Thái Thượng Uy Nhuy có dáng người cao hơn Bộc Dương Loan một chút. Cô rũ mắt nhìn thiếu nữ đang bung dù che cho mình, lạnh nhạt cất lời: “Ngươi nói không sai.”
“Hả?” Bộc Dương Loan kinh ngạc, sau đó mới chậm chạp nhớ ra những lời mình vừa nói. Y ngẩng đầu nhìn thẳng vào Thái Thượng Uy Nhuy, chỉ thấy đôi mắt ấy bình tĩnh đến mức gần như là thờ ơ.
Tiếng mưa rơi lộp bộp vang khắp nơi, Thái Thượng Uy Nhuy xoay người, vận linh lực tạo ra một kết giới che chắn toàn bộ mưa gió.
Thấy vậy, Bộc Dương Loan vốn định đuổi theo cũng đành dừng bước.
Dưới màn mưa, thân hình thiếu nữ trở nên mỏng manh lạ thường. Trên tay áo nàng còn vương vết máu đã phai nhạt, chậm rãi nhỏ xuống bên chân. Bộc Dương Loan ngẩn ngơ nhìn cảnh đó, đứng bất động hồi lâu.
Trong cơn mưa nặng hạt, hình bóng các tòa lầu các ở phía xa lúc ẩn lúc hiện.
Nơi này là Cảnh Minh Tông của bảy trăm năm trước.
Bảy trăm năm trước...
Nếu đây là một giấc mộng, thì cũng nên tỉnh lại rồi.
Thái Thượng Uy Nhuy nhắm mắt lại, thần thức dần tản ra ngoài. Trong cảm nhận của cô, tốc độ mưa rơi dường như chậm lại.
Linh lực chảy dọc theo kinh mạch, từng giọt nước mưa lúc này tụ lại.
Không biết đã qua bao lâu, Thái Thượng Uy Nhuy mở mắt ra. Nước mưa bắn tứ tung bốn phía, những con sóng ầm ầm đổ xuống, để lại gợn nước trên mặt hồ.
Trong Văn Đạo Các, mấy thiếu niên thiếu nữ đang dựa vào lan can ngắm mưa thì bỗng nghe thấy một tiếng vang lớn, không khỏi cùng nhau ngước mắt nhìn.
Dưới bầu trời xám trắng, chỉ thấy sóng nước cuồn cuộn như muốn nuốt trọn cả không trung bằng sức mạnh không thể cản phá.
“Trời mưa to thế này, vẫn có sư huynh sư tỷ tu luyện sao?”
“Uy lực lớn như vậy, chắc chắn là có tu vi Kim Đan trở lên rồi.”
Tiếng bàn tán nhỏ dần giữa tiếng mưa rơi nặng nề.
Thu tay lại, Thái Thượng Uy Nhuy nhìn xuống hồ, sắc mặt càng thêm trầm lặng.
Dù ảo cảnh có tinh diệu đến mấy cũng không thể xóa đi dấu vết tu hành mấy trăm năm đã hằn sâu trong thân thể nàng, lại càng không thể giả tạo quy tắc thiên địa.
Nơi này không phải là ảo cảnh.
Cô thực sự đã quay về bảy trăm năm trước.
Thái Thượng Uy Nhuy ngẩng đầu nhìn lên trời.
Mưa lớn trút xuống từ những đám mây đen dày đặc, khóe môi nữ tử khẽ nhếch lên, nở một nụ cười giễu cợt.
Trước đây cô đã từng nghe tới "trọng sinh" nhưng không ngờ chuyện như vậy lại xảy ra với mình.
Không lý do gì mà trẻ lại bảy trăm tuổi, nghe thì có vẻ rất tốt nhưng đối với Thái Thượng Uy Nhuy, mấy trăm năm khổ tu giờ đây đã hóa thành bọt nước.
Vốn dĩ là Yêu Tôn thống lĩnh một nửa Tu Chân giới, hiện giờ lại trắng tay. Trong nhẫn trữ vật cũng chỉ có mấy khối linh thạch cấp thấp, linh khí ảm đạm.
Thái Thượng Uy Nhuy hiện tại chỉ còn một thân thể người phàm yếu ớt này thôi.
Như một trò đùa hoang đường.
Đến khi mưa tạnh thì trời đã chạng vạng. Thái Thượng Uy Nhuy cuối cùng cũng cử động, nhấc chân tiến về phía trước.
Đảo Kính Hoa là nơi tọa lạc đại điện của chưởng môn Cảnh Minh Tông, có thể quan sát "nhật nguyệt dị tượng", là chỗ ở của tất cả các đời chưởng môn.
Sư phụ của Thái Thượng Uy Nhuy hiện giờ chính là chưởng môn của Cảnh Minh Tông. Là đại đệ tử, đương nhiên cũng có tư cách ở trên đảo Kính Hoa.
Đẩy cửa bước vào, trong sân chỉ có thưa thớt vài khóm cỏ cây. Bên tường có một giàn hoa tử đằng nở rộ , tô điểm thêm chút sắc màu cho cả sân vườn. Sau cơn mưa lớn, những đóa hoa tím rơi rụng, ướt đẫm nằm trên nền đất.
Khi màn đêm buông xuống, trong phòng không đốt đèn, chỉ có ánh trăng ngoài cửa sổ chiếu vào. Thái Thượng Uy Nhuy đã thay một bộ y phục mới, mái tóc dài đen nhánh xõa ra, gương mặt tái nhợt gần như không còn chút máu.
Cô ngồi trên ghế dài, đầu ngón tay mơn trớn từng dây đàn cầm, sắc mặt tối tăm khó lường.
Một tiếng "tranh" vang lên.
Sau đó cô thu lại dây đàn, giấu vào trong tay áo,.
Ngoài cửa sổ, ánh trăng tròn treo cao trên bầu trời, trước sau vẫn như vậy... thời gian trôi qua, chỉ có mặt trời và mặt trăng là không đổi.
Lúc này, mắt trái của Thái Thượng Uy Nhuy đột nhiên nóng rực, đau nhói. Cô vô thức siết chặt bàn tay nhưng trên mặt vẫn không lộ ra chút cảm xúc nào. Chỉ đến khi cơn đau dần dịu lại, cô mới đưa tay che mắt.
Nếu Thái Thượng Uy Nhuy nhớ không lầm thì thuở niên thiếu, mắt trái của bản thân chưa bao giờ có tình trạng lạ như vậy.
Cơn đau tới rồi đi nhanh chóng, dù cô vận thần thức tra xét khắp nơi nhiều lần nhưng cũng không phát hiện ra điều bất thường nào.
Ánh trăng phủ lên mặt hồ, cơn gió nhẹ thổi tới khiến vạt áo khẽ bay.
Nhìn về phía xa, trong đôi mắt đen láy của Thái Thượng Uy Nhuy ẩn chứa một sự lạnh lẽo không ăn nhập với vẻ ngoài.
Rất lâu sau cô mới nhấc chân bước ra khỏi viện.
Đảo Kính Hoa vào ban đêm vô cùng yên tĩnh, thỉnh thoảng mới nghe tiếng côn trùng kêu khe khẽ.
Đi thêm một đoạn, Thái Thượng Uy Nhuy nhìn thấy dưới tán cây phía trước thấp thoáng vài bóng người.
“Triệu sư huynh, làm như vậy ổn sao?”
Một thiếu niên gầy yếu mặc y phục đệ tử Cảnh Minh Tông rụt rè hỏi: “Dù sao đại sư tỷ cũng là đệ tử của chưởng môn, nếu bị tra ra thì chúng ta sẽ bị phạt nặng đó.”
Bên cạnh hắn, thiếu niên khác liên tục gật đầu tán thành: “Triệu sư huynh, hay là chúng ta quay về đi!”
Triệu Lập trừng mắt liếc họ một cái: “Sợ cái gì! Cùng lắm thì ta gánh hết. Có phụ thân ta, chưởng môn cũng không làm khó dễ đâu.”
Cảnh Minh Tông là tông phái lớn nhất ở huyện Thanh Khê của Thương Tê Châu. Triệu gia lại là một trong những thế gia tu tiên lớn nhất ở đây, phụ thân Triệu Lập chính là đương kim gia chủ của Triệu gia.
Là thiếu gia lớn lên trong nuông chiều, Triệu Lập từ nhỏ đã hình thành tính cách ăn chơi ngỗ nghịch, vô pháp vô thiên. Phụ thân hắn nhiều lần muốn quản giáo nhưng đều bị mẫu thân hắn ngăn cản.
Vì Triệu gia và Cảnh Minh Tông có giao tình nên cuối cùng đành gửi hắn đến đây để nhờ tông môn dạy dỗ.
Nhưng có vẻ hiệu quả chẳng ra sao.
Triệu Lập bố trí xong trận pháp rồi kích hoạt lá bùa ẩn thân trong tay. Dưới tán cây lập tức không còn chút dấu vết nào.
Thấy vậy, trên mặt hắn hiện rõ vẻ đắc ý. Cái bẫy lần này hắn làm quả thực vô cùng kín kẽ, nhất định khiến vị sư tỷ xinh đẹp kia gặp một phen khó khăn!
Triệu Lập luôn bất mãn với Thái Thượng Uy Nhuy. Nguyên nhân là mấy hôm trước lúc hắn trực đêm, bị cô bắt gặp đang tụ tập uống rượu và đánh bạc. Theo quy định nghiêm ngặt của Cảnh Minh Tông, đánh bạc bị cấm tuyệt đối, đệ tử cũng không được phép uống rượu trong thời gian canh gác.
Thái Thượng Uy Nhuy báo chuyện này lên Chấp Pháp Đường. Theo môn quy, Triệu Lập cùng mấy người gác đêm hôm đó bị phạt mất tiền tiêu dùng trong ba tháng.
Thật ra Triệu Lập cũng chẳng tiếc mấy viên linh thạch hay đan dược kia nhưng việc vi phạm bị thông báo rộng rãi khắp tông môn làm hắn thấy mất hết mặt mũi.
“Lần này ta nhất định phải dạy dỗ cô ta một trận!” Triệu Lập nghiến răng nghiến lợi. Trước giờ hắn chưa từng mất mặt đến thế.
“Chỉ là chuyện nhỏ như vậy mà cũng phải báo lên Chấp Pháp Đường, cô ta có biết ta là ai không hả? Không dạy cho một bài học lại tưởng mình nắm quyền thay chưởng môn thì cao quý lắm!”
“Đúng là chẳng có gì ghê gớm mấy.” Một giọng nói bình thản vang lên sau lưng hắn.
Chưởng môn hiện tại của Cảnh Minh Tông vốn là người có tính cách tiêu dao tự tại, thường xuyên ra ngoài du ngoạn khắp nơi vì thế phần lớn việc trong môn phái đều do Thái Thượng Uy Nhuy phụ trách.
Lúc đầu, Thái Thượng Uy Nhuy vô cùng cảm kích, tự cho rằng sư phụ tín nhiệm mình nên luôn cẩn thận gánh vác trách nhiệm ấy, giám sát các đệ tử trong tông môn tu hành.
Nhưng trong mắt các đệ tử Cảnh Minh Tông, vị đại sư tỷ này tu vi thì thấp nhưng lại nghiêm khắc, lạnh lùng, thật khiến người ta không ưa nổi.
“Không sai, cô ta chỉ là cầm lông gà làm lệnh tiễn mà thôi!” Triệu Lập hùa theo.
Nhưng dứt lời, hắn bỗng thấy giọng nói vừa rồi có gì đó không ổn.
Triệu Lập ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy hai huynh đệ một béo một gầy đi theo mình đang mang vẻ mặt hoảng loạn như thấy ma.
“Đại... đại sư tỷ!” Gã đệ tử gầy gò lắp bắp mở miệng, hai huynh đệ như muốn giấu mình ra sau lưng hắn.
Đã trễ thế này rồi, sao đại sư tỷ lại có mặt ở đây? Quan trọng hơn là, những việc bọn họ vừa làm chẳng lẽ đã bị tỷ ấy thấy hết rồi sao! Tên đệ tử gầy gò run rẩy không thôi.
Triệu Lập nhìn vẻ mặt như gặp quỷ của hai người, trong lòng chợt dâng lên một linh cảm chẳng lành.
Không xui xẻo tới mức đó chứ...
Hắn từ từ quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của Thái Thượng Uy Nhuy.
Triệu Lập không ngờ mình ở Cảnh Minh Tông bao lâu nay, hiếm hoi mới làm chuyện xấu một lần thế mà lại bị bắt quả tang ngay tại trận... cũng quá xui xẻo đi!
Hắn đứng chôn chân tại chỗ, hoàn toàn quên mất phải làm gì tiếp theo.
Thái Thượng Uy Nhuy phất tay phải một cái, bùa ẩn thân và bẫy trận lập tức vỡ tan. Dù hiện tại tu vi của cô chỉ là Luyện Khí tầng bảy nhưng để phá vỡ loại phù chú cấp thấp này thì chẳng khác nào trở bàn tay.
“Đằng Phược Trận.” Cô liếc qua trận văn dưới đất, gương mặt không có vẻ gì là tức giận.
Là Yêu Tôn đã tu dưỡng tâm tính trăm năm, Thái Thượng Uy Nhuy tự nhủ tính khí mình đã tốt hơn nhiều, thật sự chẳng muốn vì việc nhỏ thế này mà lấy mạng bọn họ.
Triệu Lập thấy cô chỉ nhìn trận pháp thì cho rằng mình chưa bị phát hiện, lặng lẽ lùi về sau hai bước rồi dùng tay ra hiệu phía sau lưng. Hai tên tùy tùng ngày ngày theo sát hắn lập tức hiểu ý, ba người không hẹn mà cùng xoay người bỏ chạy.
Thái Thượng Uy Nhuy ngước mắt nhìn theo bóng lưng bọn họ, hơi nhướng mày.
Trong tay áo vung ra một sợi dây đàn, ánh sáng lạnh lẽo lướt qua bóng đêm, lập tức đuổi kịp đám người. Đầu ngón tay khẽ cong, kéo cả ba quay trở lại.
Triệu Lập chỉ thấy eo mình bị siết chặt, ngay sau đó trời đất quay cuồng rồi hắn bị ném mạnh về chỗ cũ.
Cúi đầu nhìn sợi dây đang trói chặt bản thân, hắn vội vận linh lực muốn thoát ra, ai ngờ càng giãy thì sợi dây lại càng siết chặt hơn.
Rõ ràng chỉ là sợi dây bình thường chứ đâu phải là pháp khí, tại sao lại không thoát được chứ!
Hơn nữa hắn đã tu luyện đến Luyện Khí tầng chín, không thể nào bị vị đại sư tỷ này vây khốn được! Triệu Lập nghĩ mãi cũng không hiểu nổi.
Thái Thượng Uy Nhuy bước tới trước mặt hắn.
“Tông môn cấm kỵ việc tư đấu, ngươi mà dám xông tới đây nữa, ta sẽ không khách sáo đâu!” Triệu Lập thấy cô tiến đến, cố mạnh mồm đe dọa nhưng thân thể lại rất thành thật mà lùi về phía sau mấy bước.
Đệ tử gầy gò đứng bên cũng hiện rõ vẻ cạn lời, trong lòng nghĩ thầm: Triệu sư huynh chẳng lẽ quên rồi sao, bây giờ rõ ràng là bọn họ mới đang bị người ta bắt mà!
Hai huynh đệ bị trói chung bên cạnh lén ghé sát tai Triệu Lập, nói nhỏ: “Triệu sư huynh, huynh nói thế... sẽ bị đập đấy.”
Còn chưa đợi Triệu Lập đáp lại, đệ tử gầy gò đã đẩy vai hắn: “Triệu sư huynh, hay là... chúng ta cứ nhận sai đi.”
Triệu Lập trừng mắt với hai tên huynh đệ không có tiền đồ này.
Cứ thế nhận lỗi thì còn mặt mũi nào nữa?
Ừ thì... chắc đại sư tỷ cũng không làm gì họ đâu, đúng không?