Cố Vân Lai ngả người vào chiếc ghế bọc da rộng rãi ở khoang hạng nhất, sống lưng hơi tựa ra sau, nhưng vai và lưng vẫn vô thức căng cứng. Trước mặt hắn là một chồng hợp đồng dày cộm, chi chít những dòng đánh dấu bằng bút ba màu xanh đỏ.
Không khí trong khoang được điều áp nên khô khốc, mỗi lần hít thở lại như có hạt cát vô hình cào rách cổ họng, từng hơi thở rít vào tựa như nuốt phải ngàn mảnh kính vỡ.
Hắn khẽ đá đầu lưỡi quanh vòm họng, nếm thấy vị máu tanh nhàn nhạt nhưng chẳng bận tâm, ngược lại càng thêm tập trung cúi đầu lật giở trang giấy.
Hàng lông mày khẽ cau lại, hắn đưa tay day day thái dương, cố xua đi cơn đau nhức cùng sự căng thẳng tích tụ suốt nhiều ngày qua.
Hắn hiểu rõ cơ thể mình đang biểu tình điều gì. Đó là phản ứng kiệt quệ theo thói quen sau mười mấy ngày xoay vần liên tục. Chuyến bay từ San Francisco về Bắc Kinh đã kéo dài mười tiếng, ánh sáng trong khoang lúc này đã được điều chỉnh dịu nhẹ.
Hầu hết hành khách đều đã ngủ say. Bên tai chỉ còn tiếng hít thở đều đều, thi thoảng xen lẫn vài tiếng ngáy khẽ, ngay cả không khí cũng như chùng xuống trong cơn mệt mỏi.
Duy chỉ có hắn vẫn như ngọn đèn không tắt, ánh mắt lạnh lùng mà sắc bén lướt qua những điều khoản tiếng Anh và số liệu vốn hóa dày đặc. Như thể ẩn sau những con số khô khan ấy là một ván cược đủ sức xoay chuyển cả cục diện.
Hắn liếc nhìn chiếc Patek Philippe trên cổ tay, thứ mà hắn từng chê bai không biết bao nhiêu lần nhưng rốt cuộc vẫn đeo. Mặt số lấp lánh ánh sáng trầm đυ.c dưới ánh đèn mờ ảo.
Chiều tối hôm trước khi khởi hành, hắn vừa cài dây đồng hồ, vừa giữ vẻ mặt lạnh tanh mà buông lời châm chọc: “Nói xem, tôi bỏ hơn hai triệu tệ mua cái thứ này chỉ để xem giờ thôi à?”
Hạ Lâm đứng bên cạnh vừa lật vé máy bay vừa liếc hắn một cái: “Ông anh, anh có thật là cậu ấm nhà giàu ba đời không đấy? Với mấy người như các anh thì hai triệu tệ với hai trăm tệ có gì khác nhau đâu? Hơn nữa, khi đi đàm phán làm ăn, cái đồng hồ này còn giá trị hơn cả mặt mũi của anh đấy. Nhà đầu tư ai chẳng thích hợp tác với người trông có vẻ thành công.”
Giờ đây, sức nặng của chiếc đồng hồ lại hiện hữu trong tầm mắt. Kim đồng hồ lạnh lùng chỉ hơn mười hai giờ đêm theo giờ Mỹ, còn gần bốn tiếng nữa máy bay mới hạ cánh.
Nửa tháng qua, hắn như một cỗ máy hoạt động hết công suất. Từ New York, Boston, Los Angeles đến San Francisco, hắn bay ngang dọc khắp nước Mỹ. Đàm phán, ký hợp đồng, chạy dự án, khảo sát bệnh viện... hắn gần như chưa từng ngủ trọn một đêm nào. Tất cả đều phải nhờ vào caffeine, adrenaline và ý chí sắt đá muốn đạt được mục đích để chống đỡ.
Thực ra, hắn không giỏi những chuyện này. Sở trường của hắn chưa bao giờ là việc đấu trí vòng vo với những nhà đầu tư "bề ngoài thơn thớt nói cười, bên trong nham hiểm gϊếŧ người không dao" quanh bàn tiệc. Lĩnh vực của hắn là công nghệ lạnh lùng, là dữ liệu chuẩn xác, cùng những phương án sản phẩm có thể kiểm chứng bằng logic chặt chẽ.