Chương 14: Nhớ kỹ

Vài vị trưởng lão chứng kiến trận đấu đều vuốt râu cảm thán, ánh mắt không giấu được sự vui mừng. Lục Vân Kha là đứa trẻ lớn lên dưới mắt họ. Tuy tư chất chỉ ở mức bình thường nhưng tâm tính thuần hậu, lương thiện. Giờ thấy tu vi của hắn tiến bộ, bọn họ đương nhiên vô cùng vui mừng.

Một vị trưởng lão giơ tay lên, khởi động kết giới cho Lục Vân Kha, giúp hắn ổn định khí tức, tránh bị quấy rầy dẫn tới sai sót trong quá trình đột phá.

Thấy vậy, đám đệ tử chấp pháp cũng không vội vã tiến hành trận tỷ thí tiếp theo.

Một lúc lâu sau, linh khí cuồn cuộn xung quanh đấu trường đều bị Lục Vân Kha hấp thu hết vào trong cơ thể. Khí tức trên người hắn cũng dần ổn định lại, vững vàng bước lên cảnh giới Luyện Khí tầng bảy.

Lục Vân Kha mở mắt, thở ra một hơi, trên mặt tràn đầy vẻ hưng phấn. Hắn cuối cùng cũng đột phá rồi!

Hắn đứng dậy thi lễ với mấy vị trưởng lão và đệ tử chấp pháp, sau đó nhanh chóng nhảy xuống đài, tránh làm trì hoãn trận tỷ thí kế tiếp.

Đám đệ tử xung quanh tự giác nhường ra một con đường cho hắn. Ánh mắt mọi người đều không kìm được mà dõi theo, tâm tình trong lòng cũng khác nhau.

Người mà trước kia họ xem thường, hôm nay lại có thể thi triển Tùng Khê kiếm pháp xuất thần nhập hóa như vậy để giành chiến thắng. Ai mà không kinh ngạc cho được?

Tu chân giới xưa nay lấy thực lực làm đầu, khi Lục Vân Kha dùng sức mạnh chứng minh bản thân, những lời cười nhạo và định kiến trước kia đều tự động sụp đổ.

Những người từng cười chê hắn vì tu vi thấp kém, giờ phút này không khỏi cảm thấy phức tạp.

Khi thấy Lục Vân Kha đến gần, Nguyên Vũ vượt qua đám người tiến lên một bước, chắp tay thi lễ với hắn, cất giọng hỏi:

"Xin hỏi sư huynh, vì sao kiếm pháp của huynh lại tiến bộ nhanh như vậy?"

Hỏi xong, Nguyên Vũ lại cảm thấy có chút hối hận, lo lắng mình quá đường đột.

Lục Vân Kha lại không hề để ý, chỉ mỉm cười đáp: "Là nhờ có một vị tiền bối chỉ điểm."

"Lão tiền bối?" Xung quanh lập tức vang lên tiếng bàn tán xôn xao, ai nấy đều tò mò không thôi, muốn biết vị tiền bối trong lời hắn là ai.

Ở phía sau, một vị trưởng lão nghe vậy thì khẽ lẩm bẩm: "Chẳng lẽ là một trong các vị thái thượng trưởng lão* ra tay chỉ điểm?"

*Những người có chức vị còn lớn hơn trưởng lão, tu vi cao, thường đóng cửa bế quan, "thái thượng" ở đây không liên quan đến nữ chính.

"Cũng phải, có thể giúp người luyện Tùng Khê kiếm pháp đạt đến mức không còn sơ hở, chỉ có vài vị đó mới làm được."

"Đúng vậy, ngay cả chưởng môn cũng chưa chắc đã làm được như thế đâu." Một trưởng lão tóc bạc bên cạnh cũng gật đầu tán thành.

Những lời này không cố ý giấu giếm nên rất nhiều đệ tử xung quanh đều nghe thấy.

"Thảo nào trong thời gian ngắn như vậy, Lục sư đệ lại có thể tiến bộ vượt bậc thế này, hóa ra là được thái thượng trưởng lão đích thân chỉ dạy." Có người hâm mộ không thôi.

"Vận khí của hắn thật tốt, sinh ra đã là con trai của chưởng môn, dù thiên tư bình thường nhưng cũng có thể được trưởng lão coi trọng mà giúp đỡ."

"Nếu ghen tị thì sao không thử ra mặt trước vài vị trưởng lão xem, coi họ có nguyện ý chỉ dạy ngươi không?" Ai đó cười lạnh.

"Thôi thôi, ta còn muốn sống thêm vài năm nữa. Nghe nói tính tình vị nào cũng cổ quái."

"Nhưng hôm nay tận mắt nhìn thấy Lục sư huynh thi triển Tùng Khê kiếm pháp, thật sự khiến người ta phải kinh ngạc cảm thán. Ngay cả Tống sư huynh cũng chưa chắc đã sánh bằng... Tống... Tống sư huynh?!"

Đám thiếu niên thiếu nữ đang bàn tán náo nhiệt thì đột nhiên im bặt.

Một thiếu niên nhìn thấy Tống Quát đột ngột xuất hiện bên cạnh liền vội vàng giải thích: "Sư huynh, ta không có ý đó, ta không có ý nói huynh không bằng Lục sư đệ..."

Tống Quát mỉm cười, khuôn mặt vẫn giữ vẻ ôn hòa như thường, dường như hoàn toàn không để tâm tới lời nói kia: "Vân Kha gần đây chăm chỉ tu luyện, kiếm pháp tiến bộ rõ rệt còn ta thì bận rộn việc vặt nên có chút lơ là."

Hắn nói rất chân thành, nếu không nhìn thấy những đường gân xanh nổi lên vì nắm chặt tay phía trong tay áo thì có lẽ sẽ đáng tin hơn.

Chờ khi đám thiếu niên thiếu nữ đã đi xa, sắc mặt Tống Quát lập tức trở nên âm trầm.

Hắn cuối cùng cũng không che giấu nổi cơn ghen ghét trong lòng.

Lục Vân Kha... sao vận khí của ngươi lại tốt đến thế?

Tại sao chứ?

Dựa vào cái gì?

Dựa vào cái gì mà sinh ra đã là con trai của chưởng môn, còn bản thân hắn phải vượt qua biết bao khảo nghiệm gian khổ mới được gia nhập Tùng Khê Kiếm Phái, tốn bao nhiêu tâm huyết mới trở thành đệ tử đắc ý của chưởng môn, được toàn môn phái công nhận?

Lục Vân Kha rõ ràng chỉ có tư chất tầm thường, thậm chí còn kém hơn nhiều nội môn đệ tử khác. Vậy mà hắn lại được thái thượng trưởng lão chọn trúng, đích thân chỉ điểm kiếm pháp.

Ngay cả lần trước, mang quả rắn vào rừng Đan Phong nhưng tại sao vẫn có thể bình an vô sự?

Không... không thể chấp nhận được!

Tống Quát tự nhủ, hắn mới là đệ tử được sư phụ coi trọng nhất, tư chất vượt xa Lục Vân Kha, làm sao tên đó có thể sánh ngang với hắn?

Hắn nhất định phải cho cả Tùng Khê Kiếm Phái thấy rằng chỉ có Tống Quát hắn, mới xứng đáng là đệ tử ưu tú nhất trong thế hệ trẻ, làm rạng danh cho Tùng Khê Kiếm Phái!

Lúc này, Lục Vân Kha vẫn còn đang trong cơn phấn khích, hoàn toàn không biết tâm tư của Tống Quát.

Hắn hân hoan bước vào trong viện, đi tới gốc cây Thái Thượng Uy Nhuy hay ngồi.

Vừa ngẩng đầu, quả nhiên hắn thấy bóng dáng quen thuộc kia.

"Tiền bối, ta thắng rồi!" Lục Vân Kha cao giọng báo tin "Không chỉ thắng tỷ thí mà hôm nay ta còn đột phá lên Luyện Khí tầng bảy."

Hắn có thể giành được chiến thắng hôm nay, phần lớn là nhờ sự giúp đỡ của tiền bối này vì thế Lục Vân Kha nóng lòng muốn chia sẻ tin vui này với cô.

Dưới ánh nắng phản chiếu, Thái Thượng Uy Nhuy rũ mắt nhìn thiếu niên đang cười rạng rỡ. Trên người thiếu niên như phủ thêm một lớp hào quang vàng kim.

Hắn chính là Chu Yếm à...

Hiện tại, vẫn đơn thuần, vẫn chân thành, chưa từng trải qua sóng gió.

Cô nhảy từ trên cây xuống, lần đầu tiên nghiêm túc đứng trước mặt thiếu niên.

"Ngươi tên là gì?" Quen biết Lục Vân Kha mấy ngày, nhưng đây là lần đầu tiên Thái Thượng Uy Nhuy hỏi tên hắn.

Trước kia, cô chẳng hề quan tâm hắn là ai, cũng không có hứng thú hỏi đến tên tuổi.

Lục Vân Kha thoáng sững sờ một lúc lâu mới phản ứng lại, vội vàng khom người trịnh trọng trả lời: "Thưa tiền bối, vãn bối tên Lục Vân Kha, là đệ tử Tùng Khê Kiếm Phái."

Tiền bối hỏi tên hắn... chẳng lẽ đã công nhận hắn rồi? Có khi nào cô ấy muốn thu nhận hắn làm đệ tử không? Lục Vân Kha vui vẻ suy nghĩ.

"Thái Thượng Uy Nhuy." Thiếu nữ nhìn thẳng vào mắt hắn, chậm rãi nói từng chữ một "Ngươi nhớ cho kỹ, ta tên là Thái Thượng Uy Nhuy."

"Vâng..." Lục Vân Kha ngơ ngác đáp lời, dù không hiểu dụng ý nhưng cũng không dám hỏi nhiều.

Thấy Thái Thượng Uy Nhuy chỉ chăm chú nhìn mình mà không nói lời nào, Lục Vân Kha lại càng thêm căng thẳng, đứng thẳng người, trong lòng mơ hồ cảm thấy có gì đó không đúng...

Tiền bối sao lại nhìn hắn như vậy? Hắn... hắn hình như đâu có làm gì sai? Lục Vân Kha nuốt khan một cái, càng thêm hồi hộp.

Khi Thái Thượng Uy Nhuy tiến thêm một bước, Lục Vân Kha bỗng cảm thấy hai chân mềm nhũn, thế là… hắn quỳ sụp xuống!

Cúi đầu nhìn đôi chân chẳng chịu nghe lời, Lục Vân Kha lần đầu tiên cảm thấy... thì ra bản thân có thể mất khí phách như vậy.

Sau khi bi thương vì mình quá mềm yếu, hắn vội ngẩng đầu nở nụ cười lấy lòng: "Tiền bối, ta sai rồi! Thân thể của người quý giá, ngàn vạn lần đừng nổi giận..."

Mặc kệ thế nào đi nữa, trước hết nên nhận sai cho lành!

Nhưng vừa dứt lời, ánh mắt Thái Thượng Uy Nhuy bỗng trở nên lạnh nhạt, tâm tình phức tạp ban nãy cũng biến mất.

Nửa khắc sau, trên đỉnh đầu hắn là một khối đá lớn, Lục Vân Kha đứng tấn, đỡ lấy tảng đá, khổ sở nghĩ xem mình đã làm điều gì khiến tiền bối tức giận.

Càng nghĩ càng không ra, Lục Vân Kha đổi tư thế. Sau khi đột phá, thể lực của hắn đúng là mạnh lên không ít nhưng vừa đứng tấn vừa đỡ đá lớn thế này vẫn rất mệt mỏi..

Một con chim truyền tin bay tới, kêu lên hai tiếng, Lục Vân Kha nhanh tay đón lấy.

Vừa đọc xong, sắc mặt hắn lập tức thay đổi.

"Tiền bối, có chuyện không hay xảy ra rồi!" Lục Vân Kha quay đầu hét lên với Thái Thượng Uy Nhuy.

"Ta thì không sao." Thái Thượng Uy Nhuy liếc nhìn hắn "Nhưng nếu mà ngươi buông tảng đá, ngươi sẽ gặp rắc rối đó."

Toàn thân Lục Vân Kha run lên, vội vàng chỉnh lại tư thế lần nữa, tiếp tục chống đỡ tảng đá, miệng lắp bắp nói tiếp: "Tiền bối, trong đợt tỷ thí tiếp theo, ta bị xếp cùng bảng với Tống sư huynh!"

"Vậy thì nếu thắng thêm vài trận, ta sẽ phải đối đầu với Tống sư huynh rồi sao?!"

"Đối đầu thì đối đầu. Sao vậy, ngươi không dám ra tay với hắn à?" Thái Thượng Uy Nhuy nhướng mày hỏi.

"Đương nhiên không phải..." Lục Vân Kha càng thêm ủ rũ "Ta vốn nghĩ rằng hôm nay đột phá được Luyện Khí tầng bảy, nếu cố gắng thêm chút nữa, biết đâu còn có thể vào tới vòng chung kết."

Như vậy, hắn mới có thể khiến phụ thân tự hào về mình một lần.

Nhưng bây giờ xem ra chỉ là hy vọng xa vời, hắn làm sao có thể thắng được Tống sư huynh chứ?

"Vì sao lại không thể?" Thái Thượng Uy Nhuy nhìn thiếu niên, khóe môi khẽ cong lên.

Lục Vân Kha ngạc nhiên nhìn cô.

Thái Thượng Uy Nhuy đương nhiên đoán ra được chuyện này có người cố tình sắp xếp.

Nếu Tống Quát muốn dùng Lục Vân Kha làm bàn đạp, vậy thì cô cũng không ngại nhân cơ hội này khiến hắn ta tỉnh ngộ một phen.