Chương 19: Đột phá

Từng dải hoa tử đằng rủ xuống từ trên cây, gió thổi qua tạo nên những gợn sóng.

Thái Thượng Uy Nhuy ngồi dưới hành lang, hai mắt khẽ nhắm hờ. Theo động tác tay của nàng, linh khí từ bốn phía không ngừng ùa đến, tất cả đều bị hấp thu vào cơ thể, liên tục tẩy rửa kinh mạch.

Ẩn sâu trong người, hàn độc U Minh ngo ngoe rục rịch nhưng lại bị pháp trận do chính cô khắc áp chế chặt chẽ .

U Minh hàn độc đáng sợ nhất ở chỗ nó có thể cộng sinh với người trúng độc. Một khi nhiễm phải thì theo sự tiến bộ của tu vi, hàn độc trong cơ thể cũng sẽ trở nên nghiêm trọng hơn. Dù là cao thủ Hóa Thần kỳ cũng không thể tự mình giải trừ hoàn toàn hàn độc này.

Hàn độc xâm nhập kinh mạch, khiến linh lực vận hành không thông suốt. Mỗi lần vận chuyển công pháp, từ đan điền sẽ truyền ra cảm giác lạnh thấu xương. Đây cũng là lý do khiến Thái Thượng Uy Nhuy mãi kẹt ở Luyện Khí tầng bảy, không thể đột phá.

Giờ đây nhờ mượn Nam Minh Ly Hỏa tạm thời áp chế được hàn độc, linh khí khi tiến vào kinh mạch nàng đã không còn bị cản trở.

Trong sân, linh khí càng lúc càng nồng đậm, dưới tán cây tử đằng, con ngựa trắng lắc lư bờm một cách mãn nguyện.

Thái Thượng Uy Nhuy đứng dậy, cất bước ra ngoài. Theo mỗi bước đi, linh khí quanh người cũng dần nhiều lên,...Luyện Khí tầng tám, Luyện Khí tầng chín,...

Từ xa nhìn lại, hồ nước lấp loáng ánh sáng, phía xa là dãy núi xanh thẫm mờ ảo. Lúc này chưa đến buổi trưa nên đảo Kính Hoa không có nhiều đệ tử lui tới. Ánh mặt trời rải khắp mặt đất, tiếng chim tước ríu rít vang vọng.

Giờ đã là cuối xuân, chỉ mấy ngày nữa là bước sang hạ.

Linh khí từ bốn phương tám hướng cuồn cuộn tụ về quanh Thái Thượng Uy Nhuy, đậm đặc đến mức gần như có thể ngưng tụ thành thực thể.

“Lạ thật, sao ta thấy linh khí ít đi nhỉ?” Một thiếu niên đang luyện kiếm thì dừng lại, ngơ ngác hỏi.

“Ngươi cũng cảm giác được à?” Một thiếu nữ khác đáp lại, mấy người bên cạnh đồng loạt gật đầu.

Cảm nhận được điều bất thường, đám đệ tử ngoại môn đang tu luyện không kìm được hiếu kỳ, đưa mắt nhìn nhau rồi đồng loạt tiến về phía linh khí dao động mạnh mẽ. Dù sao lúc này cũng không có sư huynh phụ trách giám sát, lười biếng một chút cũng không ai biết.

Bên kia, Bộc Dương Loan đang đi trên cầu tre cũng cảm nhận được. Ai trong tông môn đang chuẩn bị đạt Trúc Cơ sao? Cô lập tức bước nhanh về phía hồ.

Gió từ mặt hồ thổi tới. Tà áo Thái Thượng Uy Nhuy tung bay phấp phới.

“Đó chẳng phải là đại sư tỷ sao?” Một thiếu nữ từng gặp Thái Thượng Uy Nhuy la lên.

“Đại sư tỷ đang chuẩn bị đột phá lên Trúc Cơ à? Lúc trước mới chỉ ở Luyện Khí tầng bảy thôi mà?”

Mới hai tháng ngắn ngủi, sao lại nhanh như vậy đã đến Trúc Cơ?

“Ngươi nhìn nhầm không đó?” Thiếu niên giơ tay phẩy phẩy trước mặt thiếu nữ.

Thiếu nữ tức giận hất tay hắn ra: “Ta nhìn rõ mà! Đúng là đại sư tỷ, không thể sai được!”

“Chẳng lẽ trong lúc rèn luyện bên ngoài, đại sư tỷ đã gặp kỳ ngộ?”

“Nghe bảo đại sư tỷ kẹt ở Luyện Khí tầng bảy suốt hơn một năm, không ngờ lần này đột phá liền tiến thẳng tới Trúc Cơ, nhưng trong năm đệ tử thì đại sư tỷ vẫn là người đột phá Trúc Cơ cuối cùng đúng không?”

“Lúc trước ta còn nghe nói, đại sư tỷ nhờ mang họ Dung nên mới được chưởng môn thu nhận...”

...

Một đám thiếu niên thiếu nữ bàn tán rôm rả, ồn ào như bầy vịt.

May mà bọn họ còn biết giữ khoảng cách, tránh làm phiền đến Thái Thượng Uy Nhuy đang chuyên tâm tiến giai.

Thấy Bộc Dương Loan bước tới, thiếu nữ vội vàng gọi: “Bộc Dương sư tỷ!”

Những đệ tử khác cũng lục tục đồng thanh gọi “Bộc Dương sư tỷ”.

Bộc Dương Loan khẽ gật đầu với bọn họ rồi đưa mắt nhìn về phía hồ. Tuy ngoài mặt không thể hiện gì nhiều nhưng trong lòng cô vô cùng kinh ngạc. Sư tỷ kẹt ở Luyện Khí tầng bảy lâu vậy mà chỉ sau một lần ra ngoài rèn luyện đã chuẩn bị lên Trúc Cơ?

Không biết Thái Thượng Uy Nhuy đã gặp được kỳ ngộ gì nhưng dù tò mò đi chăng nữa thì bây giờ rõ ràng không phải lúc hỏi han.

Bộc Dương Loan niệm chú, dựng lên một tầng kết giới xung quanh để ngăn người khác làm phiền.

Những đệ tử ngoại môn đứng gần ngẩng đầu lên, bọn họ đều có thể cảm nhận dòng linh khí mạnh mẽ đang không ngừng tụ hội về phía đó.

Trên mặt đồng loạt hiện lên vẻ kinh ngạc xen lẫn thán phục.

Bọn họ từng chứng kiến nhiều sư huynh sư tỷ khác tấn giai Trúc Cơ nhưng cảnh tượng như thế này thì đây là lần đầu tiên.

Trước kia trong tông môn từng có lời đồn rằng đại sư tỷ thiên tư bình thường, nếu không phải mang họ Dung thì sẽ không bao giờ được trở thành đệ tử của chưởng môn.

Nhưng nhìn cảnh tượng trước mắt, lời đồn làm gì còn chút thuyết phục nào?

Hồ nước bị linh khí kích động, từng lớp sóng dâng lên quanh người Thái Thượng Uy Nhuy.

Trong cơ thể, linh lực lưu chuyển mạnh mẽ, nàng từ từ nhắm mắt lại, hô hấp như hòa thành một thể với thiên địa.

Tâm pháp nàng tu luyện tương hợp với thủy hệ, lấy hồ nước để làm địa điểm tấn giai Trúc Cơ, đương nhiên là thuận lợi gấp bội.

Ánh vàng và đỏ phủ khắp chân trời, lông mi như được phủ thêm một lớp óng ánh.

Nàng mở mắt, áo trắng tung bay, thoạt nhìn như muốn hóa thành cánh chim, theo gió mà đi.

Trong khoảnh khắc ấy, toàn bộ đảo Kính Hoa và chín đảo nhỏ xung quanh đều nhìn thấy dị tượng trên trời rất rõ ràng.

"Không biết là vị sư huynh hay sư tỷ nào đang đột phá lên Trúc Cơ?"

"Mây trải dài vạn dặm thế kia, dị tượng này còn lớn hơn nhiều so với lúc Linh Trúc sư muội đạt Trúc Cơ..."

"Linh Trúc sư muội là thiên tài xuất chúng nhất trong thế hệ trẻ của Cảnh Minh Tông chúng ta, ai có thể so được với cô ấy chứ!"

Thái Thượng Uy Nhuy thu tay lại, trong lòng bàn tay nàng, một khối nước hồ cuộn trào rồi nhanh chóng tan biến vào hư vô.

Bộc Dương Loan tiến lên, giọng chân thành: "Sư tỷ, chúc mừng tỷ đã Trúc Cơ!"

Bên cạnh cô, các thiếu niên thiếu nữ cũng vội vàng khom người hành lễ, đồng thanh chúc mừng: "Chúc mừng đại sư tỷ Trúc Cơ!"

Ánh mắt Thái Thượng Uy Nhuy lướt qua bọn họ, rồi dừng lại nhìn Bộc Dương Loan, bình thản nói: "Đa tạ."

"Sư tỷ không cần khách khí." Bộc Dương Loan lắc đầu, cô đương nhiên hiểu rõ lời cảm ơn của Thái Thượng Uy Nhuy là vì việc gì. Với cô, đó là điều nên làm.

Các đệ tử ngoại môn khó nén tò mò, liên tục liếc nhìn Thái Thượng Uy Nhuy. Ai cũng muốn biết làm sao đại sư tỷ có thể trong vỏn vẹn hai tháng ngắn ngủi từ Luyện Khí tầng bảy lại tấn cấp thẳng lên Trúc Cơ nhưng chẳng ai dám tiến lên hỏi.

Thái Thượng Uy Nhuy cũng không để ý tới ánh mắt của bọn họ, chỉ lặng lẽ quay người rời đi. Thấy vậy, Bộc Dương Loan vội vàng đuổi theo.

"Sư tỷ..." Bộc Dương Loan đi phía sau nàng, do dự gọi một tiếng.

Thái Thượng Uy Nhuy không quay đầu lại: "Chuyện gì?"

Nếu không có chuyện, chắc chắn Bộc Dương Loan cũng sẽ không theo sau như vậy.

"Là... là sư phụ bảo ta đến tìm sư tỷ..." Bộc Dương Loan dè dặt nói, cẩn thận lựa lời: "Sư tỷ rời tông môn mấy tháng nay, trong lòng sư phụ cũng rất lo lắng. Bây giờ tỷ đã về, hay là đi bái kiến sư phụ trước được không?"

Sư tỷ chủ động đi bái kiến sẽ vừa khéo cho sư phụ một bậc thang để xuống nước, những chuyện trước kia cũng có thể bỏ qua. Thầy trò mà, hà tất phải giằng co mãi không dứt?

Nghe xong, biểu cảm của Thái Thượng Uy Nhuy không thay đổi chút nào, chỉ thản nhiên đáp: "Không cần."

Bộc Dương Loan ngẩn ra. Cô hoàn toàn không ngờ Thái Thượng Uy Nhuy sẽ trả lời như vậy. Cách nói chuyện của nàng hiện giờ thực sự khiến người ta nghẹn lời.

"Hắn bảo ngươi đến xem ta, giờ ngươi đã thấy rồi thì trở về đi." Thái Thượng Uy Nhuy lạnh nhạt nói tiếp, không đợi Bộc Dương Loan phản ứng.

Bộc Dương Loan có chút bất đắc dĩ: "Sư tỷ..."

Cô vẫn không từ bỏ, tiếp tục đi theo phía sau khuyên nhủ: "Sư tỷ, sư phụ đang ở Nhật Nguyệt Điện, ngươi đi cùng ta một chuyến được không?"

"Không đi." Giọng của Thái Thượng Uy Nhuy càng thêm lạnh nhạt.

Thấy nàng như vậy, Bộc Dương Loan không khỏi thở dài trong lòng. Sư tỷ chắc chắn vẫn còn giận vì chuyện lần trước. Nghĩ tới đây, cô càng thấy khó xử. Chuyện tiểu sư muội tự ý xông vào cấm địa Vân Hồ, đúng là sư phụ có sai, nhưng xưa nay trên đời làm gì có chuyện thầy cúi đầu nhận lỗi với trò?

"Sư tỷ..."

Thái Thượng Uy Nhuy bước lên cây cầu tre, thấy Bộc Dương Loan còn định nói gì, nàng quay đầu lại, đôi mắt bình thản: "Ngươi nên trở về đi."

Bộc Dương Loan đứng dưới cầu, ngẩng đầu nhìn lên, chạm phải ánh mắt lạnh lẽo không chút cảm xúc kia nên ngay lập tức nghẹn lời.

"Sư tỷ vẫn còn giận sư phụ vì chuyện lần trước sao?" Bộc Dương Loan nhịn không được mà hỏi thẳng.

"Không." Thái Thượng Uy Nhuy nhìn thẳng vào mắt cô, chỉ thốt ra một chữ.

Tất cả thất vọng đâu chỉ vì một chuyện... mà là từng chút một tích tụ lại.

Thái Thượng Uy Nhuy cũng từng cho rằng tuy Dung Tuân không tình nguyện thu nàng làm đồ đệ nhưng dù sao hắn cũng là sư phụ, ít ra cũng sẽ đối xử công bằng với nàng như những đệ tử khác.

Giờ nghĩ lại, nàng thấy mình khi đó quả thật quá ngây thơ… ngây thơ đến mức nực cươi.

Bộc Dương Loan đột nhiên không nói thêm được lời nào nữa. Cô ngơ ngác nhìn bóng lưng Thái Thượng Uy Nhuy khuất dần, thật lâu sau vẫn chưa hoàn hồn.

Đại sư tỷ bây giờ... đã hoàn toàn không giống với trước kia nữa rồi.