Chương 10: Luyện kiếm

Lục Vân Kha ngẩng đầu, kinh ngạc: "Tiền bối, hóa ra ngươi vẫn luôn ở đây?!"

Ngay cả Tống Quát cũng không phát giác giữa những tán lá ngay trên đầu mình, có người nghe hết toàn bộ cuộc trò chuyện.

Thái Thượng Uy Nhuy nhàn nhạt hỏi: "Thanh kiếm ngươi đang dùng là do hắn tặng phải không?"

Lục Vân Kha trợn tròn mắt: "Tiền bối, sao ngươi biết!"

Chẳng lẽ tiền bối này còn có thuật đọc tâm?

Thái Thượng Uy Nhuy cười nhạt.

Tống Quát nhìn thì như quan tâm nhưng trong lời nói ẩn giấu đầy dao nhọn, chỉ có Lục Vân Kha ngây thơ mới không nhận ra.

Hắn cố ý nhắc tới đại bỉ môn phái, chính là muốn dụ Lục Vân Kha tham gia. Nếu không có Thái Thượng Uy Nhuy chỉ điểm thì với một thanh linh kiếm tầm thường và thực lực yếu kém, Lục Vân Kha chắc chắn sẽ thua thảm hại, mất hết mặt mũi.

Tống Quát làm vậy là muốn hại Lục Vân Kha.

Thái Thượng Uy Nhuy dễ dàng đoán ra nội tình nhưng cũng không nhắc nhở gì thêm. Dù gì, trong mắt Lục Vân Kha, Tống Quát thân thiết với hắn hơn cô nhiều, việc gì cô phải phí lời?

Hơn nữa, sau khi được cô chỉ điểm, Tống Quát còn mong Lục Vân Kha bẽ mặt thì đúng là nằm mơ.

Thái Thượng Uy Nhuy tung người, thân ảnh biến mất giữa những cành lá đung đưa.

"Đi nhanh vậy..." Lục Vân Kha gãi đầu.

Vị tiền bối này luôn nửa úp nửa mở, thật khó hiểu.

Nhưng mà tính tình hắn vốn rộng rãi, cũng không nghĩ nhiều, ăn nốt nửa phần điểm tâm rồi cẩn thận cất phần còn lại.

*

Sáng sớm hôm sau, Lục Vân Kha cẩn thận tiến vào Tàng Thư Lâu của Tùng Khê Kiếm Phái giống như ăn trộm.

“Ngươi lén lút làm gì vậy?” Một âm thanh già nua vang lên sau lưng hắn.

Lục Vân Kha hoảng sợ, hắn trượt chân đυ.ng phải kệ sách, mấy quyển sách cùng ngọc giản rơi xuống đầy đất.

Kiếm trong tay hắn cũng văng ra xa. Lục Vân Kha bị chôn trong một đống sách bò dậy, xoa đầu.

“Dư lão.” Thấy ông lão tóc xám trắng tiến lên, Lục Vân Kha luống cuống khom mình hành lễ.

“Ngươi tới Tàng Thư Lâu làm gì?” Ông lão lại hỏi.

Lục Vân Kha thành thật đáp: “Ta tới tìm một quyển tâm pháp thân quyết.”

Trước đó, Thái Thượng Uy Nhuy đã thuận miệng nhắc đến chuyện này cho nên hắn vẫn luôn để trong lòng.

Tư chất của hắn vốn bình thường, chỉ riêng một môn Tùng Khê kiếm pháp nhưng học mãi vẫn chưa thông thạo vì vậy hắn không dám ham hố học thêm nhiều pháp quyết khác.

Thế nhưng bây giờ có Thái Thượng Uy Nhuy chỉ điểm, mọi chuyện đã khác.

Đại hội tỷ thí của môn phái sắp tới, Lục Vân Kha quyết tâm nâng cao thực lực của mình.

“Tìm tâm pháp thân quyết thì sao lại phải lén lút như thế?” Dư lão nghe hắn nói vậy, nét mặt vẫn nghiêm nghị khiến người khác không khỏi cảm thấy e dè.

Lục Vân Kha ngượng ngùng giải thích: “Phụ thân bắt ta đóng cửa kiểm điểm, nếu bị phát hiện lén ra ngoài, ta nhất định sẽ bị mắng một trận nữa.”

Dư lão hừ lạnh một tiếng: “Một mình vào rừng Đan Phong, ngươi đáng bị mắng.”

Lục Vân Kha không dám cãi lại, dù sao hắn đúng là có lỗi.

Từ khi có ký ức, Dư lão đã trông coi Tàng Thư Lâu này, có thể nói ông ấy nhìn hắn lớn lên, vì vậy Lục Vân Kha trước nay luôn kính trọng Dư lão như bậc trưởng bối.

Dư lão giáo huấn hắn hai câu rồi hỏi: “Ngươi muốn tìm thân pháp gì?”

“... Chỉ cần có thể phối hợp với Tùng Khê kiếm pháp là được.” Lục Vân Kha trả lời một cách không chắc chắn, thực ra hắn cũng chưa nghĩ kỹ nên chọn thân pháp nào, càng không dám mặt dày đi hỏi Thái Thượng Uy Nhuy.

Nghe vậy, ánh mắt Dư lão suy tư một chút rồi khoanh tay đi tới kệ sách bên phải.

Ông lấy xuống một ngọc giản, xoay người ném vào trong ngực Lục Vân Kha.

Là người trông coi Tàng Thư Lâu suốt nhiều năm, trong toàn bộ Tùng Khê Kiếm Phái e rằng không ai hiểu rõ công pháp, điển tịch nơi đây hơn ông.

“Xuyên Phong Bộ?” Lục Vân Kha dùng thần thức thăm dò bên trong ngọc giản, khẽ lẩm bẩm.

Tiếng nói chuyện của hai người cũng đánh thức thiếu niên đang ngủ trưa ở góc phòng.

Ánh nắng nhàn nhạt xuyên qua cửa sổ, đọng lại trên sườn mặt hắn.

Tay trái thiếu niên cầm một quyển du ký, đôi mắt hơi lim dim, tư thế hết sức yên tĩnh.

Yến Sầu Dư mở mắt ra, ngáp một cái, ánh mắt rơi xuống thanh kiếm rơi gần chân mình.

Một lát sau, hắn đặt quyển sách xuống, cầm lấy thanh kiếm.

Yến Sầu Dư truyền linh lực vào thân kiếm. Thanh kiếm vốn ảm đạm bỗng lóe lên linh quang mờ nhạt. Dẫn dắt thần thức theo dòng linh lực, hắn dò xét kết cấu của linh kiếm, quả nhiên như hắn đoán... đây chính là một thanh linh kiếm phế phẩm.

Nếu không nhờ trước đây nhị sư phụ dạy hắn luyện khí, yêu cầu phân biệt rất nhiều tàn phẩm thì hôm nay Yến Sầu Dư cũng không dễ dàng nhận ra thanh kiếm này là hàng lỗi.

Điều đặc biệt là khác với những tàn phẩm thông thường, thanh linh kiếm trước mắt nhìn qua chẳng khác gì một thanh nhị giai thượng phẩm.

Yến Sầu Dư cầm kiếm đứng dậy, bước qua kệ sách.

Nghe thấy tiếng bước chân, Lục Vân Kha quay đầu nhìn lại, thấy thiếu niên kia khẽ cười với mình.

Đây là ai?

Lục Vân Kha từ nhỏ đã lớn lên ở Tùng Khê Kiếm Phái, môn phái có bao nhiêu đệ tử hắn đều quen biết, thiếu niên trước mắt rõ ràng không phải người trong phái.

Sao hắn ta lại ở trong Tàng Thư Lâu?

Dư lão nhận ra nghi hoặc trong mắt hắn, liền mở miệng giải thích: “Hắn là vãn bối trong nhà ta, du ngoạn ngang qua Tùng Khê Kiếm Phái nên ta liền giữ hắn lại ở vài ngày. Chuyện ra vào Tàng Thư Lâu đã được chưởng môn đồng ý.”

Thì ra là vậy. Lục Vân Kha chắp tay hành lễ: “Tại hạ Lục Vân Kha, hân hạnh được gặp đạo hữu.”

Yến Sầu Dư giơ kiếm lên: “Đây là kiếm của ngươi sao?”

Thấy Lục Vân Kha gật đầu, hắn cười nói: “Vì sao lại dùng một thanh kiếm phế phẩm? Điều này chẳng có lợi gì cho việc tu hành của ngươi.”

Dư lão nghe vậy thì không khỏi nhíu mày, sắc mặt càng thêm trầm ngưng.

Ánh mắt ông dừng lại trên thanh kiếm trong tay Yến Sầu Dư. Hóa ra đó là một thanh kiếm lỗi.

Ông không nghi ngờ lời của Yến Sầu Dư. Về trình độ luyện khí, không chỉ riêng Dư lão mà phần lớn tu sĩ trong thiên hạ đều không bằng được thiếu niên này.

Lục Vân Kha có chút ngượng ngùng, đáp: “Ta vẫn chưa tích góp đủ linh thạch để đổi lấy một thanh kiếm tốt...”

Tuy rằng là con trai của chưởng môn nhưng Lục Hữu Chi từ trước đến nay chưa từng dành cho Lục Vân Kha bất kỳ đặc quyền nào vượt trội hơn các đệ tử bình thường. Hàng tháng, Lục Vân Kha cũng giống như những sư huynh sư đệ khác, chỉ được nhận linh thạch và đan dược từ tông môn với thân phận đệ tử nội môn để phục vụ cho tu hành.

Yến Sầu Dư nhìn hắn, suy nghĩ điều gì đó, sau đó bất ngờ mở miệng:

"Nếu ngươi tin ta thì đưa thanh linh kiếm này cho ta chữa trị, thế nào?"

Dù việc phục hồi một món tàn phẩm thất bại như vậy phiền phức hơn cả việc trực tiếp luyện chế một món pháp khí mới nhưng Yến Sầu Dư hiếm khi gặp được một thanh linh kiếm thất bại mà chưa hoàn toàn bị hư hỏng nên muốn thử tay nghề một phen.

"Hả?!"

*

Lục Vân Kha đang luyện kiếm, nhưng trong tay hắn lại không phải là kiếm mà chỉ là một cành cây.

Dùng cành cây để luyện thay cho kiếm thật, độ khó lại càng cao.

Muốn thi triển hoàn chỉnh được chiêu thứ ba trong Tùng Khê kiếm pháp, hắn buộc phải điều khiển linh lực một cách uyển chuyển để không làm tổn hại cành cây. Nếu không cẩn thận, chỉ cần linh lực va chạm quá mạnh, cành cây trong tay sẽ lập tức hóa thành bột vụn.

Hiện tại hắn đang khổ luyện chiêu thứ ba của Tùng Khê kiếm pháp sau khi được Thái Thượng Uy Nhuy hướng dân.

Vì sau núi Tùng Khê Phong có suối nước ấm, Thái Thượng Uy Nhuy đã ở lại đây ba ngày. Đổi lại, cô tiện tay chỉ điểm thêm cho Lục Vân Kha vài chiêu kiếm pháp.

Ánh nắng chiều nghiêng nghiêng chiếu xuống, Thái Thượng Uy Nhuy nằm trên cành cây, khẽ mở mắt, thần sắc nhàn nhạt.

Cô liếc nhìn Lục Vân Kha đang luyện tập phía dưới. Tuy rằng tư chất bình thường, nhưng bù lại hắn rất chăm chỉ.

Thu hồi ánh mắt, thân hình thiếu nữ mơ hồ biến mất khỏi tiểu viện. Tựa như có cơn gió nhẹ lướt qua, nhánh lá ven tường khẽ rung động.

Sau núi Tùng Khê rất yên tĩnh, Yến Sầu Dư rút trường kiếm ra, hóa giải lớp vỏ kiếm được đúc bằng sắt thường sau đó để lại một dòng thép lỏng lơ lửng quanh người.

Thân kiếm màu xanh đen, linh quang ảm đạm, hiển nhiên người luyện ra thanh kiếm này chỉ là một tán tu không môn phái, tài liệu cũng kém nên mới dẫn đến việc luyện ra tàn phẩm như thế này.

Linh kiếm này lấy thanh kim thạch làm vật liệu chính. Thanh kim thạch sắc bén nhưng bên trong thường lẫn tạp chất, trước khi luyện chế cần dùng linh hỏa nung cháy để loại bỏ hoàn toàn.

Nói ra cũng trùng hợp, Yến Sầu Dư hiện tại đang trấn thủ dưới núi Tùng Khê Phong, nơi đó có địa hỏa mà loại hỏa này lại chính là Nam Minh Ly Hỏa — một ngọn lửa cực kỳ thích hợp để tinh luyện thanh kim thạch, có thể loại bỏ gần như hoàn toàn tạp chất, đạt tới mức độ tinh khiết.

Chính vì lý do này, Yến Sầu Dư mới dám đề nghị phục hồi linh kiếm cho Lục Vân Kha.

Muốn sửa chữa một món tàn phẩm thất bại thành pháp khí nguyên giai còn khó khăn hơn cả việc luyện chế một món pháp khí tam giai mới. Nếu không nhờ vừa khéo có Nam Minh Ly Hỏa, Yến Sầu Dư cũng không dám chắc mình sẽ thành công.

Giơ tay dẫn động linh lực, từng đạo trận văn dưới chân Yến Sầu Dư sáng lên, đó chính là cấm chế trấn áp địa hỏa mà hắn bày ra. Vị trí hắn đang đứng chính là trung tâm của cấm chế.

Một ngọn lửa đỏ đậm cháy bùng lên trước mặt hắn. Yến Sầu Dư đặt thanh linh kiếm vào ngọn lửa rồi ngồi xuống bắt đầu luyện.

Muốn luyện lại linh kiếm, bước đầu tiên phải loại trừ hết tạp chất trong thân kiếm.

Thân kiếm xanh đen bị ngọn lửa bao phủ, trong ánh lửa lẩn khuất những tia sát khí màu đen. Ngọn lửa nhảy nhót như muốn phá vỡ trói buộc nhưng vẫn không tài nào thoát ra khỏi cấm chế do Yến Sầu Dư bố trí.

Giữa lúc yên tĩnh, vài con chim nhỏ từ ngoài bay tới, ríu rít trên cành.

Đúng lúc đó, Yến Sầu Dư đột nhiên mở miệng, phá vỡ sự yên tĩnh nơi núi rừng: "Đạo hữu đã quan sát lâu như vậy, chẳng hay có điều gì chỉ giáo?"

Chỉ cần chạm nhẹ đầu ngón chân, một bóng người đã nhẹ nhàng đáp xuống đầu cành cây, chính là Thái Thượng Uy Nhuy.

Cô cũng không lấy làm ngạc nhiên. Nếu như Yến Sầu Dư không phát hiện ra sự hiện diện của cô thì Thái Thượng Uy Nhuy mới nghi ngờ liệu người này có thực sự là Phi Sương Quân mà mình biết hay không.

Yến Sầu Dư nhìn thấy nữ tử, trên mặt hiện rõ vẻ kinh ngạc. Hắn không ngờ rằng mình lại nhanh chóng gặp lại Thái Thượng Uy Nhuy như vậy.

Thái Thượng Uy Nhuy lại chẳng mảy may chú ý đến tâm trạng phức tạp của hắn. Cô đánh giá qua thứ phía dưới, lập tức nhận ra đó là kiếm của Lục Vân Kha, khó trách hai ngày nay hắn chỉ dùng cành cây để luyện kiếm.

Ánh mắt lướt qua ngọn Nam Minh Ly Hỏa đang cháy hừng hực. Cô nhớ lại lúc gặp Chu Yếm, hắn cũng từng bị Nam Minh Ly Hỏa chiếm đoạt cơ thể dẫn đến dung mạo bị hủy hoại, ngày đêm chịu đựng sự thiêu đốt đau đớn.

Nghĩ đến Lục Vân Kha, trong lòng Thái Thượng Uy Nhuy khẽ động. Trên đời này, thật sự có nhiều trùng hợp như vậy sao?

Cô phi thân rời đi, ánh mắt chạm phải Yến Sầu Dư sau đó nhanh chóng biến mất trong núi rừng.

Nhìn thấy bóng dáng thiếu nữ khuất dần, Yến Sầu Dư khẽ sờ mũi, lẩm bẩm: "Thật ra ta chỉ thuận miệng nói đùa thôi. Ai mà ngờ thật sự có người..."