Chương 4

Mồ hôi chảy ròng ròng trên trán và sống mũi, hơi thở của Cố Vân Lai ngày một nặng nề, tim đập thình thịch như trống trận. Cơ bắp đau nhức như thể từng thớ thịt, từng dây thần kinh đang bị xé toạc, nhưng ánh mắt hắn vẫn sắc lẹm như dao, kiên định không hề lay chuyển.

Mỗi nhịp ép tim là một lần đấu tay đôi với tử thần, là cuộc so găng của sức mạnh và ý chí, là sự va chạm giữa niềm tin và hư vô. Hắn đang dốc cạn sức lực để giành giật lại một trái tim đã ngừng đập, từng chút, từng chút một kéo nó trở về từ cõi chết.

Trong không gian chật hẹp ở độ cao vạn mét, trên l*иg ngực của một người xa lạ, hắn bỗng thấy lại hình bóng của những người năm xưa. Những người cũng từng ngừng tim, cũng từng đứng bên bờ vực thẳm của số phận nhưng vẫn cố chấp không chịu cúi đầu.

Hắn đang dốc sức vì một người dưng, hắn không thể thua. Dù chỉ còn một tia hy vọng mong manh, hắn cũng phải liều mạng để cứu sống người này.

Hắn cúi đầu, ghé sát tai đối phương, giọng nói nhỏ đến mức chỉ mình hắn nghe thấy: “Cố lên.”

Đột nhiên, tiếng bước chân dồn dập nhưng vững chãi vang lên xuyên qua tấm rèm ngăn cách. Cố Vân Lai không ngẩng đầu, hai tay vẫn duy trì nhịp ép tim chuẩn xác.

Nhưng ngay giây tiếp theo, bên tai hắn vang lên một giọng nói trầm thấp, rõ ràng và đầy quả quyết: “Tôi là bác sĩ.”

Giọng nói ấy không hề vương chút hoảng loạn nào, lập tức khiến người nghe bình tâm trở lại. Nó mang theo sự điềm tĩnh hiếm thấy, uy nghiêm đến mức như thể dù có đối mặt với cái chết, cũng đủ sức khiến tử thần phải lùi bước.

Khoảnh khắc đó, ổ khóa hoen gỉ đã đóng chặt bấy lâu trong lòng Cố Vân Lai như bị giọng nói này tra vào, khẽ khàng bật mở một tiếng “cạch”.

Một bóng người lướt nhanh qua tầm mắt hắn rồi dứt khoát ngồi xổm xuống. Chiếc áo sơ mi trắng của cậu hơi nhăn, ống tay áo được xắn lên gọn gàng đến khuỷu tay, để lộ những đường cơ bắp săn chắc cùng vài vết sẹo mờ.

Cậu không nói lời thừa thãi, thậm chí bỏ qua cả màn tự giới thiệu. Đôi tay thon dài với những khớp xương rõ ràng nhanh chóng đặt lên động mạch cảnh và mí mắt bệnh nhân, lạnh lùng kiểm tra từng chỉ số sinh tồn.

Động tác của cậu gọn gàng, dứt khoát, mỗi cử động đều thuần thục như đã tôi luyện qua ngàn vạn lần. Nhịp điệu trầm ổn, không hề có chút ngập ngừng. Chỉ nhìn qua cũng đủ nhận ra sự chuyên nghiệp và bản lĩnh của một người đã quá quen đi lại giữa lằn ranh sinh tử.

“Ngừng tuần hoàn, anh phán đoán rất chính xác.” Cậu trầm giọng nói, ngữ khí lạnh lẽo như băng giá, nhưng lại ẩn chứa sự sắc bén đủ sức xuyên thủng mọi rào cản.

“Sốc điện AED ngay lập tức.” Cậu ra lệnh ngắn gọn, đanh thép như một vị tướng trên chiến trường.

Ngay sau đó, cậu thậm chí còn chẳng buồn liếc nhìn Cố Vân Lai lấy một cái, chỉ lạnh nhạt bồi thêm một câu: “Giúp tôi cởϊ áσ bệnh nhân ra, tháo hết đồ kim loại trên người ông ấy.”