Chương 5: Yêu thú

Thái Thượng Uy Nhuy đứng trên cao nhìn xuống rắn lớn, ánh mắt trở nên nặng nề.

Dưới ánh mắt đó, con rắn không khỏi sợ hãi lùi về sau. Là yêu thú, trực giác của nó mách bảo rằng người trước mặt này rất nguy hiểm.

Rõ ràng đối phương có tu vi thấp hơn, nhưng nó lại bất giác nảy sinh tâm lý rút lui. Tuy nhiên, khi liếc nhìn Lục Vân Kha, bản năng của dã thú lại nhanh chóng chiếm thế thượng phong. Thân rắn phóng lên không trung, nó há to miệng định cắn vào bên hông thiếu niên.

Thái Thượng Uy Nhuy vung tay, dây đàn đang quấn ở eo Lục Vân Kha lập tức chuyển hướng, đánh thẳng về yếu điểm trên thân rắn. Một luồng sáng còn sắc bén hơn cả lưỡi kiếm lóe lên.

Con rắn nghiêng mình tránh né trong gang tấc nhưng những sợi dây đàn vẫn liên tục tấn công, ép nó chỉ có thể lùi về sau không ngừng. Cuối cùng, đuôi rắn quấn quanh một cây phong, nó e ngại nhìn Thái Thượng Uy Nhuy, không dám hành động thiếu suy nghĩ nữa.

Nó không đánh lại tu sĩ nhân tộc đột nhiên xuất hiện này. Trận giao đấu vừa rồi đủ khiến con mãng xà vốn có chút linh tính nhận ra điều đó. Trong đôi mắt nó hiện rõ sự giằng xé, sau một lúc do dự, nó quay người bỏ chạy thật nhanh.

Tính tình loài rắn vốn xảo quyệt, đã biết đánh không lại thì tất nhiên phải rút lui ngay.

Thái Thượng Uy Nhuy không có ý định truy đuổi hay gϊếŧ chết nó. Nếu cô thực sự muốn gϊếŧ thì vừa rồi khi dùng dây đàn tấn công đã không trượt nhiều lần như vậy.

Từ trên cây đáp xuống, ánh mắt lãnh đạm nhìn về phía thiếu niên đang chật vật nằm trên mặt đất. Lục Vân Kha cũng ngơ ngác nhìn cô, rất lâu sau vẫn chưa thể hoàn hồn.

“Nằm trên đất thoải mái lắm sao?” Thái Thượng Uy Nhuy cúi đầu nhìn hắn.

Lúc này Lục Vân Kha mới dần ý thức được rằng mình đã thoát khỏi hiểm cảnh. Hắn vội vàng đứng dậy, chắp tay thi lễ với côái Thượng Uy Nhuy đứng trên cao nhìn xuống rắn lớn, ánh mắt trở nên nặng nề.

Dưới ánh mắt đó, con rắn không khỏi sợ hãi lùi về sau. Là yêu thú, trực giác của nó mách bảo rằng người trước mặt này rất nguy hiểm.

Rõ ràng đối phương có tu vi thấp hơn, nhưng nó lại bất giác nảy sinh tâm lý rút lui. Tuy nhiên, khi liếc nhìn Lục Vân Kha, bản năng của dã thú lại nhanh chóng chiếm thế thượng phong. Thân rắn phóng lên không trung, nó há to miệng định cắn vào bên hông thiếu niên.

Thái Thượng Uy Nhuy vung tay, dây đàn đang quấn ở eo Lục Vân Kha lập tức chuyển hướng, đánh thẳng về yếu điểm trên thân rắn. Một luồng sáng còn sắc bén hơn cả lưỡi kiếm lóe lên.

Con rắn nghiêng mình tránh né trong gang tấc nhưng những sợi dây đàn vẫn liên tục tấn công, ép nó chỉ có thể lùi về sau không ngừng. Cuối cùng, đuôi rắn quấn quanh một cây phong, nó e ngại nhìn Thái Thượng Uy Nhuy, không dám hành động thiếu suy nghĩ nữa.

Nó không đánh lại tu sĩ nhân tộc đột nhiên xuất hiện này. Trận giao đấu vừa rồi đủ khiến con mãng xà vốn có chút linh tính nhận ra điều đó. Trong đôi mắt nó hiện rõ sự giằng xé, sau một lúc do dự, nó quay người bỏ chạy thật nhanh.

Tính tình loài rắn vốn xảo quyệt, đã biết đánh không lại thì tất nhiên phải rút lui ngay.

Thái Thượng Uy Nhuy không có ý định truy đuổi hay gϊếŧ chết nó. Nếu cô thực sự muốn gϊếŧ thì vừa rồi khi dùng dây đàn tấn công đã không trượt nhiều lần như vậy.

Từ trên cây đáp xuống, ánh mắt lãnh đạm nhìn về phía thiếu niên đang chật vật nằm trên mặt đất. Lục Vân Kha cũng ngơ ngác nhìn cô, rất lâu sau vẫn chưa thể hoàn hồn.

“Nằm trên đất thoải mái lắm sao?” Thái Thượng Uy Nhuy cúi đầu nhìn hắn.

Lúc này Lục Vân Kha mới dần ý thức được rằng mình đã thoát khỏi hiểm cảnh. Hắn vội vàng đứng dậy, chắp tay thi lễ với cô: “Đa tạ đạo hữu đã ra tay cứu giúp!”

Thiếu nữ trước mặt nhìn qua trông cùng tuổi với hắn nên gọi là đạo hữu có vẻ hợp lý.

Thái Thượng Uy Nhuy lạnh nhạt liếc nhìn hắn, không đáp lại, ánh mắt chuyển sang bên hông thiếu niên.

Dây đàn bay ra, chiếc túi gấm treo bên hông Lục Vân Kha rơi xuống. Chưa kịp chạm đất thì đã bị ngọn lửa nuốt trọn, hóa thành tro bụi.

Ánh mắt Lục Vân Kha tràn đầy nghi hoặc. Dù hành động của nữ tử có phần bất lịch sự nhưng hắn cũng không tức giận, chỉ là không hiểu được lý do mà thôi.

Thái Thượng Uy Nhuy chậm rãi quấn sợi dây đàn quanh đầu ngón tay, lạnh nhạt nói: “Mang theo quả rắn mà còn dám chạy vào rừng Đan Phong, ngươi đúng là không sợ chết mà.”

May mà lần này chỉ gặp phải chỉ là một con rắn Trúc Cơ, nếu chẳng may là một con tu vi Kim Đan trở lên thì e rằng ngay cả xác cũng chẳng còn.

Nghe vậy, Lục Vân Kha ngẩn người, theo phản xạ nhìn xuống bên hông trống trơn của mình. Quả rắn tuy không có công dụng đặc biệt, nhưng lại là loại quả yêu thích nhất của loài rắn. Bảo sao nó lại đuổi theo hắn không buông...

Nhưng rõ ràng trong túi gấm của hắn là bột đuổi thú do các trưởng lão trong tông luyện chế, tại sao lại xuất hiện quả rắn được?

Lục Vân Kha nghĩ mãi vẫn không ra. Hắn cũng không cho rằng có ai cố ý hãm hại mình tại lần này hắn tự đi vào rừng Đan Phong là do thua cược với đồng môn, làm gì có ai biết trước chuyện đó để gài bẫy?

Hắn là đệ tử của Tùng Khê Kiếm Phái, phụ thân là chưởng môn đương nhiệm thế nhưng tư chất của hắn lại rất tầm thường, ngay cả trong trận tỉ thí với sư đệ có cùng cảnh giới hắn cũng thua thảm hại, trở thành trò cười.

Trước cuộc thi, hắn đã đánh cược là ai thua sẽ phải vào rừng Đan Phong hái một bông hoa tên Hỏa Văn. Loài hoa này không có công dụng cho tu luyện, nhưng có vẻ ngoài xinh đẹp, rất được các nữ tu sĩ ưa chuộng. Sư đệ hắn vốn muốn dùng nó để lấy lòng một sư muội khác trong tông.

Vị sư đệ kia cũng chỉ có tu vi Luyện Khí tầng sáu, không dám tự mình mạo hiểm vào rừng nên nếu phải đi, chắc chắn phải nhờ các sư huynh, sư tỷ có kinh nghiệm đi cùng, nợ họ một ân tình.

Tuy nhiên Lục Vân Kha lại thua cuộc nên việc này liền được đẩy sang cho hắn, tiết kiệm được không ít phiền toái.

Ban đầu hắn vốn định đi cùng nhóm đồng môn nhưng vì xấu hổ chuyện thua dưới tay sư đệ, hắn quyết định tự mình đi một chuyến.

Hoa Hỏa Văn trong rừng Đan Phong không hiếm, trong tay lại có truyền tống phù cao cấp và bột đuổi thú đặc chế, hắn tưởng sẽ chẳng có chuyện gì nhưng lúc hái xong, chuẩn bị rời khỏi thì hắn lại đυ.ng phải con Hắc Mãng kia.

Nhớ lại xong, Lục Vân Kha nhặt lại truyền tống phù bị rơi lúc nãy, cúi đầu cảm tạ Thái Thượng Uy Nhuy một lần nữa: “Đa tạ đạo hữu…”

Nếu không nhờ cô thì hắn đã mất mạng dưới con rắn vừa nãy rồi. Tuổi cô trông không lớn hơn hắn là bao nhưng lại dễ dàng đánh lui một con rắn Trúc Cơ, quả thực rất lợi hại.

“Không cần vội cảm ơn. Ta cứu ngươi, tất nhiên là có điều kiện.” Thái Thượng Uy Nhuy nhàn nhạt nói.

Cô không quan tâm tại sao Lục Vân Kha lại vào rừng một mình, hay tại sao túi gấm lại có trái rắn. Cô chỉ đang cần một người để kiểm nghiệm dị trạng bên mắt.

Không đợi Lục Vân Kha kịp nói gì, đầu ngón tay Thái Thượng Uy Nhuy khẽ động, thanh linh kiếm rơi trên đất lập tức lơ lửng bay lên.

Lục Vân Kha nhìn thanh kiếm lơ lửng trước mặt, theo bản năng đưa tay cầm lấy, mờ mịt nhìn cô.

“Thi triển lại kiếm pháp ngươi dùng ban nãy đi.” Thái Thượng Uy Nhuy ngẩng đầu, lạnh giọng ra lệnh.

Lục Vân Kha ngớ người. Tại sao nữ tử này lại muốn hắn thi triển lại kiếm pháp Tùng Khê?

Hắn không muốn suy nghĩ tiêu cực về người vừa cứu mạng mình, nhưng yêu cầu này quả thật quá kỳ quái...

“Nghe không hiểu à?” Thấy hắn cứ đứng ngây ra không nhúc nhích, giọng Thái Thượng Uy Nhuy lại lạnh thêm mấy phần.

Toàn thân Lục Vân Kha run rẩy, vội vàng lắc đầu, ngoan ngoãn như một con chim nhỏ.

Hắn vung cổ tay, vẽ ra một bông hoa. Đây chính là chiêu mở đầu của kiếm pháp Tùng Khê.

Chắc là lúc nãy mình nghĩ nhiều rồi, Tùng Khê kiếm pháp tinh diệu như vậy, không thể nào chỉ nhìn một lần là có thể học được. Nếu chỉ cần nhìn là học được, thì đây đã không trở thành kiếm pháp trấn phái của tông môn và hắn cũng chẳng mất từng ấy thời gian mới luyện được đến tầng thứ ba.

Thi triển một lần chắc cũng không sao.

Thái Thượng Uy Nhuy không hay biết những suy nghĩ phức tạp trong lòng hắn.

Ngay khi Lục Vân Kha thi triển Tùng Khê kiếm pháp, mắt trái của Thái Thượng Uy Nhuy lại nóng lên, đồng tử chuyển sang màu xanh biếc.

Ảo ảnh màu vàng kim lần nữa xuất hiện bên cạnh Lục Vân Kha, nhưng hắn hoàn toàn không nhận ra điều gì bất thường.

Thái Thượng Uy Nhuy có thể xác định rằng ảo ảnh này chỉ xuất hiện trong mắt trái.

Theo động tác của Lục Vân Kha, ảo ảnh kia trở nên rõ nét hơn, luồng khí trắng hiện lên từ giữa hư ảnh, không ngừng di chuyển. Những dòng khí này di chuyển gần giống với dòng linh lực trong cơ thể Lục Vân Kha, nhưng vẫn có một vài điểm nhỏ khác biệt.

Đúng lúc này, một tiếng thú gào vang lên từ sâu trong rừng khiến vô số chim chóc hoảng loạn bay tán loạn. Lục Vân Kha không khỏi dừng động tác, quay đầu nhìn về phía đó. Dường như...là uy áp của yêu thú Nguyên Anh?

Thái Thượng Uy Nhuy cũng nhìn về phía rừng sâu, ánh mắt tối lại.

“Ta nghe nói trong rừng Đan Phong có hai con yêu thú cấp Nguyên Anh, có thể là bọn chúng đang đánh nhau. Đạo hữu, chúng ta nên rời khỏi đây thôi!” Lục Vân Kha vội nói.

Thiếu nữ trước mắt dù có thể dễ dàng đánh bại con rắn Trúc Cơ nhưng chắc chắn không phải là đối thủ của yêu thú Nguyên Anh. Ngay cả phụ thân của Lục Vân Kha hiện tại cũng chỉ mới đạt đến cảnh giới Nguyên Anh, gặp phải hai con yêu thú trong rừng kia thì cũng phải hết sức cẩn trọng.

Nhưng Thái Thượng Uy Nhuy lại không có ý định rời đi. Với cô, đây có khi lại là một cơ hội tốt.

Lần này đến rừng Đan Phong là để tìm một gốc hoa Xích Dương cấp bảy. Bảy trăm năm trước không ai biết rằng có một loài linh thảo cấp cao mọc trong khu rừng này.

Linh thảo trong Tu chân giới chia làm chín cấp, cấp càng cao càng quý. Cấp bảy đã được xem là linh vật quý hiếm mà tu sĩ cả đời khó gặp.

Mấy năm sau, cây hoa này đã cứu mạng cô một lần.

Thái Thượng Uy Nhuy đã đến rừng này được vài ngày, âm thầm dò xét địa hình xung quanh. Cô đoán rằng gốc hoa Xích Dương kia mọc gần hang ổ của một con cáo đỏ cấp Nguyên Anh. Vì quanh đó có đá Tuyệt Linh ngăn cách thần thức, nên không bị yêu thú khác phát hiện.

Nhưng hiện tại, Thái Thượng Uy Nhuy mới chỉ đạt đến Luyện Khí tầng bảy. Muốn rút lui an toàn khỏi yêu thú Nguyên Anh thì gần như là không thể. Vì vậy, cô chỉ có thể tạm thời ẩn náu bên ngoài rừng Đan Phong, chờ thời cơ thích hợp.

Và giờ đây, thời cơ đó có vẻ đã đến.

Không nói lời dư thừa, Thái Thượng Uy Nhuy xoay người tiến vào rừng rậm.

“Đạo hữu, nơi đó rất nguy hiểm!” Lục Vân Kha hốt hoảng hét lên.

Đó là nơi hai con yêu thú cấp Nguyên Anh đang quyết chiến!

“Nếu không muốn chết thì rời khỏi đây đi.” Thái Thượng Uy Nhuy lạnh lùng quay đầu lại, nói một câu cảnh báo.

“Đạo hữu…” Lục Vân Kha nhìn bóng lưng cô, do dự gọi một tiếng nhưng cuối cùng vẫn không dám đi theo.

Vị đạo hữu này tuy đã cứu hắn, nhưng cách hành sự quá mức khó lường. Hắn thầm thở dài.

Tuy nhiên, cô dám đi vào rừng, hẳn là cũng nắm chắc rằng có thể toàn thân trở ra?

Thái Thượng Uy Nhuy bay xuyên qua rừng Đan Phong, thu liễm toàn bộ hơi thở, gió thổi bên tai, thân ảnh cô như một luồng sáng xanh lam lao vυ"t qua.

Trên đường đi, khí tức yêu thú ở các cấp độ khác nhau đều trở nên bất an, sóng ngầm cuộn trào. Cuộc chiến giữa hai con yêu thú cấp Nguyên Anh đã khiến những yêu thú cấp Kim Đan ít ỏi trong rừng cũng bắt đầu rục rịch.

Càng vào sâu trong rừng, áp lực từ yêu thú cấp cao càng lúc càng nặng khiến Thái Thượng Uy Nhuy bắt đầu thấy khó giữ vững động tác.

Nấp kỹ sau tán cây, cô nín thở nhìn về phía trước, nơi có một con cáo lông đỏ đang chiến đấu kịch liệt với một con gấu nâu. Linh lực va chạm dữ dội làm núi lở đất rung, mấy khu vực xung quanh đã trở thành đống hỗn loạn.

Một đám yêu thú cấp Kim Đan chia làm hai phe, đứng cách đó mười trượng, dõi theo trận chiến mà không dám manh động. Nếu lỡ bị ảnh hưởng bởi trận chiến này, dù là Kim Đan cũng sẽ bị trọng thương.

Chưa đến nửa khắc, Thái Thượng Uy Nhuy đã quyết định xong. Không chần chừ, cô phi thân bay về hướng hang động của con cáo đỏ.

Cáo đỏ và gấu nâu đều ở giai đoạn đầu của Nguyên Anh, thực lực ngang nhau nên sẽ khó phân thắng bại trong thời gian ngắn. Mà lúc này, cáo đỏ đang toàn lực đối phó gấu nâu, chắc chắn không còn tâm trí để canh giữ khu vực xung quanh.

Đây là thời cơ tốt nhất để lấy hoa Xích Dương.

Nếu để lỡ mất thì chưa chắc mấy năm sau cây hoa này vẫn còn chờ như lần trước. Thái Thượng Uy Nhuy xưa nay chưa từng tin vào cái gọi là vận may.

Không ai biết hai con yêu thú kia sẽ kết thúc trận chiến vào lúc nào nên cô bắt buộc phải nhanh chóng hành động.