Lần đầu Thái Thượng Uy Nhuy gặp Chu Yếm là lúc cô vừa mới trở thành yêu, nửa người dưới biến thành đuôi rắn, trên mặt phủ đầy những mảng vảy tím u ám, trông vô cùng đáng sợ.
Còn Chu Yếm khi đó bị Nam Minh Ly Hỏa nhập vào người nên dung mạo bị hủy hoàn toàn, không ngừng chịu nỗi đau lửa nóng thiêu đốt.
Thái Thượng Uy Nhuy không thích hắn, thậm chí lúc ấy cô căm ghét tất cả mọi người.
May mà Chu Yếm cũng chẳng ưa gì cô.
Ở Bắc Vực hoang vu, cá lớn nuốt cá bé, tu vi của Thái Thượng Uy Nhuy và Chu Yếm đều còn hạn chế. Dù không vừa mắt nhau nhưng để sống sót, họ buộc phải hỗ trợ nhau để cùng tồn tại.
Dần dần, Thái Thượng Uy Nhuy cảm thấy làm yêu cũng không tệ lắm, cô được nhận khá nhiều sự đối đãi chân thành.
Cô chỉ muốn sống sót, cho dù trở thành yêu cũng không sao cả.
Nhưng mọi sự trên đời, vốn không bao giờ như ta mong muốn.
Cảnh Minh Tông liên thủ với các đại tông môn ở Đông Vực, tiến đánh Bắc Vực. Những yêu quái từng ngang ngược ở Bắc Vực lần lượt ngã xuống dưới kiếm của đám tu sĩ chính đạo .
Đêm tối đặc quánh, mùi máu tanh lan ra khắp nơi. Ngay cả vầng trăng treo lơ lửng trên trời cũng bị nhuộm đỏ.
Có người cầm kiếm, từng bước từng bước tiến về phía Thái Thượng Uy Nhuy.
Đuôi rắn của cô bị một lưỡi rìu xuyên thủng, đóng chặt xuống đất. Tiếng chém gϊếŧ từ xa truyền đến không dứt bên tai. Khuôn mặt của đám tu sĩ nhân tộc trước mắt cô trở nên méo mó, vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.
Mọi thứ đều hóa thành cơn gió lạnh thấu xương của Bắc Vực, khiến dòng máu đang chảy trong người cô lạnh ngắt.
Không, cô bây giờ là xà yêu, vốn dĩ máu lạnh. Thái Thượng Uy Nhuy bỗng nhớ ra điều đó.
Nhưng cô đã làm sai điều gì chứ?
Thì ra trong thế gian này, kẻ yếu sinh ra đã định sẵn phải trở thành cá nằm trên thớt, dù có được đôi chút yên bình, cuối cùng cũng không thể giữ được.
Ánh lửa bùng lên, có người lớn tiếng hô với cô: “Đi mau!”
Một thân hình lao thẳng vào trong biển lửa, phía sau hắn, mặt đất đỏ rực bốc cháy dữ dội.
Giọng nói hắn vang vọng, Thái Thượng Uy Nhuy gào lên một tiếng, giựt mạnh đuôi rắn rồi lao thẳng ra ngoài.
Cô ngoái đầu nhìn Chu Yếm đã hoàn toàn chìm trong những ngọn lửa, thần hồn bị hủy diệt từng chút một.
Hắn thiêu đốt thần hồn của chính mình để đánh thức Nam Minh Ly Hỏa trong cơ thể. Trong trận tàn sát ấy, mở cho Thái Thượng Uy Nhuy một đường sinh cơ.
Nhìn biển lửa đỏ rực kia, trong đầu Thái Thượng Uy Nhuy chỉ còn một khoảng trống lặng thinh. Rất nhiều năm sau, cô vẫn còn nhớ như in đêm hôm ấy.
Vài ngày trôi qua, tu sĩ Đông Vực cuối cùng cũng rời khỏi mảnh hoang vu chết chóc đó. Dĩ nhiên họ sẽ không ở lại nơi như Bắc Vực – linh khí thưa thớt, sát khí bao trùm, hoàn toàn bất lợi cho việc tu luyện.
Thái Thượng Uy Nhuy quay trở lại chiến trường giờ đây đã nhuộm đẫm máu đỏ. Khắp nơi toàn là thi thể và xương trắng. Cô lặng lẽ tiến đến tìm kiếm từng tấc đất một, cuối cùng phát hiện một mảnh tàn hồn còn sót lại của Chu Yếm.
Thần hồn tàn tạ đến mức không còn cơ hội chuyển thế.
Cô ôm lấy mảnh tàn hồn ấy, quỳ xuống giữa vùng đất hoang vu, tiếng khóc vang vọng trong gió, đất trời xung quanh im lặng như tờ... Đám tu sĩ Đông Vực chắc chắn không bao giờ ngờ con xà yêu nhỏ bé, thấp kém từng phải cắt đuôi chạy trốn dưới tay bọn họ, một ngày nào đó sẽ dẫn quân dẫm nát Đông Vực, khiến bọn họ phải cúi đầu thần phục.
Thái Thượng Uy Nhuy dùng thiên hỏa để luyện chế một con rối, đem mảnh tàn hồn ấy đặt vào bên trong. Từ đó, Chu Yếm trở thành hộ pháp dưới trướng Yêu Tôn.
Cô dùng vô số phương pháp để cố gắng nuôi dưỡng nhưng dù một năm, mười năm, trăm năm trôi qua... nó vẫn chỉ là một con rối không có linh hồn.
Khi Yêu Tôn phát binh tấn công Đông Vực, vào khoảnh khắc trông thấy một ông lão tóc bạc trắng, con rối đó liền bất chấp tất cả mà lao đến.
Đây là lần đầu tiên hắn ra tay gϊếŧ người mà không cần lệnh của Thái Thượng Uy Nhuy.
Dù chỉ còn sót lại một tia thần hồn, Chu Yếm cũng muốn gϊếŧ ông ta... Mà ông lão kia, chính là vị đại trưởng lão đang đứng bên cạnh Lục Hữu Chi.
Thái Thượng Uy Nhuy đưa tay che mắt, đến tận khoảnh khắc này, cô mới có thể khẳng định rằng người mà mình tùy tiện cứu ở rừng Đan Phong – Lục Vân Kha... chính là Chu Yếm sau này.
Hắn thật sự là Chu Yếm.
Bảy trăm năm trước, mọi chuyện vẫn chưa xảy ra. Khi đó cô còn là đệ tử của Cảnh Minh Tông, Chu Yếm cũng chưa bị Nam Minh Ly Hỏa nuốt chửng, chưa tới nước lưu lạc Bắc Vực.
*
Trên võ đài, Lục Hữu Chi giảng giải quy tắc, cổ vũ đệ tử vài câu rồi không nói nhiều nữa. Hắn giơ tay vận linh lực, khiến chiếc chuông vang lên ba hồi trầm đυ.c. Sau đó, đại bỉ của Tùng Khê Kiếm Phái chính thức bắt đầu.
Hàng chục đấu trường được dựng sẵn. Các đệ tử chấp pháp lớn tiếng đọc tên thí sinh. Lục Hữu Chi và các trưởng lão xoay người chuẩn bị rời đi.
Đại bỉ kéo dài suốt bảy ngày, bọn họ đương nhiên không thể ở lại mọi lúc, chỉ có một số trưởng lão thay phiên giám sát để phòng ngừa sự cố ngoài ý muốn.
Đại trưởng lão quét mắt nhìn quanh bốn phía. Trên võ đài hỗn tạp đủ loại khí tức, khiến ông ta nhất thời khó phân biệt được ai đang âm thầm quan sát mình.
“Sư huynh, mời.” Lục Hữu Chi lên tiếng cắt đứt dòng suy nghĩ của ông ta.
Đại trưởng lão khẽ gật đầu, rồi cùng mọi người đi ra ngoài.
“Trận tiếp theo, số 173 Nguyên Vũ đấu với số 946 Lục Vân Kha.” Trên võ đài, đệ tử chấp pháp lớn tiếng hô.
Lục Vân Kha vội nhìn lại số trên thẻ bài của mình. Đến lượt hắn nhanh vậy sao? Mà trận đầu tiên của hắn, đối thủ lại là sư đệ Nguyên Vũ...
Lục Vân Kha hít sâu một hơi, nắm chặt kiếm, bước về phía đấu trường.
Một thiếu niên da ngăm đen, vóc dáng cao ráo, sau lưng đeo một thanh trọng kiếm dày rộng. Nghe thấy tiếng gọi cũng tung người nhảy lên đài.
“Lục sư huynh, xin chỉ giáo nhiều hơn.” Thiếu niên tháo thanh kiếm sau lưng xuống, hành lễ với Lục Vân Kha.
Dù gọi hắn một tiếng sư huynh nhưng thực ra tu vi của thiếu niên này còn cao hơn Lục Vân Kha một tiểu cảnh giới.
Lục Vân Kha cũng hoàn lễ, chậm rãi rút kiếm ra.
Ngay khoảnh khắc nắm lấy chuôi kiếm, tâm trí hắn bỗng trở nên yên tĩnh lạ thường, mọi tiếng ồn bên ngoài như xa dần. Trong mắt Lục Vân Kha chỉ còn lại đối thủ trước mặt.
Theo hiệu lệnh, Nguyên Võ giơ kiếm thủ thế. Thanh kiếm trong tay hắn trông rất nặng nề, nhưng khi vung lên lại nhẹ nhàng như không. Kiếm vừa động đã mang theo một luồng gió mạnh mẽ.
Nếu một kiếm này trúng thẳng vào người, e rằng Lục Vân Kha sẽ bị đánh ngã ngay lập tức.
Ngay lúc đó, Lục Vân Kha liền chuyển bộ pháp, lách người né tránh, đồng thời múa kiếm phản kích, ép Nguyên Võ phải lùi lại.
Chiêu thức này chính chiêu mở đầu trong bộ kiếm pháp Tùng Khê mà Lục Vân Kha đã luyện tập vô số lần.
Nguyên Vũ không để hắn có thời gian thở dốc, nhanh chóng tung thêm một kiếm. Lục Vân Kha lập tức đưa kiếm ra đỡ, hai thanh kiếm chạm vào nhau vang lên tiếng leng keng.
Linh lực vận chuyển trong kinh mạch, Lục Vân Kha dồn sức vào tay, mạnh mẽ đẩy lui Nguyên Vũ.
Nguyên Vũ cũng không khỏi lộ ra vẻ kinh ngạc. Chỉ sau một thời gian không gặp, không ngờ kiếm pháp của Lục sư huynh lại thành thạo đến vậy, .
Tuy vậy, hắn vẫn không cho rằng mình sẽ thua. Dù sao thì tu vi của hắn cao hơn, điều này không thể dễ dàng bị san bằng.
Lục Vân Kha chuyển thủ thành công, bắt đầu chủ động tấn công. Hắn thi triển chiêu đầu tiên trong Tùng Khê kiếm pháp, tấn công thẳng vào Nguyên Vũ.
Trong chớp mắt, hai người đã giao đấu mấy chiêu liên tiếp, tốc độ nhanh tới mức người xem chỉ kịp thấy bóng kiếm lóe lên.
“Không ngờ Lục sư huynh lại lợi hại như vậy.” Có thiếu niên đứng ngoài xem trận đấu lẩm bẩm.
Những người bên cạnh cũng kinh ngạc và khó tin… chuyện này sao có thể xảy ra?
Ai cũng biết mấy ngày trước, Lục Vân Kha đã đại bại dưới tay một sư đệ có cùng cảnh giới.
Vậy mà hôm nay, đối mặt với Nguyên Vũ - một người có tu vi Luyện Khí tầng bảy, hắn lại không hề lộ vẻ yếu thế.
Trước khi trận đấu bắt đầu, mọi người đều nghĩ cùng lắm chỉ cần một nửa khắc thì trận đấu sẽ kết thúc. Thế nhưng giờ đây, thế trận lại vô cùng ngang sức ngang tài, khiến tất cả đệ tử Tùng Khê Kiếm Phái đều không tin nổi vào mắt mình.
Trên võ đài, hai bóng người vẫn liên tục giao đấu, linh khí xung quanh bị khuấy động khiến không gian trở nên hỗn loạn.
Ngay cả mấy vị trưởng lão đang túc trực trên võ đài cũng bị trận tỉ thí này thu hút.
Tuy họ đều là cao thủ Kim Đan kỳ trở lên, không mấy chú ý tới mấy trận đấu của đệ tử Luyện Khí. Nhưng lúc này, khi nhìn kiếm pháp của Lục Vân Kha, trong mắt họ đều hiện ra vẻ hứng thú.
Với cảnh giới của họ, vậy mà cũng khó tìm ra sơ hở trong kiếm pháp của hắn…
Lục Vân Kha không hề hay biết trận đấu này đã khiến rất nhiều người chú ý. Sau nhiều lần giao thủ, hắn cuối cùng cũng bắt được cơ hội thi triển chiêu thứ ba trong bộ Tùng Khê kiếm pháp.
Kiếm quang bừng sáng, sắc bén như mũi nhọn xé tan không gian. Dưới ánh nắng chói chang, một đạo kiếm phong như dải cầu vồng trắng xé rách bầu trời, ập thẳng về phía Nguyên Vũ với thế không thể cản phá.
Nguyên Vũ ở ngay trên rìa võ đài, nếu lùi bước sẽ thua ngay lập tức nên hắn chỉ có thể dốc hết sức giơ kiếm nghênh đón.
Hai luồng linh lực va chạm kịch liệt, phát ra tiếng nổ vang dội, mấy luồng khói cuồn cuộn dâng lên, che khuất tầm mắt mọi người.
Trận pháp phòng hộ lập tức được kích hoạt, ngăn cản dư âm lan xuống dưới đài.
Đợi sương khói tan đi, chỉ thấy Nguyên Vũ nửa quỳ trên mặt đất, dáng vẻ khá chật vật. Hắn ngẩng đầu, giọng khàn khàn thừa nhận: “Ta thua.”
Linh lực trong cơ thể Nguyên Vũ đã cạn kiệt, trận này... hắn đã thực sự thua.
Ngay sau đó, đệ tử chấp pháp cao giọng tuyên bố: “Đệ tử Tùng Khê Phong, Lục Vân Kha chiến thắng.”
“Không ngờ Lục sư huynh lại thắng…”
“Kiếm pháp của Lục sư huynh lợi hại quá!”
“Sao trong thời gian ngắn mà Lục sư huynh lại tiến bộ nhanh vậy?!”
Tiếng bàn tán ồn ào vang lên phía dưới võ đài.
Lục Vân Kha ngơ ngẩn nhìn thanh linh kiếm xanh đen trong tay mình, dường như vẫn chưa tin được rằng mình đã thắng. Hắn thực sự đã đánh bại được sư đệ Luyện Khí tầng bảy!
Ngay khoảnh khắc đó, Lục Vân Kha cảm thấy gông xiềng đè nặng trong lòng mình bao lâu nay bỗng chốc tan biến.
Linh khí như nước lũ ào ào tràn vào cơ thể hắn, đan điền cuộn trào, linh lực ngưng tụ tràn qua kinh mạch, liên tục tẩy luyện thân thể.
“Lục sư huynh sắp tiến giai rồi?!” Có người kinh hô.
Lục Vân Kha lập tức ngồi xếp bằng, dẫn linh khí nhập thể. Hắn đã dừng lại ở Luyện Khí tầng sáu hơn một năm trời, hôm nay thắng trận, rốt cuộc cũng đột phá!