Cố Vân Lai sững sờ trong giây lát, như thể công tắc ký ức bị phủ bụi nhiều năm trong tâm trí đột ngột được bật mở, một bóng hình quen thuộc bất chợt hiện về từ miền ký ức xa xăm. Hắn không kịp suy nghĩ nhiều, cơ thể đã tự động phản ứng trước cả lý trí.
Hắn vội cúi người, ngón tay thoăn thoắt cởi từng chiếc cúc áo sơ mi, tháo thắt lưng, gỡ đồng hồ và trang sức kim loại trên người bệnh nhân. Cả người hắn chìm vào trạng thái gần như bản năng, giống như đã từng cùng người này kề vai sát cánh chiến đấu vô số lần, quen thuộc đến mức chẳng cần một giây đắn đo.
Cậu cũng hành động nhanh chóng không kém. Cậu mở hộp AED, lấy miếng dán điện cực, những ngón tay thon dài dứt khoát xé lớp bảo vệ rồi cúi xuống dán lên l*иg ngực tái nhợt của bệnh nhân. Một miếng ở ngực phải phía trên, một miếng ở mạn sườn trái phía dưới, vị trí chuẩn xác từng milimet, tránh xa vùng trung tâm tim, không sai một ly.
Cố Vân Lai theo bản năng bắt kịp nhịp điệu của cậu. Dù tim hắn đang đập điên cuồng trong l*иg ngực, nhưng đôi tay vẫn vững vàng như đá tảng.
Hắn nhanh hơn một bước lấy kéo từ hộp sơ cứu đưa sang, rồi lại ăn ý đưa bông tẩm cồn để cậu lau mồ hôi trên ngực bệnh nhân, đảm bảo miếng dán dính chặt nhất có thể.
Thậm chí trước khi cậu kịp mở lời, hắn đã lấy mặt nạ oxy, điều chỉnh lưu lượng rồi đưa qua. Mọi động tác đều liền mạch, trơn tru, không một chút thừa thãi hay do dự.
Sự phối hợp giữa họ tựa như hai hành tinh đã lệch quỹ đạo nhiều năm, cuối cùng lại va vào nhau bởi lực hấp dẫn của định mệnh.
Chẳng cần lời nói, chỉ cần một ánh mắt hay nhịp thở cũng đủ để khớp nhau đến hoàn hảo.
Đó là sự ăn ý đã lâu không gặp, là sợi dây kết nối vô hình mà chỉ những người đồng đội từng cùng nhau vượt qua bao lần sinh tử mới có được.
Thế giới xung quanh như bị tắt tiếng. Mọi ánh mắt tò mò, tiếng ồn ào hay bầu không khí căng thẳng đều bị gạt bỏ, chỉ còn lại sự tĩnh lặng đang chảy trôi giữa hai người họ — sự tin tưởng, nỗi quen thuộc và cả những khúc mắc chưa được hóa giải của quá khứ.
“Bật AED.”
“Đã kết nối miếng dán thành công.”
“Vui lòng không chạm vào bệnh nhân, đang phân tích nhịp tim.” Tiếng nhắc nhở máy móc lạnh lùng vang lên khiến khoang máy bay tức khắc chìm vào im lặng tuyệt đối. Tựa như tất cả mọi người đều đang nín thở, ngay cả thời gian cũng không dám trôi đi nửa bước.
Cố Vân Lai đứng bất động, mắt dán chặt vào màn hình AED, cảm giác như trái tim mình cũng đang treo lơ lửng trên đường sóng điện tim chập chờn kia, chực chờ rơi xuống bất cứ lúc nào. Vài giây ngắn ngủi ấy dường như bị kéo dài vô tận tựa cả thế kỷ.
Móng tay hắn vô thức bấm sâu vào lòng bàn tay, để lại bốn vết hằn hình trăng khuyết. Cơn đau nho nhỏ ấy là bằng chứng duy nhất cho thấy hắn vẫn đang tỉnh táo.
“Khuyên dùng sốc điện.”
Cậu không chút do dự, ngón tay vững vàng nhấn xuống nút đỏ đang nhấp nháy, quyết đoán như thể đang đặt bút ký vào bản khế ước giành giật sự sống từ tay tử thần.
Cơ thể bệnh nhân nảy lên như bị một bàn tay vô hình nhấc bổng rồi rơi phịch xuống. Toàn bộ quá trình diễn ra chưa đầy một giây, nhưng lại khiến trái tim của tất cả mọi người như thắt lại.