Từ trên cao nhìn xuống Triệu Lập, ánh mắt Thái Thượng Uy Nhuy không hề chứa chút cảm xúc nào. Trong đầu cô thoáng vụt qua những hình ảnh mơ hồ, nhưng nhất thời lại không nhìn rõ được là gì.
Có lẽ là một trong số những tu sĩ ch.ế.t dưới tay cô khi Đông Vực đại loạn chăng?
Thái Thượng Uy Nhuy rũ mi, trong lòng nảy sinh cảm giác buồn chán.
Mà dưới ánh mắt của cô, không hiểu sao Triệu Lập lại có cảm giác như đang bị mãnh thú nhìn chằm chằm, sống lưng lạnh toát, không dám động đậy cũng không dám nói năng gì.
"Trận Đằng Phược này không tồi." Rất lâu sau, Thái Thượng Uy Nhuy mới chậm rãi mở miệng.
Với tu vi Luyện Khí tầng chín mà có thể bố trí được trận pháp cấp hai quả thực là không dễ.
Nghe cô nói vậy, Triệu Lập không nhịn được mà ưỡn ngực, vẻ mặt đắc ý: "Đương nhiên rồi, bổn thiếu gia đây là thiên tài mà!"
Thái Thượng Uy Nhuy hơi nghiêng đầu, ánh mắt mang theo ý cười nhìn hắn: "Đã như vậy... thì đừng nên lãng phí."
Vẻ mặt của Triệu Lập đột nhiên đông cứng.
Thái Thượng Uy Nhuy thu hồi dây đàn, ba thiếu niên được cô thả ra đều giật mình, sau đó hoảng loạn quay đầu bỏ chạy. Nhưng ánh sáng của trận pháp dưới gốc cây lại lập lòe, vô số dây leo đột ngột trồi lên, đánh úp về phía ba người.
Chỉ trong chốc lát, Triệu Lập cùng hai huynh đệ một béo một gầy đã bị dây leo quấn chặt, treo ngược trên cây thành một hàng ngay ngắn.
Thái Thượng Uy Nhuy nhìn ba người bị treo ngược trên cây, chậm rãi nâng tay.
Triệu Lập chỉ cảm thấy đầu mình bị giật mạnh, giống như đồng hồ quả lắc đập vào hai thiếu niên bên cạnh.
Ba người liên tục va vào nhau, đầu óc choáng váng, hoa mắt chóng mặt.
Khóe môi Thái Thượng Uy Nhuy khẽ nhếch lên, cô không có hứng dây dưa thêm với ba người Triệu Lập nhưng nếu dễ dàng tha cho bọn họ thì đâu còn là phong cách làm việc của Yêu Tôn nữa.
Cúi xuống nhìn trận pháp dưới đất, Thái Thượng Uy Nhuy vận linh lực, tùy tay điều chỉnh hai vị trí.
Thấy cô xoay người bỏ đi, thiếu niên gầy yếu vội vàng la lên: "Đại sư tỷ, đừng đi mà!"
Ít nhất cũng thả bọn họ xuống đã chứ.
Tiếc là Thái Thượng Uy Nhuy chẳng có ý định để tâm thêm, cô rảo bước bỏ lại thiếu niên kia ủ rũ cúi đầu.
Cầu người không bằng cầu mình. Triệu Lập định dùng linh lực phá giải trận pháp. Đây là trận do chính tay hắn bày ra, hắn đương nhiên phải phá được chứ?
Nhưng thử đi thử lại, trận pháp vẫn nguyên vẹn như ban đầu, không hề bị suy yếu.
Không thể nào!
Cho đến khi linh lực trong người cạn sạch, Triệu Lập giãy giụa trong vô vọng, lòng đầy tức tối. Nếu không phải tay chân bị trói chặt thì hắn chỉ cần dùng một chiêu Hỏa Quyết là có thể đốt sạch đám dây leo này rồi!
"Triệu sư huynh, không phải tu vi của huynh cao hơn đại sư tỷ à? Sao lại bị tóm dễ dàng vậy?"
Mặt Triệu Lập đỏ bừng: "Ta chỉ là nhất thời sơ suất thôi!"
Đúng thế, chỉ là do hắn không cẩn thận thôi chứ với tu vi của hắn, làm sao có thể thua được!
Hai huynh đệ kia cũng lần lượt thử nhưng trận Đằng Phược dưới gốc cây vẫn y nguyên.
"Giờ tính sao đây?"
Ba người chỉ biết nhìn nhau lắc đầu.
"Chờ trời sáng vậy, chắc sẽ có người đến cứu chúng ta thôi" Triệu Lập nói với giọng không mấy chắc chắn.
"Nhưng hiện tại mới chỉ là canh hai thôi đó!" Thiếu niên gầy yếu xụ mặt, không lẽ bọn họ phải treo ngược trên cây suốt đêm thế này sao?
"Cứu mạng!"
Khi ánh bình minh ló dạng, người đầu tiên đến tìm Thái Thượng Uy Nhuy là Bộc Dương Loan. Vừa bước tới, ánh mắt cô lập tức va vào cảnh tượng ba tên xui xẻo bị treo trên cây.
Ba người đó tâm lý thật vững, ngay cả trong tư thế đó mà vẫn ngủ say tới mức chảy nước miếng.
Bộc Dương Loan liếc mắt đã nhận ra người bị trói giống như bánh chưng chính là Triệu Lập, trong mắt không giấu nổi ý cười.
Lúc này, Triệu Lập đang há to miệng ngủ ngon lành thì bất ngờ nhăn mũi, hắt xì một cái thật to, cuối cùng cũng tỉnh dậy.
"Bộc sư tỷ!" Thấy cô, hắn như thấy được cứu tinh, hai quầng thâm dưới mắt vô cùng rõ ràng trên khuôn mặt mừng rỡ.
Hai huynh đệ bên cạnh cũng tỉnh lại, giãy giụa trong đám dây leo, cả người giống như quả cân đong đưa qua lại.
Bộc Dương Loan cúi xuống nhìn trận pháp dưới đất, lập tức hiểu ra ba người này vì sao lại bị treo ngược trên cây: "Đây là trận Đằng Phược?"
Tuy không chuyên về âm luật như chưởng môn nhưng cô từng học qua thiên văn bói toán, ít nhiều cũng hiểu sơ sơ về trận pháp.
Triệu Lập liên tục gật đầu: "Đúng vậy, Bộc sư tỷ mau phá trận giúp bọn đệ đi!"
Nhưng Bộc Dương Loan lại không vội, khoanh tay nhìn Triệu Lập: "Tại sao nơi này lại có trận Đằng Phược?"
"À là đệ... " Triệu Lập chớp mắt lia lịa, lắp bắp đáp: "Là đệ mới học được trận này tối qua, nên muốn thử một chút, ai ngờ lại... tự trói chính mình."
Dù cái cớ này nghe có vẻ ngớ ngẩn nhưng vẫn còn tốt hơn là thú nhận sự thật bị bắt quả tang khi đang giở trò trêu chọc đại sư tỷ.
Chỉ cần bọn họ không thừa nhận, thì việc bày trận ban đêm dù có kỳ quặc đến đâu cũng không vi phạm môn quy.
Bộc Dương Loan nhướng mày, không rõ là tin hay không: "Nửa đêm, ở bên ngoài viện của đại sư tỷ... bày trận?"
Triệu Lập lập tức chột dạ, vội dời ánh mắt đi chỗ khác.
Thấy hắn cứ lấp liếʍ mãi không chịu nói thật, Bộc Dương Loan cười khẽ: "Nếu đã không thành thật, vậy thì các ngươi cứ treo trên cây thêm một lúc nữa đi. Xem như để đầu óc tỉnh táo lại."
Cô phất tay áo xoay người bỏ đi. Triệu Lập hoảng hốt, nếu để Bộc Dương Loan rời khỏi thì không biết đến bao giờ bọn họ mới được cứu nữa!
Từ đêm qua đến giờ, nơi hẻo lánh này chỉ có mỗi Bộc Dương Loan là người đầu tiên tìm đến. Không đợi Triệu Lập nghĩ ra cớ nào cho hợp lý, Bộc Dương Loan bỗng như nhớ ra điều gì, xoay người hỏi: “Triệu Lập, đừng nói là ngươi ghi thù chuyện đại sư tỷ bắt được ngươi uống rượu khi đang canh gác, nên mới dùng Đằng Phược Trận để đùa cợt tỷ ấy nhé?”
Chuyện uống rượu khi canh gác mấy hôm trước bị Chấp Pháp Đường báo lên toàn tông môn, làm lời cảnh cáo cho tất cả các đệ tử. Trong Cảnh Minh Tông hầu như ai cũng biết chuyện này nên Bộc Dương Loan tất nhiên cũng nghe qua.
“Ta không có!” Triệu Lập lập tức kêu lên.
Bộc Dương Loan khẽ cau mày. Tình hình hiện giờ rõ ràng là tự gây họa nên mới gặp quả báo.
Là đại sư tỷ phát hiện ra nên bọn họ bị treo ngược lên cây như thế sao?
Trong lòng cô cũng có phần khó hiểu. Triệu Lập rõ ràng có tu vi Luyện Khí tầng chín vậy mà lại không phải là đối thủ của đại sư tỷ?
“Bộc sư tỷ, bọn ta biết sai rồi, tỷ mau thả bọn ta xuống đi.” Gã thiếu niên gầy yếu lên tiếng, cố gắng cười lấy lòng.
Bộc Dương Loan nghĩ lại, bọn họ đã bị treo suốt một đêm chắc cũng nhận được bài học rồi, không nỡ bỏ mặc nữa.
Cô vung tay chém ra một đạo linh lực, trận văn của Đằng Phược Trận lập lòe, nhưng vẫn không bị phá giải.
Trong mắt Bộc Dương Loan hiện lên vẻ ngạc nhiên. Tuy cô mới mười bốn tuổi, nhưng tu vi đã đạt Trúc Cơ mà Đằng Phược Trận chỉ là trận pháp cấp hai. Theo lý thì một đạo linh lực vừa rồi đã đủ để phá trận mới phải.
Tuy từng học qua một chút về trận pháp, nhưng Bộc Dương Loan chưa từng đào sâu nên cũng không phát hiện được điểm khác thường trong trận văn. Cho rằng là do linh lực mình còn yếu, cô tụ linh lực từ đan điền, dốc toàn lực đánh ra một chiêu nữa.
Một lát sau, trận văn dưới tán cây mới bắt đầu tối lại, những dây mây trói ba người cũng tản đi.
Bộc Dương Loan không nói thêm gì, lập tức bước vào trong viện. Hôm qua đại sư tỷ quỳ rất lâu trước điện Nhật Nguyệt, trên người lại có thương tích, không biết bây giờ đang thế nào rồi?
Thương thế của Linh Trúc khá nặng, Bộc Dương Loan lại thân thiết với cô ấy từ trước nên đã ở lại trong điện Nhật Nguyệt chăm sóc suốt một đêm. Mãi đến khi cơn sốt của Linh Trúc lui bớt mới dám thở phào nhẹ nhõm.
Đứng bên ngoài điện Nhật Nguyệt Điện, Bộc Dương Loan lại nhớ đến việc hôm qua Thái Thượng Uy Nhuy một mình rời đi nên quyết định lấy thuốc sang thăm.
Phía sau cô, Triệu Lập rơi bịch một phát xuống đất, ngã một cú đau điếng, toàn thân lấm lem. Hắn bò dậy, phủi hết lớp bụi bặm, bộ dạng vô cùng thảm hại.
Vừa thấy Đằng Phược Trận bị phá giải, Triệu Lập liền xị mặt. Hắn vất vả bày trận pháp, cuối cùng lại dùng lên chính mình.
Trận văn dưới tán cây dần mờ đi, ánh mắt Triệu Lập chợt sáng lên.
Trong thiên hạ có rất nhiều nhánh phái trận pháp, cùng là một trận pháp nhưng dùng bởi các tu sĩ khác nhau thì hiệu quả cũng khác nhau. Cách bày trận tuy khác biệt, nhưng với những trận pháp như Đằng Phược Trận - một trong những trận pháp cấp thấp nhất thì đã được truyền thừa qua nhiều đời, gần như ai cũng biết rõ cấu trúc của nó.
Nhưng trận pháp này lại có hai chỗ bị thay đổi! So với bản vẽ ban đầu của hắn, hai điểm ấy lưu chuyển linh lực mượt mà vô cùng. Triệu Lập thậm chí cảm thấy, dù là những sư huynh sư tỷ có tu vi Kim Đan trong tông môn cũng chưa chắc vẽ được trận văn tinh tế như vậy.
Là đại sư tỷ sửa lại?!
Triệu Lập cuối cùng cũng nhớ đến cảnh tượng đêm qua.
Thảo nào hắn vẫn luôn không phá được trận do chính mình bày ra!
Nhưng mà...sau khi được sửa lại, uy lực của Đằng Phược Trận rõ ràng mạnh hơn trước nhiều.
Triệu Lập nhìn chăm chăm vào trận văn, không nhịn được mà ngồi xổm xuống nghiên cứu kỹ lưỡng.
Chỉ cần điều chỉnh hai điểm đó thì có thể khiến uy lực trận pháp tăng lên rõ rệt, chẳng trách Bộc sư tỷ có tu vi Trúc Cơ cũng không phá được trận chỉ bằng một chiêu.
Trong lòng Triệu Lập dâng lên một cảm giác an ủi kỳ quái. Như vậy thì chuyện hắn không phá được trận cũng chẳng có gì lạ.
Để nhìn rõ hai đoạn trận văn đã được sửa, Triệu Lập dứt khoát nằm sấp xuống, lôi từ trong nhẫn trữ vật ra một viên lưu ảnh thạch, cẩn thận khắc lại toàn bộ trận pháp đã bị chỉnh sửa này.
“Triệu sư huynh, huynh đang làm gì vậy?” Thiếu niên gầy yếu tò mò ngồi xổm bên cạnh, cảm thấy tư thế hiện tại của Triệu Lập thật không có chút phong thái gì cả.
“Đây chẳng phải là trận pháp huynh vẽ sao?”
Triệu Lập đập một cái vào đầu hắn: “Ngươi thì biết cái gì!”
Đúng lúc đó, Bộc Dương Loan với sắc mặt nghiêm trọng bước nhanh từ trong viện ra. Cô nhìn Triệu Lập và hai người kia, vội vàng hỏi: “Đại sư tỷ đâu rồi?!”
Triệu Lập quay đầu lại, thản nhiên đáp: “Đi rồi.”
“Ngươi gặp sao?”
Triệu Lập cảm thấy câu hỏi này quá dư thừa. Nếu không gặp, thì sao bọn họ lại bị treo lủng lẳng trên cây?
Bộc Dương Loan cũng nhận ra mình hỏi hơi ngớ ngẩn, bèn gõ trán: “Vậy các ngươi có thấy đại sư tỷ đi về hướng nào không?”
Triệu Lập chỉ tay về một hướng, Bộc Dương Loan cau mày. Đó rõ ràng là hướng rời khỏi đảo.
Cô tỏ ra trầm tư, không nói gì thêm với Triệu Lập mà xoay người quay về điện Nhật Nguyệt.
Lúc tà váy chuyển động theo bước chân, Triệu Lập vô tình thấy trong tay cô cầm một khối ngọc bài, hình như là chưởng môn lệnh...