Vào ngày Cảnh Minh Tông sụp đổ, Đông Vực đón trận tuyết lớn nhất trong hơn một trăm năm qua.
Yêu Tôn phát binh tấn công Đông Vực, chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, ba châu lớn lần lượt thất thủ. Chỉ còn đại môn phái đứng đầu Thương Tê Châu – Cảnh Minh Tông chưa chịu khuất phục dưới chân y, nhưng với tình hình hiện tại thì đây cũng là chuyện sớm muộn.
Cảnh Minh Tông lấy đảo Kính Hoa làm trung tâm, xung quanh có chín đảo nhỏ vây quanh, tạo thành thế phòng ngự chặt chẽ hỗ trợ lẫn nhau. Lúc này, tất cả cấm chế bên trong lẫn bên ngoài đều đã được mở ra, tu sĩ các phái đang rút về trấn thủ nơi đây, tuần tra nghiêm ngặt đến mức không một kẽ hở.
Chân trời một màu xám trắng, mây dày cuồn cuộn như báo hiệu một trận phong ba sắp ập đến. Từ xa, mặt hồ âm u đột ngột nổi lên sóng lớn, vô số Yêu tộc khí thế hùng hồn, đạp sóng kéo tới.
Chứng kiến cảnh tượng ấy, mọi người trong Cảnh Minh Tông không khỏi dâng lên một nỗi sợ hãi sâu sắc. Yêu tộc thế như chẻ tre, dù có cấm chế hỗ trợ nhưng bọn họ có thể trụ nổi bao lâu đây?
Trên tường thành, người đứng đầu nhóm tu sĩ là một thanh niên dung mạo thanh tú mặc y phục đen, bên ngoài khoác áo choàng xám đậm thêu hình hạc dang cánh.
Dung Quyết cúi đầu, tà áo đen khẽ tung bay trong gió lạnh. Ánh mắt hắn mang theo vài phần trầm lặng.
Đột nhiên, từ chân trời vang lên một tiếng rồng gầm, mọi người lập tức ngẩng đầu nhìn lên.
Một cỗ xe từ trong mây xuất hiện. Rèm mỏng bên ngoài xe rủ xuống như sương mù, che khuất dung nhan của nữ tử bên trong.
“Yêu Tôn.” Một giọng nói trầm thấp vang lên phía sau Dung Quyết. Dù chưa thấy rõ người trong xe, nhưng chỉ cần nhìn những con giao long kéo xe là đã đủ để đoán ra thân phận nàng.
Ngay khi cỗ xe xuất hiện, phía dưới mặt hồ xảy ra biến động. Hai trụ đá từ đáy hồ bất ngờ trồi lên, trên đó khắc hình dị thú gào thét, tỏa ra sát khí ngút trời.
Trên hai trụ đá ấy, có hai nữ tử mảnh khảnh đang bị khóa chặt.
Dung Quyết vừa nhìn thấy khuôn mặt hai người đó, đồng tử liền co rút lại. Gió lạnh rít gào bên tai, hắn mím môi, bàn tay giấu trong tay áo siết chặt đến mức trắng bệch.
Người treo bọn họ lên chính là Thái Thượng Uy Nhuy.
Cổ xe dừng lại, gió thổi tung rèm mỏng, ánh nắng phản chiếu lớp vảy mờ lạnh lẽo trên khuôn mặt cô. Hàng vạn Yêu tộc đồng loạt quỳ xuống hành lễ, bất kể tu vi cao thấp đều thể hiện sự thần phục.
Yêu Tôn – Thái Thượng Uy Nhuy.
Dung Quyết nhìn về phía chân trời, trong lòng phức tạp vô cùng. Hắn chưa từng nghĩ rằng bọn họ sẽ gặp lại. Càng không ngờ tới lần tái ngộ sẽ là trong hoàn cảnh thế này.
Thái Thượng Uy Nhuy ngồi trong xe, nét mặt thờ ơ. Cô khẽ nâng tay, linh khí quanh cột đá ngưng tụ thành vô số lưỡi dao, chĩa thẳng vào hai nữ tử không còn sức phản kháng.
Cả hai đồng loạt rêи ɾỉ nhưng vẫn cắn chặt răng, không hề kêu đau.
Máu nhuộm đỏ tà váy, nhỏ tí tách xuống hồ khiến bọn giao long dưới nước náo động. Nếu không phải vì e ngại Thái Thượng Uy Nhuy, chúng đã sớm lao lên xé xác hai người ấy.
Không biết từ lúc nào tuyết bắt đầu rơi, từng bông nhẹ nhàng đáp xuống, tan biến khi vừa chạm vào mặt hồ.
Chứng kiến cảnh này, Dung Quyết vốn luôn bình tĩnh cũng không kìm được tiến lên một bước.
Đó là hai người quan trọng nhất trong đời hắn, làm sao hắn có thể đứng yên nhìn họ chịu khổ?
Người đàn ông trung niên bên cạnh lập tức cảm thấy bất an. Nếu Yêu Tôn dùng mạng sống của hai người đó để uy hϊếp dỡ bỏ cấm chế thì phải làm sao đây? Lúc đó Dung Quyết sẽ đưa ra lựa chọn thế nào?
Một khi cấm chế mất đi, bọn họ chẳng khác gì dê chờ làm thịt trước mặt Yêu Tôn cả.
Nếu Đông Vực có ai là đối thủ của Thái Thượng Uy Nhuy thì nàng ta đã không bất bại liên tiếp như vậy. Bây giờ ngoài mấy ngàn tu sĩ trốn trong Cảnh Minh Tông, thế lực lớn khắp Đông Vực đều đã quy hàng.
“Thái Thượng Uy Nhuy, ngươi cho rằng Dung gia chủ sẽ chịu khuất phục sao! Một người coi trọng đại sự như ngài ấy, tuyệt đối sẽ không vì tư tình cá nhân mà hy sinh vô số đồng đạo!” Một người đàn ông trung niên bước lên, cất giọng đầy chính nghĩa.
Lời ông ta vừa dứt, thanh danh của Dung Quyết liền được nâng cao lên mấy tầng mây.
Dung Quyết im lặng nhìn người vừa nói sau đó lại dời mắt về phía mặt hồ, cảm xúc khó đoán.
Trong vô số người được coi là cao quý và chính trực, không thiếu vài người đạo đức giả như vậy. Thái Thượng Uy Nhuy nhếch môi cười: “Ta muốn tiến vào Cảnh Minh Tông, cần gì phải dùng đến loại thủ đoạn này. Hôm nay ta đến đây để gửi tới Dung gia chủ một phần quà tiễn biệt, coi như là vì tình xưa.”
Yêu Tôn và Dung gia chủ... từng quen biết?
Nghe đến đây, tu sĩ nhân tộc trong Cảnh Minh Tông đều kinh ngạc, ánh mắt đổ dồn về phía Dung Quyết và Thái Thượng Uy Nhuy.
Sao Dung gia chủ lại quen biết Yêu Tôn? Quan hệ giữa bọn họ là gì?
Thái Thượng Uy Nhuy không có ý định giải thích. Trong không gian băng giá ấy, cô lại mở miệng lần nữa: “Nghe nói khi quốc gia của phàm nhân bị diệt vong, luôn có người tình nguyện đứng ra tuẫn táng theo. Nay Cảnh Minh Tông bị diệt, cũng nên có vài người nguyện chết vì khí tiết của đệ nhất tông môn Thương Tê Châu.”
Cô ngẩng đầu, ánh mắt hờ hững: “Nhưng ta cũng chẳng muốn sát sinh quá nhiều trong lần viếng thăm cố hương này. Nên xin Dung gia chủ hãy chọn một trong hai người kia để chôn cùng Cảnh Minh Tông đi.”
Giọng nói vừa dứt, Dung Quyết cứng đờ tại chỗ, đầu óc nhất thời trống rỗng.
Sắc mặt của mấy người xung quanh đều rất khó coi. Thì ra giữa Dung gia chủ và Yêu Tôn còn có mối thù xưa.
Thấy hắn không trả lời, Thái Thượng Uy Nhuy khẽ bật cười: “Nếu Dung gia chủ không thể chọn, vậy ta đành đem cả hai làm đồ ăn cho giao long vậy.”
Đám giao long xung quanh lập tức phấn khích, đong đưa đuôi lấy lòng cô. Dù chúng đều có tu vi Hóa Thần nhưng trước mặt Thái Thượng Uy Nhuy lại vô cùng ngoan ngoãn.
Tuyết bay đầy trời, gió thổi lạnh buốt, hàn khí xuyên vào tận xương. Những đỉnh núi phía xa phủ đầy tuyết trắng, ánh sáng hắt qua lớp tuyết phản chiếu lên bầu trời u ám.
Dung Quyết nhìn hai nữ tử bị trói trên cột đá. Khi ánh mắt chạm nhau, trong lòng chỉ còn một mảnh lạnh lẽo.
Thật lâu sau, hắn mới dời mắt về phía Thái Thượng Uy Nhuy.
Tuyết đọng trên hàng mi nữ tử, đôi mắt ấy hoàn toàn không còn chút hơi ấm nào.
Dung Quyết cất giọng khàn khàn: “Nếu Yêu Tôn tức giận thì ta nguyện gánh chịu một mình, không cần phải liên lụy đến người khác.”
Thái Thượng Uy Nhuy nghe vậy liền cười lạnh: “Ồ thì ra Dung gia chủ là người có trách nhiệm như vậy.”
Cô ngồi thẳng lưng, ánh mắt cuối cùng cũng dừng trên người Dung Quyết.
“Đã như vậy, xin gia chủ hãy tự phế tu vi, tự trói mình bằng xiềng xích, quỳ ra khỏi thành nhận tội đi.” Ý cười trên mặt Thái Thượng Uy Nhuy dần biến mất, thay vào đó là vẻ lạnh lẽo đến thấu xương.
“Biết đâu bản tôn sẽ chừa cho bọn họ một con đường sống.”
Chưa để Dung Quyết kịp phản ứng, nam nhân bên cạnh hắn đã vội la lên: “Dung gia chủ, tuyệt đối không được!”
Dung Quyết hiện tại là người có tu vi cao nhất trong Cảnh Minh Tông, mọi người đều xem hắn là thủ lĩnh. Nếu hắn thật sự tự phế tu vi thì sẽ chẳng còn ai có thể chống lại đại quân Yêu tộc.
“Dung gia chủ, rõ ràng đây là mưu kế của Thái Thượng Uy Nhuy, ngài tuyệt đối không được rơi vào bẫy của cô ta!”
“Đúng vậy! Dung sư huynh lúc này nên lấy đại cục làm trọng, đừng hành động liều lĩnh!”
Một đám tu sĩ vây quanh Dung Quyết, ai nấy đều sốt sắng khuyên can, lo cho an nguy của hắn còn hơn chính hắn.
Trên tường thành, không khí hỗn loạn, tiếng người ồn ào nhưng tinh thần Thái Thượng Uy Nhuy lại vô cùng thanh tĩnh. Cô ngẩng đầu nhìn tuyết rơi.
Ở tu chân giới, kẻ mạnh là vua, đây vốn là đạo lý họ đã từng dạy cô. Chỉ là, bọn họ không ngờ sẽ có ngày chính mình lại trở thành kẻ yếu.
Hơi lạnh từ băng tuyết thấm vào phổi. Trong trận tuyết lớn, tông môn cuối cùng đã sụp đổ.
Sau khi Cảnh Minh Tông bị đánh bại, Yêu Tôn quay về Bắc Vực. Trong cung điện, Thái Thượng Uy Nhuy chậm rãi bước lên từng bậc thang ngọc, vô số yêu tộc hai bên đều giữ tư thế cúi đầu.
Ngay khoảnh khắc ấy, hình ảnh trước mắt cô đột nhiên vỡ vụn, hóa thành bóng tối vô tận.
*
Mưa lớn như trút nước. Một thiếu nữ quỳ bên ngoài điện, y phục dày ướt sũng. Vạt tay áo nhuốm máu bị nước mưa rửa trôi dần, nàng cúi đầu, đôi mắt nhắm chặt.
Khắp trời đất, chỉ còn tiếng mưa rơi rào rạt. Không biết qua bao lâu, cơ thể thiếu nữ hơi cử động.
Thái Thượng Uy Nhuy ngẩng đầu. Trong cơn mưa lớn, đôi mắt côo ngày Cảnh Minh Tông sụp đổ, Đông Vực đón trận tuyết lớn nhất trong hơn một trăm năm qua.
Yêu Tôn phát binh tấn công Đông Vực, chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, ba châu lớn lần lượt thất thủ. Chỉ còn đại môn phái đứng đầu Thương Tê Châu – Cảnh Minh Tông chưa chịu khuất phục dưới chân y, nhưng với tình hình hiện tại thì đây cũng là chuyện sớm muộn.
Cảnh Minh Tông lấy đảo Kính Hoa làm trung tâm, xung quanh có chín đảo nhỏ vây quanh, tạo thành thế phòng ngự chặt chẽ hỗ trợ lẫn nhau. Lúc này, tất cả cấm chế bên trong lẫn bên ngoài đều đã được mở ra, tu sĩ các phái đang rút về trấn thủ nơi đây, tuần tra nghiêm ngặt đến mức không một kẽ hở.
Chân trời một màu xám trắng, mây dày cuồn cuộn như báo hiệu một trận phong ba sắp ập đến. Từ xa, mặt hồ âm u đột ngột nổi lên sóng lớn, vô số Yêu tộc khí thế hùng hồn, đạp sóng kéo tới.
Chứng kiến cảnh tượng ấy, mọi người trong Cảnh Minh Tông không khỏi dâng lên một nỗi sợ hãi sâu sắc. Yêu tộc thế như chẻ tre, dù có cấm chế hỗ trợ nhưng bọn họ có thể trụ nổi bao lâu đây?
Trên tường thành, người đứng đầu nhóm tu sĩ là một thanh niên dung mạo thanh tú mặc y phục đen, bên ngoài khoác áo choàng xám đậm thêu hình hạc dang cánh.
Dung Quyết cúi đầu, tà áo đen khẽ tung bay trong gió lạnh. Ánh mắt hắn mang theo vài phần trầm lặng.
Đột nhiên, từ chân trời vang lên một tiếng rồng gầm, mọi người lập tức ngẩng đầu nhìn lên.
Một cỗ xe từ trong mây xuất hiện. Rèm mỏng bên ngoài xe rủ xuống như sương mù, che khuất dung nhan của nữ tử bên trong.
“Yêu Tôn.” Một giọng nói trầm thấp vang lên phía sau Dung Quyết. Dù chưa thấy rõ người trong xe, nhưng chỉ cần nhìn những con giao long kéo xe là đã đủ để đoán ra thân phận nàng.
Ngay khi cỗ xe xuất hiện, phía dưới mặt hồ xảy ra biến động. Hai trụ đá từ đáy hồ bất ngờ trồi lên, trên đó khắc hình dị thú gào thét, tỏa ra sát khí ngút trời.
Trên hai trụ đá ấy, có hai nữ tử mảnh khảnh đang bị khóa chặt.
Dung Quyết vừa nhìn thấy khuôn mặt hai người đó, đồng tử liền co rút lại. Gió lạnh rít gào bên tai, hắn mím môi, bàn tay giấu trong tay áo siết chặt đến mức trắng bệch.
Người treo bọn họ lên chính là Thái Thượng Uy Nhuy.
Cổ xe dừng lại, gió thổi tung rèm mỏng, ánh nắng phản chiếu lớp vảy mờ lạnh lẽo trên khuôn mặt cô. Hàng vạn Yêu tộc đồng loạt quỳ xuống hành lễ, bất kể tu vi cao thấp đều thể hiện sự thần phục.
Yêu Tôn – Thái Thượng Uy Nhuy.
Dung Quyết nhìn về phía chân trời, trong lòng phức tạp vô cùng. Hắn chưa từng nghĩ rằng bọn họ sẽ gặp lại. Càng không ngờ tới lần tái ngộ sẽ là trong hoàn cảnh thế này.
Thái Thượng Uy Nhuy ngồi trong xe, nét mặt thờ ơ. Cô khẽ nâng tay, linh khí quanh cột đá ngưng tụ thành vô số lưỡi dao, chĩa thẳng vào hai nữ tử không còn sức phản kháng.
Cả hai đồng loạt rêи ɾỉ nhưng vẫn cắn chặt răng, không hề kêu đau.
Máu nhuộm đỏ tà váy, nhỏ tí tách xuống hồ khiến bọn giao long dưới nước náo động. Nếu không phải vì e ngại Thái Thượng Uy Nhuy, chúng đã sớm lao lên xé xác hai người ấy.
Không biết từ lúc nào tuyết bắt đầu rơi, từng bông nhẹ nhàng đáp xuống, tan biến khi vừa chạm vào mặt hồ.
Chứng kiến cảnh này, Dung Quyết vốn luôn bình tĩnh cũng không kìm được tiến lên một bước.
Đó là hai người quan trọng nhất trong đời hắn, làm sao hắn có thể đứng yên nhìn họ chịu khổ?
Người đàn ông trung niên bên cạnh lập tức cảm thấy bất an. Nếu Yêu Tôn dùng mạng sống của hai người đó để uy hϊếp dỡ bỏ cấm chế thì phải làm sao đây? Lúc đó Dung Quyết sẽ đưa ra lựa chọn thế nào?
Một khi cấm chế mất đi, bọn họ chẳng khác gì dê chờ làm thịt trước mặt Yêu Tôn cả.
Nếu Đông Vực có ai là đối thủ của Thái Thượng Uy Nhuy thì nàng ta đã không bất bại liên tiếp như vậy. Bây giờ ngoài mấy ngàn tu sĩ trốn trong Cảnh Minh Tông, thế lực lớn khắp Đông Vực đều đã quy hàng.
“Thái Thượng Uy Nhuy, ngươi cho rằng Dung gia chủ sẽ chịu khuất phục sao! Một người coi trọng đại sự như ngài ấy, tuyệt đối sẽ không vì tư tình cá nhân mà hy sinh vô số đồng đạo!” Một người đàn ông trung niên bước lên, cất giọng đầy chính nghĩa.
Lời ông ta vừa dứt, thanh danh của Dung Quyết liền được nâng cao lên mấy tầng mây.
Dung Quyết im lặng nhìn người vừa nói sau đó lại dời mắt về phía mặt hồ, cảm xúc khó đoán.
Trong vô số người được coi là cao quý và chính trực, không thiếu vài người đạo đức giả như vậy. Thái Thượng Uy Nhuy nhếch môi cười: “Ta muốn tiến vào Cảnh Minh Tông, cần gì phải dùng đến loại thủ đoạn này. Hôm nay ta đến đây để gửi tới Dung gia chủ một phần quà tiễn biệt, coi như là vì tình xưa.”
Yêu Tôn và Dung gia chủ... từng quen biết?
Nghe đến đây, tu sĩ nhân tộc trong Cảnh Minh Tông đều kinh ngạc, ánh mắt đổ dồn về phía Dung Quyết và Thái Thượng Uy Nhuy.
Sao Dung gia chủ lại quen biết Yêu Tôn? Quan hệ giữa bọn họ là gì?
Thái Thượng Uy Nhuy không có ý định giải thích. Trong không gian băng giá ấy, cô lại mở miệng lần nữa: “Nghe nói khi quốc gia của phàm nhân bị diệt vong, luôn có người tình nguyện đứng ra tuẫn táng theo. Nay Cảnh Minh Tông bị diệt, cũng nên có vài người nguyện chết vì khí tiết của đệ nhất tông môn Thương Tê Châu.”
Cô ngẩng đầu, ánh mắt hờ hững: “Nhưng ta cũng chẳng muốn sát sinh quá nhiều trong lần viếng thăm cố hương này. Nên xin Dung gia chủ hãy chọn một trong hai người kia để chôn cùng Cảnh Minh Tông đi.”
Giọng nói vừa dứt, Dung Quyết cứng đờ tại chỗ, đầu óc nhất thời trống rỗng.
Sắc mặt của mấy người xung quanh đều rất khó coi. Thì ra giữa Dung gia chủ và Yêu Tôn còn có mối thù xưa.
Thấy hắn không trả lời, Thái Thượng Uy Nhuy khẽ bật cười: “Nếu Dung gia chủ không thể chọn, vậy ta đành đem cả hai làm đồ ăn cho giao long vậy.”
Đám giao long xung quanh lập tức phấn khích, đong đưa đuôi lấy lòng cô. Dù chúng đều có tu vi Hóa Thần nhưng trước mặt Thái Thượng Uy Nhuy lại vô cùng ngoan ngoãn.
Tuyết bay đầy trời, gió thổi lạnh buốt, hàn khí xuyên vào tận xương. Những đỉnh núi phía xa phủ đầy tuyết trắng, ánh sáng hắt qua lớp tuyết phản chiếu lên bầu trời u ám.
Dung Quyết nhìn hai nữ tử bị trói trên cột đá. Khi ánh mắt chạm nhau, trong lòng chỉ còn một mảnh lạnh lẽo.
Thật lâu sau, hắn mới dời mắt về phía Thái Thượng Uy Nhuy.
Tuyết đọng trên hàng mi nữ tử, đôi mắt ấy hoàn toàn không còn chút hơi ấm nào.
Dung Quyết cất giọng khàn khàn: “Nếu Yêu Tôn tức giận thì ta nguyện gánh chịu một mình, không cần phải liên lụy đến người khác.”
Thái Thượng Uy Nhuy nghe vậy liền cười lạnh: “Ồ thì ra Dung gia chủ là người có trách nhiệm như vậy.”
Cô ngồi thẳng lưng, ánh mắt cuối cùng cũng dừng trên người Dung Quyết.
“Đã như vậy, xin gia chủ hãy tự phế tu vi, tự trói mình bằng xiềng xích, quỳ ra khỏi thành nhận tội đi.” Ý cười trên mặt Thái Thượng Uy Nhuy dần biến mất, thay vào đó là vẻ lạnh lẽo đến thấu xương.
“Biết đâu bản tôn sẽ chừa cho bọn họ một con đường sống.”
Chưa để Dung Quyết kịp phản ứng, nam nhân bên cạnh hắn đã vội la lên: “Dung gia chủ, tuyệt đối không được!”
Dung Quyết hiện tại là người có tu vi cao nhất trong Cảnh Minh Tông, mọi người đều xem hắn là thủ lĩnh. Nếu hắn thật sự tự phế tu vi thì sẽ chẳng còn ai có thể chống lại đại quân Yêu tộc.
“Dung gia chủ, rõ ràng đây là mưu kế của Thái Thượng Uy Nhuy, ngài tuyệt đối không được rơi vào bẫy của cô ta!”
“Đúng vậy! Dung sư huynh lúc này nên lấy đại cục làm trọng, đừng hành động liều lĩnh!”
Một đám tu sĩ vây quanh Dung Quyết, ai nấy đều sốt sắng khuyên can, lo cho an nguy của hắn còn hơn chính hắn.
Trên tường thành, không khí hỗn loạn, tiếng người ồn ào nhưng tinh thần Thái Thượng Uy Nhuy lại vô cùng thanh tĩnh. Cô ngẩng đầu nhìn tuyết rơi.
Ở tu chân giới, kẻ mạnh là vua, đây vốn là đạo lý họ đã từng dạy cô. Chỉ là, bọn họ không ngờ sẽ có ngày chính mình lại trở thành kẻ yếu.
Hơi lạnh từ băng tuyết thấm vào phổi. Trong trận tuyết lớn, tông môn cuối cùng đã sụp đổ.
Sau khi Cảnh Minh Tông bị đánh bại, Yêu Tôn quay về Bắc Vực. Trong cung điện, Thái Thượng Uy Nhuy chậm rãi bước lên từng bậc thang ngọc, vô số yêu tộc hai bên đều giữ tư thế cúi đầu.
Ngay khoảnh khắc ấy, hình ảnh trước mắt cô đột nhiên vỡ vụn, hóa thành bóng tối vô tận.
*
Mưa lớn như trút nước. Một thiếu nữ quỳ bên ngoài điện, y phục dày ướt sũng. Vạt tay áo nhuốm máu bị nước mưa rửa trôi dần, nàng cúi đầu, đôi mắt nhắm chặt.
Khắp trời đất, chỉ còn tiếng mưa rơi rào rạt. Không biết qua bao lâu, cơ thể thiếu nữ hơi cử động.
Thái Thượng Uy Nhuy ngẩng đầu. Trong cơn mưa lớn, đôi mắt cô sắc bén xuyên qua màn mưa, dừng lại ở ba chữ phía trước — Điện Nhật Nguyệt.
Cô nâng tay phải lên. Cổ tay trắng như tuyết, mảnh mai đến mức như chỉ cần gập là gãy. Linh lực trong kinh mạch cũng gần như cạn kiệt.
Thân thể này... chỉ mới đến Luyện Khí tầng bảy.
Một khắc trước còn đang nghỉ ngơi trong cung điện của Yêu tộc. Vậy mà chợp mắt một lát, tỉnh dậy đã thấy mình đang trong tình cảnh này.
Điện Nhật Nguyệt là nơi ở của chưởng môn Cảnh Minh Tông nhưng sau khi Yêu Tôn san bằng Đông Vực thì trên đời này đã không còn Cảnh Minh Tông nữa.
Ngay cả khi đại quân Yêu tộc vây đánh Cảnh Minh Tông năm ấy, Thái Thượng Uy Nhuy cũng chưa từng bước lên đảo Kính Hoa. Vậy mà hiện tại, cô lại đang quỳ trước điện Nhật Nguyệt - trung tâm của đảo Kính Hoa.
Cảnh Minh Tông đã bị lật đổ, mối hận cũ được giải quyết, quá khứ năm xưa cũng đã sớm bị chôn sâu trong ký ức... những gì trước mắt, chẳng lẽ là ảo ảnh?
Tiếng bước chân vang lên, trên đầu Thái Thượng Uy Nhuy bỗng không còn mưa rơi nữa.
Một thiếu nữ cầm ô dừng lại bên cạnh cô, mép váy màu hồng đậm ướt đẫm.
“Đại sư tỷ, lần này sư muội bị thương cũng không thể hoàn toàn trách tỷ, tỷ không cần phải như vậy đâu...” Thiếu nữ nhẹ giọng nói. Ánh mắt vô tình lướt qua tay áo của Thái Thượng Uy Nhuy, có chút giật mình.
Đại sư tỷ cũng bị thương? Cô khẽ ngẩn người.
Tất cả mọi người đều lo lắng cho Linh Trúc đang nằm trong điện, không có ai phát hiện ra đại sư tỷ bị thương. Ngay cả cô khi nghe tin liền chạy đến đây cũng chỉ vì lo cho sư muội Linh Trúc.
“Đại sư tỷ, trên người tỷ cũng có thương tích, vẫn nên quay về nghỉ ngơi đi.” Thiếu nữ mím môi, khuyên bảo lần nữa.
Thái Thượng Uy Nhuy ngẩng đầu. Thời gian mấy trăm năm như quay trở lại vào khoảnh khắc này, thiếu nữ trước mắt hòa làm một với người trong ký ức.
Một lúc lâu sau, Thái Thượng Uy Nhuy cuối cùng cũng cất tiếng: “Bộc Dương Loan.”
Bộc Dương Loan sững sờ. Cô và đại sư tỷ trước nay tuy không thân thiết, nhưng đại sư tỷ vẫn luôn gọi là “A Loan”, chưa từng trực tiếp gọi thẳng tên đầy xa cách như vậy.
Khi nhận ra Bộc Dương Loan, Thái Thượng Uy Nhuy cũng từ trong dòng ký ức hỗn loạn chậm rãi nhớ lại chuyện xưa năm ấy.
Bảy trăm năm trước, Yêu Tôn mà người người trong tu chân giới vừa nghe đến tên đã tái mặt chỉ là một đệ tử nhỏ bé của Cảnh Minh Tông. Thời điểm đó, Cảnh Minh Tông cũng chưa phải là đại môn phái đứng đầu Thương Tê Châu.
Chưởng môn Cảnh Minh Tông có năm đệ tử, trong đó Thái Thượng Uy Nhuy là người đứng đầu, Bộc Dương Loan xếp thứ hai.
Thái Thượng Uy Nhuy mười sáu tuổi, tu vi dừng ở Luyện Khí tầng bảy, mãi không thể đột phá trong khi nhiều đệ tử nhỏ tuổi hơn đã sớm đạt tới Trúc Cơ.
Tuy tu vi thấp, nhưng vì là đệ tử thân truyền của chưởng môn nên theo lễ nghi các đệ tử khác vẫn phải gọi cô một tiếng “Đại sư tỷ”.
Lần này, Thái Thượng Uy Nhuy quỳ trước điện Nhật Nguyệt là để nhận lỗi.
Linh Trúc một mình tiến vào cấm địa Vân Hồ sau đó bị trọng thương, lỗi của cô là không chăm sóc tốt cho tiểu sư muội.
Trong cơn mưa, gương mặt Bộc Dương Loan mang theo vẻ ưu tư khó giấu.
Tiểu sư muội là người được sư phụ yêu thương nhất. Lần này muội ấy bị thương nặng, sư phụ vô cùng tức giận, nghe mấy đệ tử kể lại là ông đã trách mắng đại sư tỷ rất nghiêm khắc.
Dù Bộc Dương Loan trước nay thân thiết với Linh Trúc nhưng cũng cảm thấy việc này không thể hoàn toàn trách Thái Thượng Uy Nhuy. Cơn giận của sư phụ thực sự quá vô lý.
Linh Trúc tự ý đến cấm địa Vân Hồ mà không hề báo với ai. Đại sư tỷ phát hiện trận pháp bị kích hoạt, liền lập tức chạy đến cứu. Tuy tu vi thấp, nhưng vì trong tay tỷ ấy có chưởng môn lệnh nên mới có thể giải được trận pháp.
Thân là đệ tử, không ai dám chỉ trích sư phụ. Bộc Dương Loan dù không đồng tình nhưng cũng chỉ có thể thầm thở dài trong lòng.
Cô nhìn Thái Thượng Uy Nhuy: “Sư phụ chỉ vì nóng vội nên mới trách mắng, giờ trời mưa to thế này hay là tỷ quay về nghỉ ngơi trước đi.”
Tiểu sư muội bị thương rất nghiêm trọng, sư phụ đang trị thương trong điện. Dù đại sư tỷ có quỳ mãi ở đây, e là sư phụ cũng chẳng rảnh để ý tới.
Trên người lại còn bị thương, nếu cứ như vậy mãi thì sẽ bệnh nặng mất.
Thái Thượng Uy Nhuy không đáp lời. Cô cúi đầu nhìn lòng bàn tay tái nhợt của mình, ánh mắt sâu thẳm.
Tại sao cô phải quỳ ở đây?
À, vì thấy áy náy khi không bảo vệ được sư muội khiến sư phụ phải thất vọng.
Cô từng nghĩ, bản thân mang ơn Dung gia nên phải dốc sức báo đáp, không bao giờ được phép lười biếng, lơ là nhưng bây giờ nghĩ lại quả thật... rất buồn cười.
Cô vốn chẳng nợ Dung gia bất cứ thứ gì nữa.
Thái Thượng Uy Nhuy đứng dậy. Mái tóc dài ướt đẫm dính chặt vào lưng càng lộ vẻ thê lương chật vật.
Bộc Dương Loan không khỏi hoảng hốt: “Đại sư tỷ.”
Những giọt nước mưa từ ô rơi xuống tí tách, thấm vào đất lạnh.