Chương 15: Tấn công

Trong thùng gỗ, nước bốc lên hơi nóng hầm hập. Thái Thượng Uy Nhuy hơi cử động đầu ngón tay, những loại linh thảo đủ màu sắc rơi lả tả vào trong nước.

Lục Vân Kha nhìn mà lòng đau như cắt, đây chính là toàn bộ gia tài của hắn!

Từ nhỏ đến lớn, hắn chỉ tích góp được hơn ba trăm viên linh thạch nhưng bây giờ số linh thạch ấy đã hết sạch vì mua đống linh dược luyện thể này.

Ngọn lửa dần lớn hơn, nước trong thùng cũng dần đổi màu.

"Tiến vào đi." Thái Thượng Uy Nhuy liếc nhìn Lục Vân Kha, lạnh nhạt ra lệnh.

Lục Vân Kha lắp bắp: "Có cần đợi… đợi thêm một chút nữa không?"

Cứ thế mà nhảy vào, có khi nào hắn bị nấu chín luôn không?

Không cho hắn cơ hội lề mề, Thái Thượng Uy Nhuy phất tay một cái, hắn chưa kịp phản ứng đã bị quăng thẳng vào thùng gỗ.

"A, a nóng quá!" Hắn muốn đứng dậy nhưng cơ thể dường như bị khống chế, chỉ có thể ngâm mình trong nước.

Lục Vân Kha thân là con trai của chưởng môn, từ nhỏ đã được dùng vô số linh dược để rèn luyện thân thể nên những phương pháp thông thường không còn hiệu quả mấy.

Phải thừa nhận rằng tư chất của hắn bình thường đến đáng thương. Nếu không phải từ nhỏ đã được rèn luyện, tu hành lại vô cùng chăm chỉ thì riêng chuyện hắn có thể đột phá Luyện Khí tầng bảy ở tuổi này đã là chuyện cực kỳ khó khăn.

Phương pháp mà Thái Thượng Uy Nhuy sử dụng lúc này hoàn toàn khác với cách thức phổ biến ở Đông Vực, đây là bí pháp Yêu tộc thường dùng.

Ngày hôm trước Lục Vân Kha vừa mới đột phá Luyện Khí tầng bảy, trong thời gian ngắn như vậy không thể tiếp tục đột phá cảnh giới được. Vậy nên nếu muốn thắng được Tống Quát — kẻ đã đạt tới Luyện Khí tầng chín thì cách tốt nhất chính là cường hóa thân thể.

"Hít thở sâu, vận chuyển tâm pháp." Thái Thượng Uy Nhuy nhắc nhở.

Lục Vân Kha không dám chậm trễ, lập tức ngồi xếp bằng trong nước, làm theo lời cô.

Từng cơn đau nhức truyền đến như muốn xé rách cơ thể. Hắn cắn chặt răng, cố gắng dẫn dược lực nhập thể, trên trán thấm đẫm mồ hôi.

----------------------------

"Tùng Khê Phong đệ tử Lục Vân Kha thắng ——"

"Tùng Khê Phong đệ tử Lục Vân Kha thắng ——"

"Tùng Khê Phong đệ tử Lục Vân Kha thắng ——"

...

Lục Vân Kha thu kiếm lại, chắp tay thi lễ với thiếu niên đối diện, trong lòng không khỏi sinh ra cảm giác khó tin.

Hắn lại thắng?

Trước đây hắn bị sư đệ cùng cảnh giới đánh bại khiến mọi người chê cười. Thế mà hiện giờ hắn lại thắng liên tiếp năm trận, thậm chí còn đánh bại cả đồng môn có cảnh giới cao hơn mình!

Lục Vân Kha hiểu rất rõ, tất cả những điều này đều nhờ Thái Thượng Uy Nhuy.

Tiền bối thực sự rất lợi hại! Không biết cô ấy đã đạt tới cảnh giới gì rồi nhỉ?

"Ban đầu ta còn tưởng Lục sư huynh thắng được Nguyên Vũ sư huynh chỉ do may mắn thôi, ai ngờ sau đó lại thắng liền mấy trận, trận nào cũng thuyết phục" Một thiếu niên cảm thán.

"Căn bản không nhìn ra được sơ hở trong kiếm pháp của Lục sư huynh," Một đệ tử lớn tuổi hơn bên cạnh bình luận: "Có thể luyện Tùng Khê kiếm pháp tới trình độ này, mấy vị sư đệ khác thua dưới tay hắn đúng là không oan."

Thiếu niên kia chợt nghĩ đến điều gì, mắt sáng lên: "Nếu Lục sư huynh lại thắng tiếp, trận sau chẳng phải sẽ đấu với Tống sư huynh sao?"

Vừa nói, sắc mặt hắn lộ rõ vẻ kinh ngạc. "Sư huynh nói thử xem, Lục sư huynh có cơ hội thắng không?"

Đệ tử được gọi là sư huynh trầm ngâm một lúc rồi lắc đầu: "Tống Quát đã đạt Luyện Khí tầng chín, chỉ còn cách Trúc Cơ một bước. Dù kiếm pháp của Lục sư đệ có tiến bộ thần tốc thì cũng khó bù nổi sự chênh lệch này."

Thiếu niên hơi thất vọng: "Nếu Lục sư huynh thắng thì sẽ thú vị biết bao!"

Thanh niên kia gõ nhẹ đầu hắn: "Sư phụ cho chúng ta tới đây xem luận võ, không phải để tìm thú vui đâu."

Trên tàng cây bên cạnh, Thái Thượng Uy Nhuy thu hết mọi chuyện vào trong tầm mắt.

Dưới đài, Tống Quát nhìn Lục Vân Kha lại chiến thắng thêm một trận, bên môi nở nụ cười ôn hòa, như thể thật lòng vui mừng thay cho sư đệ.

Với tu vi của Tống Quát, ba ngày thi đấu vừa qua hắn cũng toàn thắng. Điều này có nghĩa là ngày mai, hắn và Lục Vân Kha chắc chắn sẽ đối đầu với nhau.

Sáng sớm hôm sau, võ trường Tùng Khê Kiếm Phái đã chật kín người. Bình thường không mấy ai để ý tới sự tồn tại của Lục Vân Kha thế mà bây giờ ai cũng tò mò muốn chứng kiến.

Một người là con trai chưởng môn, một người là đệ tử đắc ý nhất của chưởng môn, trận tỉ thí này thực sự hiếm gặp.

Dù đoán trước được kết quả, tất cả đều biết Lục Vân Kha chắc chắn sẽ thua nhưng điều đó cũng không làm giảm bớt sự náo nhiệt.

Lúc Lục Vân Kha đến, thấy lượng người đông gấp mấy lần những ngày trước, hắn không khỏi trợn tròn mắt.

"Sao... sao lại nhiều người như vậy..."

"Lục sư huynh tới rồi!"

Ngay khi hắn bước vào, vô số ánh mắt nóng rực đổ dồn về phía hắn.

Lục Vân Kha có phần khẩn trương, lúng túng tiến về phía trước.

"Không ngờ Lục sư huynh lại được tỷ thí với Tống sư huynh, không biết hôm nay có thể trụ nổi mấy chiêu dưới tay Tống sư huynh nữa?"

"Yên tâm đi, dù sao nể mặt chưởng môn, Tống sư huynh cũng sẽ không làm hắn thua quá thê thảm đâu."

"Cũng chưa chắc, nói không chừng Lục sư huynh thắng ấy chứ?"

"Đừng đùa, Tống sư huynh đã đạt tới Luyện Khí tầng chín rồi!"

Trong lòng Lục Vân Kha thở dài. Hắn cũng tự biết bản thân khó mà thắng nổi, nhưng nếu trực tiếp nhận thua thì lại quá mất mặt.

Bỗng có người vỗ vai hắn từ phía sau.

"Ngô sư huynh?!" Lục Vân Kha quay đầu lại.

"Đương nhiên phải tới xem ngươi tỉ thí rồi" Ngô sư huynh hiếm khi lộ ra vẻ mặt ôn hòa.

Nhận ra sự căng thẳng của hắn, Ngô sư huynh chỉ cười nói: "Vân Kha, trận đấu hôm nay với Tống Quát, chỉ cần toàn lực ứng phó, bất kể thắng hay thua đều không cần để bụng."

Thua dưới tay người có tu vi cao hơn cũng không đến mức mất mặt.

Nghe vậy, Lục Vân Kha cũng thấy lòng nhẹ bớt. Hắn gật đầu: "Sư huynh yên tâm, ta nhất định sẽ dốc hết sức."

Đệ tử chấp pháp lớn tiếng gọi. Lục Vân Kha hít sâu một hơi, bước qua đám đông.

Thấy Tống Quát bước từng bước lên đài, hắn siết chặt linh kiếm trong tay, tim đập thình thịch.

"Sư đệ, mời." Tống Quát mỉm cười ôn hòa với hắn.

Kiếm phong sắc bén ập tới, Lục Vân Kha lập tức phi thân tránh né, đồng thời rút kiếm bên hông ra.

Cả hai đều sử dụng Tùng Khê kiếm pháp nhưng linh lực của Tống Quát rõ ràng ngưng tụ nhiều hơn hẳn.

Nhờ những ngày khổ luyện dưới sự chỉ điểm của Thái Thượng Uy Nhuy, Xuyên Phong Bộ của Lục Vân Kha đã thành thục hơn nhiều. Hắn tránh được một kiếm chí mạng, trong lòng có chút sợ hãi.

Tống Quát không cho hắn chút thời gian thở dốc, liên tục ép sát thế nhưng Lục Vân Kha vẫn linh hoạt né tránh.

Dây đàn của Thái Thượng Uy Nhuy công kích còn đáng sợ hơn kiếm của Tống Quát nhiều. Qua mấy ngày rèn luyện, thân pháp của hắn đã tiến bộ rõ rệt.

Chỉ né tránh thôi thì vô dụng. Lục Vân Kha xoay người xuất kiếm, hai thanh linh kiếm va chạm, phát ra tiếng vang chói tai.

Tống Quát chỉ cảm thấy tay mình tê rần, sức lực của Lục Vân Kha thậm chí còn mạnh hơn hắn rất nhiều.

Đúng lúc ấy, Lục Vân Kha dùng sức đẩy bật hắn ra, khiến Tống Quát phải lùi lại hai bước. Tống Quát cũng lập tức xoay người, mượn lực xuất kiếm.

Đó là chiêu thứ hai trong Tùng Khê kiếm pháp...

Lục Vân Kha nhớ lại lời Thái Thượng Uy Nhuy từng dặn dò: "Hãy quan sát thật kỹ Tùng Khê kiếm pháp hắn dùng, xem thử so với ngươi thì khác biệt ở đâu."

Khác biệt ư...

Kiếm pháp của Tống Quát như nước chảy mây trôi, khiến người xem cảm thấy vừa đẹp vừa thoải mái. Cả hắn và Lục Vân Kha đều là đệ tử chân truyền của Lục Hữu Chi, cùng học Tùng Khê kiếm pháp nhưng Tống Quát học nhanh hơn Lục Vân Kha rất nhiều.

Tiền bối nhắc tới sự khác biệt, rốt cuộc là ám chỉ điều gì?

Lục Vân Kha cũng dùng Tùng Khê kiếm pháp để đối phó. Kiếm phong liên tiếp va chạm, trước mặt Tống Quát, hắn hoàn toàn không hề yếu thế.

Hắn vẫn còn sức lực sao? Tống Quát không thể hiểu nổi. Lục Vân Kha mới chỉ vừa đột phá đến Luyện Khí tầng bảy nên hắn mới chủ động tấn công nhằm tiêu hao nhanh chóng linh lực của Lục Vân Kha.

Lục Vân Kha đương nhiên không biết suy tính của hắn. Ngay khoảnh khắc trường kiếm đâm tới, Lục Vân Kha rốt cuộc cũng hiểu được sự khác biệt mà Thái Thượng Uy Nhuy từng nhắc tới.

Hắn mạnh mẽ xuất kiếm, thân kiếm màu xanh đen bừng sáng linh quang, mũi kiếm thẳng tắp nhắm vào vị trí cách vai phải của Tống Quát ba tấc.

Làm sao có thể...

Tống Quát trố mắt nhìn mũi kiếm dừng ngay trước ngực mình, chỉ cảm thấy vô cùng hoang đường.

Sao hắn có thể thua tên phế vật Lục Vân Kha!

Đám đệ tử xung quanh cũng chấn động không thôi. Lục Vân Kha chỉ cần nhích kiếm thêm một chút nữa thôi là có thể khiến Tống Quát trọng thương thậm chí mất mạng ngay tại chỗ. Rõ ràng trận tỷ thí này, Lục Vân Kha đã thắng.

Chính bản thân Lục Vân Kha cũng thấy khó tin. Hắn lúng túng thu kiếm lại, lắp bắp nói: "Sư huynh..."

Khuôn mặt Tống Quát lúc này đã không còn chút ý cười nào. Hắn nắm chặt kiếm, nhìn dáng vẻ vừa kinh ngạc của Lục Vân Kha mà lòng đầy phẫn hận.

Cơn nóng giận bốc lêи đỉиɦ đầu, Tống Quát lại lần nữa vung kiếm đánh tới.

Cả võ trường vang lên tiếng ồ lên kinh ngạc. Tống Quát muốn làm gì?!

"Dừng tay!" Một đệ tử chấp pháp vội vàng quát lớn nhưng vẫn không kịp.

Trường kiếm chém ngang trời, mũi kiếm trong mắt Lục Vân Kha nhanh chóng phóng đại, trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, hắn không còn kịp né tránh, chỉ có thể vội vàng giơ kiếm chắn đỡ.

Keng!

Dưới cú va chạm dữ dội, thanh kiếm trong tay Tống Quát gãy đôi. Hắn nắm đoạn kiếm gãy, trở tay đâm thẳng về sau lưng Lục Vân Kha.

Lục Vân Kha nghiêng người tránh thoát, không kịp nghĩ nhiều, lập tức đá mạnh vào cổ tay Tống Quát. Đoạn kiếm gãy rơi bịch xuống đất, còn Lục Vân Kha mượn thế bật dậy, khuỷu tay hung hăng đánh thẳng vào gáy Tống Quát.

Theo động tác của Lục Vân Kha, Tống Quát bị quăng mạnh xuống đất, bụi bay mù mịt, trông vô cùng chật vật.

Tống Quát, người trước giờ luôn tự cao tự đại, giờ lại nằm rạp trên đất. Hắn ngẩng đầu nhìn Lục Vân Kha vẫn yên ổn trước mặt, trong lòng chỉ hận không thể lao lên cắn xé.

Không thể nào!

Sao lại có chuyện thế này!

Thanh kiếm trong tay Lục Vân Kha vốn là đồ hỏng sao có thể phá vỡ được thanh kiếm của hắn! Nó rõ ràng là do chính hắn tặng cho Lục Vân Kha, là thứ bỏ đi không ai thèm!

Từ khi nào Lục Vân Kha lại trở nên tài giỏi như vậy?!

Tống Quát chỉ cảm thấy trong lòng vô cùng bất bình. Rõ ràng hắn đã đạt tới tu vi Luyện Khí tầng chín, vậy mà lại bại dưới tay Lục Vân Kha.

Nhìn Tống Quát thê thảm nằm đó, Lục Vân Kha không khỏi cảm thấy áy náy. Hắn cũng không phải cố ý mạnh tay, chỉ là do những ngày qua thường xuyên bị tiền bối huấn luyện thân thủ, không cẩn thận là bị đánh bầm dập nên đã trở thành thói quen.

Hắn khom người hỏi:"Sư huynh, huynh không sao chứ?"

"Tốt!"

Đúng lúc này, dưới võ đài vang lên một tràng vỗ tay nhiệt liệt. Màn phản kích lưu loát vừa rồi của Lục Vân Kha khiến mọi người tán thưởng.

Tống Quát chỉ cảm thấy lục phủ ngũ tạng như đang bị thiêu đốt, sự xấu hổ và tức giận trào dâng khiến hắn phun ra một ngụm máu tươi ngay tại chỗ.