Khi mặt trời lặn về tây cũng là lúc Yến Sầu Dư đến nơi.
Lục Vân Kha đang luyện kiếm.
Thiếu niên cầm một cành cây trong tay, thần sắc chuyên chú, động tác như nước chảy mây trôi khiến Yến Sầu Dư đứng trên tường nhất thời cũng không tìm ra bất kỳ sơ hở nào trong chiêu thức.
Hắn nhướng mày, đứng yên ở trên tường chưa vội nhảy xuống.
Yến Sầu Dư từng nghe qua danh tiếng của Tùng Khê kiếm pháp. Năm đó, tổ sư khai phái của Tùng Khê Kiếm Phái chính là dựa vào bộ kiếm pháp này để lập tông, truyền thừa cho đến ngày nay.
Không ngờ có ngày hắn lại được tận mắt chứng kiến một thiếu niên chỉ có tu vi Luyện Khí tầng sáu thi triển Tùng Khê kiếm pháp gần như không hề có sơ hở.
Từ lời kể của Dư lão, Yến Sầu Dư cũng biết thân phận của Lục Vân Kha - nhi tử của chưởng môn Tùng Khê Kiếm Phái.
Mặc dù xuất thân cao quý nhưng tư chất cũng chỉ được coi là bình thường. Thế nhưng, Lục Vân Kha hiện tại thi triển kiếm pháp lại khiến người ta không khỏi kinh ngạc thán phục.
Có thể vận dụng kiếm pháp đến mức độ này, sao có thể đánh giá là bình thường?
Mãi đến khi Lục Vân Kha xoay người thu kiếm, Yến Sầu Dư mới nhảy xuống.
Lục Vân Kha thấy hắn, không khỏi có chút ngạc nhiên: "Đạo hữu, sao ngươi lại đến đây?"
Yến Sầu Dư lấy ra thanh linh kiếm đã được rèn lại, cười nói với hắn: "Ta tới để trả vật về cho chủ cũ."
Lục Vân Kha nhìn linh kiếm trong tay Yến Sầu Dư, theo bản năng thốt lên: "Nhanh vậy sao?"
Từ lúc hắn giao kiếm cho vị đạo hữu này tới giờ cũng chỉ mới có ba ngày.
Ý thức được lời mình nói ra có chút thất lễ, Lục Vân Kha vội vàng giải thích: "Đạo hữu, ta... ta không có ý nghi ngờ ngươi."
Yến Sầu Dư đương nhiên sẽ không so đo mấy chuyện nhỏ nhặt như vậy, đưa linh kiếm trong tay cho Lục Vân Kha: "Ngươi thử xem, có gì không hài lòng thì cứ nói."
Lục Vân Kha nhận lấy kiếm, chỉ thấy thân kiếm xanh đen vốn ảm đạm ngày nào giờ dưới ánh mặt trời lại lấp lánh linh quang, đẹp đến mức khiến người ta không nỡ rời mắt.
"Đây là tam giai linh kiếm?!" Lục Vân Kha cẩn thận ngắm nghía kiếm một lúc sau đó kinh hoàng cất lời.
Hắn hoàn toàn không ngờ thanh kiếm được trả lại là một thanh tam giai hạ phẩm linh kiếm!
Ban đầu, hắn chỉ mong sau khi chữa trị, linh kiếm của mình có thể miễn cưỡng đạt tới nhị giai đã là may mắn lắm rồi, thậm chí chỉ cần đạt tới nhị giai trung phẩm thôi cũng đã quá đủ.
Thế nhưng giờ đây, trong tay hắn lại là một thanh tam giai linh kiếm!
Tam giai linh kiếm!
Lục Vân Kha lưu luyến dời mắt khỏi thân kiếm, nhịn đau vươn tay trả lại thanh kiếm cho Yến Sầu Dư, nghiêm túc nói: "Vốn dĩ thanh kiếm này chỉ là một món phế phẩm không đáng giá gì. Là nhờ đạo hữu ra tay mới có thể chữa thành tam giai linh kiếm thượng phẩm. Ta không thể cứ thế nhận lấy, nên trả lại cho ngươi mới phải."
Một thanh nhị giai linh kiếm chỉ đáng giá từ vài trăm đến hơn một ngàn linh thạch, nhưng tam giai linh kiếm thường có giá ngàn linh thạch trở lên.
Mà từ nhỏ đến lớn, trong nhẫn trữ vật của Lục Vân Kha lúc nhiều nhất cũng chỉ có hai ba trăm linh thạch, thanh kiếm này đối với hắn mà nói chính là một tài sản khổng lồ.
Tuy Yến Sầu Dư là cháu của Dư lão nhưng Lục Vân Kha cũng không thể mặt dày mà nhận bừa.
Hắn trả không nổi giá trị của thanh kiếm này, cho dù trong lòng không nỡ nhưng vẫn kiên quyết muốn đưa lại.
Yến Sầu Dư không ngờ hắn sẽ nói như vậy, trong mắt thoáng hiện lên vẻ ngoài ý muốn rồi bật cười: "Đã như vậy, ngươi có thể cho ta biết ngươi học kiếm pháp từ ai không?"
Lục Vân Kha thấy cũng không có gì phải giấu giếm, lập tức trả lời: "Ta học Tùng Khê kiếm pháp từ phụ thân, chỉ là mấy ngày nay được một vị tiền bối chỉ điểm nên mới có chút tiến bộ."
"Tiền bối đó thuộc môn phái của ngươi à?" Yến Sầu Dư hỏi tiếp.
"Không, là ta tình cờ gặp ở rừng Đan Phong." Lục Vân Kha thật thà đáp.
Không phải người trong Tùng Khê Kiếm Phái sao...Đáy mắt Yến Sầu Dư lóe lên một tia suy tư.
Hắn nhìn Lục Vân Kha: "Vậy thì cứ thế đi, chúng ta coi như thanh toán xong."
Lục Vân Kha đỏ mặt, vội vàng xua tay: "Không không, sao có thể như vậy được..."
Một câu trả lời làm sao xứng với một thanh tam giai linh kiếm chứ?
"Ta đã có kiếm bản mệnh rồi. Thanh kiếm này đối với ta mà nói không còn tác dụng. Ở trong tay ngươi, nó mới có cơ hội phát huy."
Nghe vậy, Lục Vân Kha rốt cuộc cũng không từ chối nữa. Hắn cẩn thận nhận lấy linh kiếm rồi chắp tay hành lễ với Yến Sầu Dư: "Đạo hữu yên tâm, ta nhất định sẽ không phụ lòng thanh linh kiếm này!"
Sau khi Lục Vân Kha nhận kiếm, Yến Sầu Dư lại hỏi: "Không biết đạo hữu có thể dẫn ta đi gặp vị tiền bối đã chỉ điểm kiếm pháp cho ngươi không?"
Là kiếm tu nên hắn đương nhiên vô cùng tò mò về người có thể trong thời gian ngắn giúp Lục Vân Kha tiến bộ vượt bậc như vậy.
Nhưng ngay khi Yến Sầu Dư còn đang suy nghĩ thì một thiếu nữ đã phi thân đáp xuống trong viện.
Ánh mắt hắn chợt lóe lên kinh ngạc, không ngờ nhanh như vậy đã gặp lại người kia.
Thiếu nữ trước mắt thoạt nhìn tu vi chỉ là Luyện Khí vậy mà lại chính là vị "tiền bối" trong miệng Lục Vân Kha?
Điều này thật sự khó tin. Hay là do cô ấy ẩn giấu tu vi quá sâu nên hắn mới không thể dò xét được cảnh giới thực sự?
Khi Yến Sầu Dư ngẩng đầu nhìn lên, Thái Thượng Uy Nhuy cũng cúi mắt nhìn xuống. Bốn mắt giao nhau, đối diện với đôi mắt lạnh lẽo kia, trong lòng Yến Sầu Dư dâng lên một cảm giác kỳ lạ.
Hai người đều không nói gì, khung cảnh trong đình viện tĩnh lặng, chỉ có ánh nắng xuyên qua tán lá, rải thành những đốm sáng lấp lánh trên nền đất.
"Sao ngươi lại ở đây?" Thái Thượng Uy Nhuy đáp xuống trước mặt hắn, lạnh lùng hỏi.
"Ta chỉ là tò mò... đạo hữu cũng là kiếm tu à?" Yến Sầu Dư trả lời.
Kiếm tu?
Thái Thượng Uy Nhuy đột nhiên nở một nụ cười, trong khoảnh khắc đó, dường như băng tuyết trên đỉnh núi bất chợt tan chảy, nước suối chảy róc rách.
Vài sợi dây đàn xé gió lao tới. Yến Sầu Dư nhanh nhẹn lùi về sau, thân hình xuyên qua những sợi dây đàn dày đặc.
Những sợi dây đàn kia tuy chứa đựng linh lực nhưng chỉ ở cấp độ Luyện Khí mà thôi, hắn bắt đầu nghi ngờ về phán đoán của mình. Tuy nhiên, thiếu niên cũng lập tức hiểu ra ý của Thái Thượng Uy Nhuy.
Cô không cần kiếm.
Lục Vân Kha thấy Thái Thượng Uy Nhuy động thủ, vội vàng tiến lên can ngăn: "Tiền bối, vị đạo hữu này chỉ là ngưỡng mộ người, muốn được gặp người một lần, xin đừng động thủ!"
Ngưỡng mộ...
Yến Sầu Dư sờ sờ chóp mũi, muốn nói gì đó nhưng lại thôi. Nghĩ lại thì lời của Lục Vân Kha dường như cũng không sai.
“Câm miệng!” Thái Thượng Uy Nhuy lạnh giọng ngắt lời, vẻ mặt rất mất kiên nhẫn.
Mấy ngày ở chung, Lục Vân Kha cũng coi như hiểu được phần nào tính tình của Thái Thượng Uy Nhuy. Nghe cô mở miệng, hắn lập tức cảm thấy không ổn, định quay người chạy trốn nhưng eo đã bị dây dây đàn cuốn chặt.
Chỉ một động tác búng nhẹ, Thái Thượng Uy Nhuy đã khiến Lục Vân Kha ngã lăn ra đất, tư thế cực kỳ thê thảm.
Dưới ánh hoàng hôn, Lục Vân Kha bị treo ngược trong góc tường, gian nan cầu xin tha thứ: “Tiền bối, ta thật sự biết sai rồi…”
Nhìn thấy cảnh này, khóe môi Yến Sầu Dư khẽ cong lên.
Thái Thượng Uy Nhuy thu dây đàn về, quay đầu nhìn thiếu niên đứng phía sau. Ánh mắt cô vừa liếc tới, Yến Sầu Dư vội vàng ho khan hai tiếng, cố gắng che giấu nụ cười.
“Ngươi còn đứng đây làm gì?” Thái Thượng Uy Nhuy nhướng mày.
Yến Sầu Dư cũng không vội rời đi, ánh mắt bình thản nhìn cô: “Đạo hữu, đây hẳn là lần thứ ba chúng ta gặp nhau rồi.”
Không, là lần thứ tư mới đúng. Thái Thượng Uy Nhuy lơ đãng nghĩ thầm.
“Tại hạ Yến Sầu Dư, xin được thỉnh giáo tên họ của đạo hữu.” Yến Sầu Dư hành lễ, phong thái vô cùng ung dung, lễ độ.
Thái Thượng Uy Nhuy lạnh nhạt liếc hắn một cái, im lặng rất lâu mới chậm rãi mở miệng: “Thái Thượng... ta tên là Thái Thượng Uy Nhuy.”
Yến Sầu Dư sững sờ. Thái Thượng chẳng phải là họ của hoàng tộc Trung Vực sao?
Nhưng nếu cô thực sự là hậu nhân hoàng tộc Trung Vực thì hắn sao có thể chưa từng nghe qua cái tên này?
“Bây giờ ngươi nên đi rồi.” Thái Thượng Uy Nhuy lại lạnh nhạt mở miệng, ý đuổi khách rất rõ ràng.
Cô không định nói thêm với Yến Sầu Dư, bởi vì bọn họ sau này sẽ đi trên những con đường khác nhau.
Phi Sương Quân luôn tỏa sáng rực rỡ giữa trần thế, còn Yêu Tôn - số mệnh đã định sẵn là phải bước đi trong bóng tối.
Yến Sầu Dư áp xuống sự nghi hoặc trong lòng, nhẹ nhàng phi thân lên tường. Trước khi đi, như nhớ ra điều gì đó, hắn quay người lại, trên tay đã có thêm một chiếc hộp gỗ tinh xảo.
“Hôm trước có mạo phạm, đây là lễ vật tạ lỗi. Mong đạo hữu lượng thứ.”
Nói xong, thân ảnh Yến Sầu Dư biến mất khỏi viện.
Sợi dây đàn quấn lấy, hộp gỗ lập tực rơi vào trong tay Thái Thượng Uy Nhuy.
Yến Sầu Dư cố ý để lại nó trước khi rời đi bởi vì hắn biết nếu trực tiếp đưa thì cô sẽ từ chối.
Thái Thượng Uy Nhuy nhẹ nhàng động ngón tay, hộp gỗ chậm rãi mở ra. Linh quang lấp lánh, bên trong là một cuộn dây tơ đen tuyền.
... Phi Sương Quân Yến Sầu Dư không chỉ là đệ nhất kiếm tu mà còn là một trong những luyện khí sư giỏi nhất của Tu chân giới.
Cuộn dây này được chế tác từ tơ nhện Nguyên Anh, lửa nước đều không thể làm nó tổn hại, độ sắc bén còn vượt qua cả đao kiếm.
Thanh Ti Nhiễu.
Thái Thượng Uy Nhuy nhìn ba chữ được khắc trên hộp, trầm mặc hồi lâu, cuối cùng thu vào nhẫn trữ vật.
Bị bắt treo ngược một bên, Lục Vân Kha âm thầm rơi lệ trong lòng, vì sao người chịu khổ chỉ có mỗi hắn...
*
Vài ngày sau, đại bỉ của Tùng Khê Kiếm Phái bắt đầu.
Lục Vân Kha vội vàng băng qua Diễn Võ Trường, trong lòng cuống cuồng, hắn suýt chút nữa quên mất hôm nay là ngày báo danh đại bỉ.
“Lục sư huynh?” Các đệ tử mặc y phục Tùng Khê Kiếm Phái thấy hắn vội vàng, đều chào hỏi.
Lục Vân Kha gật đầu đáp lại nhưng không kịp trò chuyện thêm, vội vã chạy tới chỗ báo danh.
“Mấy ngày nay hình như không thấy Lục sư huynh đến Diễn Võ Trường luyện tập thì phải?” Một thiếu niên thắc mắc.
“Ngươi còn không biết à? Ngày trước hắn một mình đi vào rừng Đan Phong nên bị chưởng môn phạt đóng cửa tự suy nghĩ ăn năn đó.” Người bên cạnh cười nói.
Chỗ báo danh đại bỉ đông như kiến, Lục Vân Kha chen chúc mãi mới tới được phía trước.
Hắn thở hổn hển, đưa tay vỗ lên bàn: “Ta muốn báo danh đại bỉ!”
Đệ tử nội môn phụ trách báo danh ngẩng đầu lên, nhướng mày: “Lục sư đệ?”
“Đó không phải là Lục sư huynh sao?” Bên cạnh cũng có người nhận ra hắn, nhỏ giọng xì xào: “Hắn cũng muốn tham gia đại bỉ lần này à?”
“Ta nghe nói mấy ngày trước hắn còn thua một sư đệ cùng cảnh giới đó. Bây giờ còn dám tham gia đại bỉ? Lỡ thua ngay vòng đầu, chẳng phải bôi nhọ danh tiếng của đệ tử nội môn à.”
“Nếu chưởng môn không phải phụ thân hắn thì dựa vào tư chất đó, làm gì có cơ hội được vào nội môn.”
“Đáng tiếc chưởng môn là Nguyên Anh đại năng, thế mà lại sinh ra đứa con chẳng ra gì.”
...
Vô số ánh mắt châm chọc và lời nói khinh miệt đều đổ dồn về phía Lục Vân Kha. Tiếng bàn tán, mỉa mai không ngừng chui vào tai hắn.
Lục Vân Kha mím môi siết chặt thanh kiếm trong tay, vẻ mặt kiên quyết.
Từ lúc hắn dừng lại ở cảnh giới Luyện Khí tầng sáu đã trở thành kẻ yếu nhất trong đám nội môn đệ tử, những lời chê cười thế này, hắn đã nghe quá nhiều.
Hôm trước thất bại dưới tay một sư đệ cùng cảnh giới càng khiến những lời đàm tiếu ấy thêm dữ dội nhưng bây giờ, hắn đã được tiền bối chỉ điểm, trong tay còn có linh kiếm thượng đẳng, tuyệt đối sẽ không giống như trước nữa.
Lục Vân Kha ngẩng đầu, nhìn thẳng đệ tử nội môn trước mặt, giọng nói trầm ổn: “Tùng Khê Phong đệ tử Lục Vân Kha, báo danh tham gia đại bỉ!”