêu thú trong rừng Đan Phong phát hiện.
Cô cúi người, cẩn thận đào cả gốc lẫn rễ cùng phần đất xung quanh của hoa Xích Dương rồi đặt vào hộp ngọc đã chuẩn bị từ trước. Thần thức quét qua nhẫn trữ vật, bên trong trống rỗng.
Dời mắt sang một chút, Thái Thượng Uy Nhuy phát hiện bên cạnh gốc hoa Xích Dương vừa nãy còn có vài loại linh thảo cùng sinh trưởng. Trầm mặc trong chốc lát, cuối cùng cô cũng thu toàn bộ số linh thảo kia vào chung.
Thái Thượng Uy Nhuy chưa từng nghĩ rằng có một ngày mình lại nghèo như vậy.
Tiếng nước nhỏ giọt trong sơn động bỗng ngưng bặt. Ngay sau đó, từ phía sau đột ngột vang lên tiếng gió, một móng vuốt sắc bén nhắm thẳng vào chỗ hiểm sau lưng cô.
Thái Thượng Uy Nhuy lập tức nghiêm mặt, cơ thể uốn cong theo một góc độ khó tin, né tránh đòn đánh bất ngờ ấy.
Dây đàn trong tay xuyên qua vách đá, mượn lực bật lên cao, lạnh lùng nhìn về phía sinh vật bất ngờ xuất hiện — một con cáo con.
Nó có tu vi Trúc Cơ, bộ lông đỏ rực như lửa, mang huyết mạch tương đồng với con cáo lớn đang giao chiến cùng gấu nâu ngoài kia.
Làm sao nó có thể xuất hiện trong hang động này? Ánh mắt Thái Thượng Uy Nhuy trầm xuống, tu vi đã bị thụt lùi nhưng điều tồi tệ hơn là cô không hề phát giác được sự tiếp cận của nó.
Hay là...
Chưa kịp suy nghĩ kĩ, con cáo đã nhe răng, lần nữa lao về phía Thái Thượng Uy Nhuy.
Cô lập tức lùi ra sau, dây đàn trong tay xé toạc không khí, bóng tối trong động lập tức bị luồng sáng lạnh lẽo thế chỗ. Con cáo luống cuống tránh né nhưng mấy dây đàn đã chặn đứng đường lui của nó.
Đồng tử của nó co lại, linh khí xung quanh dao động kịch liệt, chỉ trong chớp mắt đã dịch chuyển vài thước ra phía ngoài.
Cáo đỏ đã thức tỉnh năng lực thiên phú — dịch chuyển trong nháy mắt.
Dây đàn lập tức đuổi theo dấu vết linh lực dao động. Con cáo này còn nhỏ, cho dù thức tỉnh nhưng vẫn chưa quen cách sử dụng. Máu tươi văng xuống nền đất, thân thể nhỏ bé run rẩy sau đó rên lên một tiếng đau đớn.
Ngay lập tức linh lực cuồng bạo của yêu thú cấp Nguyên Anh nổ tung trong sơn động. Thái Thượng Uy Nhuy bị dư chấn đánh bay mạnh vào vách đá, khí huyết trong cơ thể cuồn cuộn hỗn loạn.
Thì ra trên người con cáo kia có một trận pháp hộ thân, là cơ chế phòng ngự được con cáo lông đỏ Nguyên Anh thiết lập, một khi cáo con bị thương đến mức gần tử vong, pháp lực ấy sẽ tự động được kích hoạt.
Thái Thượng Uy Nhuy không ra tay tiếp. Cô lấy ra lệnh bài đệ tử của Cảnh Minh Tông.
Khoảnh khắc đó, áp lực như muốn nghiền nát tất cả mọi thứ bỗng lan tỏa khắp sơn động nhỏ hẹp, uy áp của con yêu thú cấp Nguyên Anh tràn tới. Một luồng linh lực nhắm thẳng về phía Thái Thượng Uy Nhuy.
Không thể gϊếŧ chết con cáo con kia trong một chiêu, cô đã biết rằng sẽ bị phát hiện.
Lệnh bài tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt, đúng vào lúc đòn tấn công từ cáo đỏ sắp ập đến, nó phát ra một kết giới bảo hộ.
Lệnh bài của đệ tử thân truyền Cảnh Minh Tông - có thể ngăn cản được một kích toàn lực của tu sĩ cấp Nguyên Anh.
Khi ánh sáng từ lệnh bài mờ đi, lá phù truyền tống trong tay Thái Thượng Uy Nhuy lập tức phát sáng. Con cáo đỏ thấy vậy thì gầm lên một tiếng đầy phẫn nộ.
Một tu sĩ Luyện Khí nhỏ nhoi mà lại còn dám mơ mộng thoát khỏi nó?
Trước khi Thái Thượng Uy Nhuy biến mất, móng vuốt sắc nhọn đã kịp chém xuống, để lại một vết thương sâu trên vai phải của cô. Lá phù truyền tống cũng bị phá hủy ngay tức dưới sức mạnh này.
Trong lúc linh quang sắp tắt, Thái Thượng Uy Nhuy cố gắng dồn đủ linh lực cần thiết cho truyền tống phù. Máu nhuộm đỏ y phục xanh nhạt, thân ảnh nữ tử chao đảo, cuối cùng vẫn biến mất khỏi rừng Đan Phong.
Tiếng gầm gừ giận dữ vang lên. Cáo đỏ nhìn cáo con đang bị thương nặng nằm trên mặt đất, cuối cùng cũng không đuổi theo nữa.
Bên ngoài rừng Đan Phong, một vòng xoáy linh khí xuất hiện. Thái Thượng Uy Nhuy ngã nhào xuống mặt đất. Máu đỏ loang lổ nhuộm ướt cỏ cây, mặt mày tái nhợt nhưng vẫn cố giơ tay hấp thụ linh lực, bày ra trận pháp ẩn thân để che giấu khí tức.
Bóng đêm dày đặc. Trăng tròn treo lơ lửng trên bầu trời, tiếng ve kêu vang vọng trên ngọn cây xa xa.
Dưới một gốc cây, Thái Thượng Uy Nhuy sau nửa ngày hôn mê cuối cùng cũng tỉnh lại. Cô mở mắt sau đó xé vạt áo ra.
Vết thương ở vai phải đẫm máu, nát bươm, dính chặt vào áo trông vô cùng kinh khủng.
Thái Thượng Uy Nhuy mặt không đổi sắc, lấy thuốc bột đổ thẳng lên vết thương.
Khi cơn đau dữ dội ập tới. Cô hơi khép mắt, mồ hôi lạnh rịn đầy trán.
Lúc Thái Thượng Uy Nhuy mở mắt ra, trong mắt vẫn không hề để lộ quá nhiều cảm xúc. Cô xé một đoạn tay áo, băng bó vết thương một cách đơn giản rồi tiếp tục đi ra ngoài.
Nơi này chỉ cách rừng Đan Phong vài chục dặm, vẫn chưa đủ an toàn.
Đêm càng về khuya, hàn khí dần dần lan khắp kinh mạch. Bước chân Thái Thượng Uy Nhuy khựng lại một chút.
Cô đã lâu không còn chịu cảm giác buốt xương như muốn đông cả máu này nữa.
Nếu đúng thì hàn độc U Minh lẽ ra chưa đến lúc phát tác nhưng có lẽ vì hôm nay tiêu hao quá nhiều linh lực nên dẫn đến việc độc bộc phát sớm.
Cơn lạnh từ lục phủ ngũ tạng lan ra tứ chi, sắc mặt Thái Thượng Uy Nhuy ngày càng tái nhợt, đầu ngón tay lạnh như bị phủ một lớp băng.
Dưới bầu trời đen như mực, rừng Đan Phong đỏ rực vào ban ngày giờ chỉ còn là một mảng tối ngòm. Ánh trăng mỏng manh chiếu xuống, soi lên những cành cây như móng vuốt quái vật vươn ra trong bóng tối.
Tiếng động sau bụi cây vang lên, giống như tiếng gió xào xạc.
Thái Thượng Uy Nhuy lập tức dừng bước, đôi mắt sâu thẳm nhìn về phía đó.
Chỉ trong chớp mắt, thân ảnh cô đã xuất hiện sau bụi cây. Vết thương nơi vai dường như chẳng ảnh hưởng gì đến hành động của nữ tử. Dây đàn lạnh lẽo treo trên cổ của kẻ phía trước, chỉ cần nâng tay là có thể cướp đi một mạng người.
Dưới ánh trăng, những sợi dây đàn mỏng manh phát ra tia sáng yếu ớt, Lục Vân Kha không dám nhúc nhích dù chỉ một chút.
Hắn sợ mình vừa động đậy, đầu sẽ không còn trên cổ nữa.
"Đạo hữu…" Nhìn ngón tay trắng bệch, thon dài của Thái Thượng Uy Nhuy, Lục Vân Kha không khỏi nuốt một ngụm nước bọt. Nếu cô ấy lỡ tay giữ không chặt, chỉ sợ nơi này sẽ xảy ra... một vụ án đẫm máu.
"Vì sao ngươi còn ở đây?" Dù đã nhận ra Lục Vân Kha nhưng Thái Thượng Uy Nhuy vẫn không lập tức thu tay lại.
Cô đã sớm cảnh cáo tên này rời khỏi nơi đây thế mà hắn vẫn còn nấn ná?
Chuyện này khiến Thái Thượng Uy Nhuy không thể không nghi ngờ thân phận và mục đích thực sự của thiếu niên.
"Ta... ta không nhớ đường ra khỏi rừng Đan Phong, đến tận lúc hoàng hôn mới tìm được lối ra…" Dưới ánh mắt lạnh như băng của cô, Lục Vân Kha lắp bắp giải thích.
Hắn vất vả lắm mới rời khỏi rừng Đan Phong, trời đã tối mịt nên định nghỉ chân một chút.
Mới ăn xong một miếng lương khô, còn chưa kịp tiêu hóa, đã nghe thấy tiếng bước chân. Lục Vân Kha cứ tưởng có tu sĩ khác đến đây rèn luyện, đang định ra xem thử thì đã bị Thái Thượng Uy Nhuy kề dây đàn ngay cổ.
Cô quan sát hắn từ trên xuống dưới một lượt, đúng là một thiếu niên lạc đường không hơn không kém.
Thái Thượng Uy Nhuy cuối cùng cũng thu tay lại, giấu những ngón tay hơi run rẩy vào trong tay áo sau đó lui về sau một bước, nhắm mắt tựa người vào thân cây.
Dường như ngay cả hơi thở cũng mang theo hàn khí.
Lạnh quá...
"Đạo hữu?" Lục Vân Kha dường như cũng nhận ra cô có điều bất ổn, cẩn thận hỏi han: "Ngươi không sao chứ?"
Thái Thượng Uy Nhuy không đáp. Cô thực sự rất mệt mỏi.
"Đạo hữu, có phải ngươi bị thương rồi không? Ta có mang theo đan dược..." Lục Vân Kha chú ý tới vết máu trên vai cô, cẩn thận hỏi tiếp.
"Ngươi rất thích lo chuyện bao đồng thì phải." Thái Thượng Uy Nhuy ngẩng đầu, đôi mắt đen như mực nhưng gương mặt lại trắng bệch đến mức gần như trong suốt.
Lục Vân Kha cười gượng: "Đạo hữu đã cứu ta một mạng, ta còn chưa kịp báo đáp, giờ sao có thể khoanh tay đứng nhìn."
Thái Thượng Uy Nhuy liếc hắn một cái. Lâu lắm rồi cô mới được nghe những lời ngây ngô như vậy.
Hiện tại tu vi của cô rất thấp, trên người lại còn mang thương tích, có người tự nguyện tới làm chân chạy vặt, Uy Nhuy đương nhiên sẽ không từ chối.
"Ngồi xuống."
"Hả?" Lục Vân Kha ngẩn người, vẻ mặt mờ mịt.
Cho đến khi thiếu nữ lộ ra vẻ mất kiên nhẫn thì Lục Vân Kha mới thấy lạnh cả sống lưng, vội vàng ngồi xổm xuống.
Chính hắn cũng không hiểu nổi tạo sao mình lại vô thức sợ hãi một nữ tử tuổi tác tương đương như thế này.
Dựa vào tấm lưng không mấy rộng rãi của thiếu niên, Thái Thượng Uy Nhuy ra hiệu hắn cõng cô lên.
Lục Vân Kha vừa đứng dậy đã cảm giác sau lưng như có thêm một khối băng ngàn năm chưa tan, không nhịn được rùng mình một cái.
Sao mà lạnh vậy? Chẳng lẽ vị đạo hữu này trúng hàn độc rồi?
Hắn không dám hỏi nhiều, chỉ rụt rè nói: "Đạo hữu, bây giờ đi đâu đây?"
Thái Thượng Uy Nhuy đã chìm vào trạng thái nửa mê nửa tỉnh, nhắm chặt mắt, hơi thở mong manh.
Lục Vân Kha chờ rất lâu cũng không nhận được câu trả lời.
Hôn mê rồi sao? Giờ phải làm gì đây? Không thể để cô ở lại đây được.
Do dự một lúc, Lục Vân Kha quyết định quay về tông môn trước.
Cơ mà hắn chưa từng nghe trong môn phái có vị trưởng lão nào giỏi giải độc cả nhưng may mắn là hôm trước, lúc dạo chơi sau núi, hắn phát hiện một suối nước ấm, chắc tạm thời có thể giảm nhẹ bệnh trạng cho vị đạo hữu này.
Lục Vân Kha lấy ra tấm phù truyền tống bị vứt lúc ban ngày, vội vã rót linh lực vào. Một đạo linh quang lóe lên, trong nháy mắt hai người đã biến mất.
Vừa ổn định thân thể tại chính điện chưởng môn của Tùng Khê Kiếm Phái, Lục Vân Kha nhìn quanh không thấy ai mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Phụ thân hắn chắc đang bế quan tu hành trong tĩnh thất, sẽ không ra ngoài lúc này.
Lục Vân Kha cõng Thái Thượng Uy Nhuy, lặng lẽ men theo đường nhỏ ra sau núi.
Giữa rừng trúc, sương mù lượn lờ, có một dòng suối nhỏ trong vắt bốc lên hơi ấm.
Suối này vốn chỉ là suối thường nhưng mấy ngày trước không biết vì sao nước bỗng ấm lên, tạo thành một dòng suối nóng. Chính Lục Vân Kha đã tình cờ phát hiện ra.
Hai mắt Thái Thượng Uy Nhuy vẫn nhắm nghiền, hàng mi dài đọng lại một tầng sương mỏng.
Lục Vân Kha cẩn thận đặt cô xuống dòng nước suối.
Máu tươi thấm qua lớp vải được băng bó sơ sài trên vai, hắn cuống quýt hỏi: "Đạo hữu, ngươi thấy thế nào rồi?"
Thái Thượng Uy Nhuy tựa vào bờ suối, nửa người chìm trong nước nhưng vẫn không có dấu hiệu tỉnh lại.
Có vẻ cô bị thương rất nặng.
"Ta... ta đi mời trưởng lão trong tông môn tới giúp!" Lục Vân Kha vội vàng đứng dậy, định chạy đi.
"Không cần." Ngay lúc ấy, Thái Thượng Uy Nhuy khẽ mở miệng.
Cô nhắm mắt, giọng nói mang theo luồng hàn khí lạnh buốt, thoáng chốc đã tan vào trong không khí.
*Nam chính sẽ xuất hiện ở chương tiếp theo~