Chương 12: Đại trưởng lão

Người phụ trách ghi danh ngẩng đầu lên, cười cười nhìn Lục Vân Kha: “Lục sư đệ thật sự muốn tham gia đại bỉ lần này sao?”

Thấy Lục Vân Kha gật đầu, hắn liền cười khẩy, giọng điệu mang theo mấy phần chế nhạo: “Lục sư đệ nên nghĩ cho kỹ. Đại bỉ lần này có rất nhiều đồng môn tới xem, nếu làm trò cười trước mặt bao nhiêu người như thế thì không chỉ mình đệ mất mặt đâu.”

Lời nói cực kỳ khó nghe. Dù Lục Vân Kha tính tình ôn hòa cũng không khỏi biến sắc. Hắn đáp lại với giọng cứng rắn: “Đa tạ sư huynh quan tâm. Đại bỉ lần này, ta nhất định sẽ toàn lực ứng phó.”

Thiếu niên kia lại liếc nhìn Lục Vân Kha, chỉ mới Luyện Khí tầng sáu, cho dù có dốc hết sức thì chỉ sợ ngay cả vòng đầu tiên cũng không qua nổi.

Theo như hắn nghĩ, Lục Vân Kha nếu biết tự lượng sức mình một chút thì nên tự giác rút lui, đừng tới ghi danh làm gì.

Cầm bút trong tay nhưng thiếu niên vẫn không chịu ghi tên Lục Vân Kha vào danh sách: “Lục sư đệ vẫn nên suy nghĩ kỹ lại đi. Trong tỷ thí đao kiếm không có mắt, nếu bị thương thì không hay đâu.”

Rồi hắn còn cố tình kéo dài giọng, đầy vẻ châm chọc: “Nếu ai đó không cẩn thận làm bị thương bảo bối của Chưởng môn đại nhân, có khi lại phải chịu phạt đó.”

Lục Vân Kha tuy không hiểu hết ẩn ý trong lời hắn nhưng nghe hắn lôi cả phụ thân mình ra, trong lòng cũng dâng lên cơn giận. Đúng lúc đó, Tống Quát từ xa đi tới, nhíu mày hỏi: “Các ngươi đang nói gì thế?”

Vừa thấy Tống Quát, đệ tử nội môn đang tỏ ra ngang ngược liền lập tức im miệng, không cần Tống Quát phải nói thêm lời nào, hắn đã xấu hổ cầm bút ghi tên Lục Vân Kha vào danh sách.

Tống Quát lúc này mới thu hồi ánh mắt, dịu giọng nói với Lục Vân Kha: “Sư đệ, nghe nói dạo này đệ chuyên tâm tu luyện, chắc hẳn tiến bộ không ít. Vừa hay mượn đại bỉ lần này để sư tôn có cái nhìn khác.”

Những ánh mắt khác nhau từ xung quanh dồn về phía hắn, Lục Vân Kha cứng người, chỉ biết gượng gạo gật đầu với Tống Quát.

Vì sao lại nhìn hắn như thế? Chẳng lẽ hắn làm sai gì sao? Rõ ràng mấy ngày nay hắn đều đóng cửa suy ngẫm, chỉ ra ngoài một lần để đến Tàng Thư Lâu thôi mà?

Lục Vân Kha ôm một bụng nghi vấn mà quay về.

*

“Vân Kha!”

Một thiếu niên cao lớn từ đối diện bước tới, dáng người rắn rỏi, thần sắc uy nghiêm. Thấy Lục Vân Kha, vẻ mặt hắn càng trở nên nghiêm trọng.

“Ngô sư huynh!” Lục Vân Kha vui mừng reo lên: “Huynh trở về lúc nào vậy?”

Vị Ngô sư huynh này là con trai duy nhất của đại trưởng lão. Nay đã hơn ba mươi tuổi, chỉ còn một bước nữa là đạt tới Kim Đan. Đại trưởng lão và phụ thân Lục Vân Kha là sư huynh đệ, vì vậy quan hệ giữa Lục Vân Kha và Ngô sư huynh cũng vô cùng thân thiết. Ngô sư huynh lớn hơn Lục Vân Kha mười tuổi, có thể nói Lục Vân Kha gần như được hắn trông nom từ khi còn nhỏ.

“Nghe nói đệ thua một trận cược trước sư đệ trong tông?” Gặp lại sau bao lâu nhưng trên mặt Ngô sư huynh không hề có nụ cười, chỉ trầm giọng hỏi.

Sắc mặt Lục Vân Kha sa sầm lại. Sao ngay cả Ngô sư huynh cũng biết chuyện này?

“Đúng là có chuyện đó, nhưng mà…” Hắn còn chưa nói hết, đã bị Ngô sư huynh ngắt lời: “Thua thì thua nhưng tại sao đệ lại sai người của Chấp Sự Đường gây khó dễ cho sư đệ kia, khiến hắn bị đuổi khỏi Luyện đan phong?”

Trong tông môn, linh thạch và đan dược mỗi tháng phát cho đệ tử đều có hạn. Nhiều đệ tử xuất thân bình thường phải tìm việc làm thêm để đổi lấy linh thạch. Trong đó, làm việc ở Luyện đan phong là cơ hội tốt nhất – tuy linh thạch ít, nhưng có thể mua đan dược hạ phẩm với giá rẻ.

Gần đây trong tông môn đồn đại rằng sau khi Lục Vân Kha thua trận đấu, sư đệ ở Luyện đan phong vô duyên vô cớ bị đuổi. Mà Lục Vân Kha lại là con trai Chưởng môn, khiến cho người ta không khỏi nghi ngờ hắn vì ghen ghét mà cố tình gây khó dễ.

Ngô sư huynh nghe được tin đồn này liền lập tức đến tìm Lục Vân Kha.

Lục Vân Kha lúc này mới tỉnh ngộ, thì ra thái độ kỳ lạ của đồng môn hôm nay là vì chuyện đó.

“Ngô sư huynh, không phải vậy!” Lục Vân Kha vội vàng giải thích: “Ta thua là do bản lĩnh không bằng người, làm sao có thể trách đệ ấy!”

Thấy vẻ mặt chân thành của thiếu niên, Ngô sư huynh trầm mặc suy nghĩ. Với tính tình của Lục Vân Kha, đúng là không giống người sẽ làm chuyện tiểu nhân như vậy. Vậy lẽ nào chuyện này là có người cố ý thêu dệt để bôi nhọ hắn?

Hay là, còn có nội tình khác...

Suy nghĩ một lúc, Ngô sư huynh nghiêm giọng căn dặn: “Đợi đến khi đại bỉ bắt đầu, đệ…”

*

Hai ngày sau, đại bỉ của Tùng Khê Kiếm Phái chính thức diễn ra.

Từ sáng sớm, từng tốp đệ tử mặc y phục trắng đã kéo nhau tới Diễn Võ Trường. Là một trong những thế lực lớn nhất quận Thanh Khê, đệ tử Tùng Khê Kiếm Phái lên đến gần mười ngàn người nhưng vì đại bỉ lần này chuẩn bị cho Trạc Tiên Thí nên quy định đệ tử tham gia không được quá ba mươi tuổi.

Vòng đầu tiên có hơn một ngàn người tham gia, phải thi đấu liên tục suốt bảy ngày mới có thể chọn ra mười người xuất sắc nhất.

Ngay cả những người không đủ tư cách dự thi cũng không muốn bỏ lỡ sự náo nhiệt này. Dù gì quan sát đồng môn tỷ thí cũng giúp bản thân ngộ ra thêm đạo lý tu hành.

“Là Lục sư huynh kìa…”

“Hắn cũng tới sao…”

“Đúng là không biết xấu hổ! Đấu cược thua rồi còn lấy quyền thế chèn ép người khác!” Một thiếu niên hừ lạnh, ánh mắt đầy vẻ khinh thường.

Bên cạnh thiếu niên kia, một thiếu nữ kéo nhẹ vạt áo hắn, ra hiệu cho hắn đừng nhiều lời.

Mặc kệ trong lòng nghĩ thế nào, mấy người đó vẫn cùng nhau chắp tay hành lễ với Lục Vân Kha: "Lục sư huynh."

Không ít ánh mắt cũng lặng lẽ nhìn về phía này. Người kia chẳng phải là sư đệ hôm trước vì thắng cược mà bị đuổi khỏi Đan Phòng sao? Lục Vân Kha tìm đến làm gì? Chẳng lẽ còn cảm thấy như vậy là chưa đủ?

Nếu thật sự là vậy thì hắn cũng quá nhỏ nhen rồi!

Lục Vân Kha bước tới trước mặt thiếu niên sắc mặt u ám kia, từ trong ngực lấy ra một khối ngọc bài, đưa cho hắn.

Thiếu niên ngơ ngác, ngẩng đầu nhìn Lục Vân Kha: "Lục sư huynh, huynh có ý gì đây?"

"Đây là lệnh bài đệ tử của Luyện đan phong," Lục Vân Kha giải thích: "Vốn dĩ nó thuộc về ngươi."

"Trận cá cược hôm đó ta thua là vì bản lĩnh ta không đủ, tuyệt đối không có lý do gì để ghi hận ngươi. Mong sư đệ đừng hiểu lầm." Lục Vân Kha chân thành nói.

Sau đó cúi người hành lễ rồi xoay người rời đi.

Thiếu nữ bên cạnh có chút vui mừng nhìn bóng lưng hắn, vội vàng nói với thiếu niên đang cầm ngọc bài: "Tốt quá, huynh có thể trở lại Luyện đan phong rồi! Xem ra trước kia chỉ là hiểu lầm thôi!"

Sắc đen trên mặt thiếu niên dần tan đi, gật gật đầu, trong lòng cũng dâng lên niềm cảm kích. Trước đây bị đuổi khỏi Đan Phòng, có lẽ thực sự không phải do Lục sư huynh gây ra. Nếu không, hôm nay sao huynh ấy lại đích thân trả lại lệnh bài cho mình?

"Ai biết hắn có phải vì đuổi sư đệ đi, bị mọi người xem thường nên giờ mới ra vẻ làm người tốt hay không..." Thiếu niên lúc nãy không ưa Lục Vân Kha hừ lạnh, tiếp tục châm chọc.

Thiếu nữ nhíu mày: "Sao lúc nào ngươi cũng nghĩ xấu cho người khác vậy?"

Thiếu niên bĩu môi, không nói thêm gì nữa.

Mà quanh đó, nhiều người cũng bắt đầu cảm thấy áy náy. Có vẻ bọn họ đã hiểu lầm Lục Vân Kha. Phần lớn họ đều là đệ tử xuất thân bình thường nên càng dễ đồng cảm với sư đệ bị đuổi kia.Tuy vậy, cũng có người vẫn nghĩ Lục Vân Kha đang cố làm ra vẻ, bởi vì ngoài hắn ra còn ai có quyền lực khiến người khác bị đuổi khỏi Luyện đan phong cơ chứ?

Từ xa, Tống Quát chứng kiến toàn bộ sự việc, sắc mặt khẽ biến nhưng vẫn bị Ngô sư huynh đứng bên cạnh nhận ra. Ngô sư huynh khẽ liếc Tống Quát rồi lại như không có chuyện gì mà thu hồi ánh mắt.

Trên một nhánh cây tùng mấy trăm năm tuổi bên Diễn Võ Trường, Thái Thượng Uy Nhuy cũng thấy được hết thảy. Cô hơi nhướng mày. Cành lá rậm rạp che kín thân ảnh, tà áo màu xanh biếc buông xuống, hòa vào tán cây, hoàn toàn không ai phát hiện ra sự tồn tại của thiếu nữ.

Bốn phía toàn là đệ tử Tùng Khê Kiếm Phái nhưng chẳng ai hay biết có người đang ẩn mình trên cao.

Ánh mặt trời dần lên, toàn bộ đệ tử Tùng Khê Kiếm Phái đều đã tụ tập ở nơi đây, tiếng người ồn ào náo nhiệt.

Bỗng nhiên, chiếc chuông đồng treo trên đài cao phát ra một tiếng ngân vang trầm đυ.c, lập tức khiến cả sân yên lặng hẳn.

Vài đạo kiếm quang từ chân trời bay vυ"t tới, hạ xuống đài cao.

"Chưởng môn đến rồi!"

"Hôm nay có rất nhiều trưởng lão cũng xuất hiện, ngay cả mấy vị trưởng lão lâu nay không quan tâm tới việc thế gian cũng xuất quan rồi!"

"Nghe nói chỉ cần lọt vào mười người đứng đầu của đại bỉ thì sẽ được chưởng môn và các vị trưởng lão đích thân chỉ điểm tu hành đó!"

...

Dưới đài, tiếng nghị luận hưng phấn vang lên không ngớt. Trên mặt Lục Vân Kha cũng không giấu được nét kích động.

Lúc này, Lục Hữu Chi bắt đầu đọc quy tắc đại bỉ, tuy nhiên Thái Thượng Uy Nhuy không nghe lọt tai lấy một chữ. Ánh mắt cô gắt gao nhìn vào người đứng bên cạnh Lục Hữu Chi, hai tay vô thức siết chặt.

Đó là một người đàn ông trung niên có mái tóc điểm bạc, dáng vẻ uy nghiêm, sắc mặt nghiêm túc. Ông ta chính là đại trưởng lão của Tùng Khê Kiếm Phái – sư huynh của Lục Hữu Chi.

Thái Thượng Uy Nhuy đương nhiên nhận ra ông ta. Bởi vì y chính là người mà ngay cả khi Chu Yếm mất đi ý thức, chỉ còn một tia thần hồn... cũng vẫn muốn gϊếŧ cho bằng được.