Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Phồn Hoa Thịnh Yến

Chương 7

« Chương TrướcChương Tiếp »
Hơn 1 giờ rạng sáng, Hoa Cẩm đã bắt đầu cảm thấy không thể chịu nổi nữa, cô thu kim chỉ lại, đi tắm rồi đắp một cái mặt nạ. Sau khi thức đêm mà đắp một miếng mặt nạ lên, ít nhiều cũng khiến bản thân thấy như thể những tổn hại do thức khuya… không hề tồn tại.

Tối nay, cô lại mơ. Trong mơ là mái ngói đen thấp bé của quê nhà, còn có con đường núi uốn lượn quanh co. Cô cứ chạy, chạy mãi, chạy đến mệt nhoài, nhưng mãi vẫn không thể tìm thấy lối ra.

Cơn mộng mị khiến tâm trạng cô lúc thức dậy sáng hôm sau hơi tệ, đến nỗi ngay cả sữa đậu nành cũng chỉ uống được nửa cốc. Đúng lúc đó, cô lại nhận được một tin nhắn mời đi dự đám cưới. Người gửi là đồng nghiệp cũ, mấy năm nay họ hầu như không liên lạc, chẳng biết gần đây dùng cách gì mà mò được số điện thoại của cô, thỉnh thoảng lại nhắn một hai tin hỏi thăm.

Ban đầu Hoa Cẩm cứ tưởng người này liên lạc lại là để bán bảo hiểm, nào ngờ cả tháng trôi qua cũng chẳng thấy đả động gì. Hóa ra là cô hiểu lầm rồi, không phải bán bảo hiểm mà là thật lòng mời đi đám cưới.

Tới cửa tiệm, cô kể chuyện đó với Đàm Viên. Đàm Viên bĩu môi:

“Thấy chưa, mấy mối quan hệ nhạt như nước lã ngày xưa mà tự dưng liên lạc lại, chín phần là có chuyện gì đó.”

“Nhưng đám cưới không phải là chuyện vui sao? Còn là chuyện đại hỷ nữa chứ. Gần đây vận xui đeo bám, mình muốn đi đám cưới lấy vía may.” Hoa Cẩm vừa ngáp vừa lôi ra hai gói đồ ăn vặt từ ngăn kéo, đưa cho Đàm Viên một túi, “Đợi khi vận đỏ trở lại, mình sẽ mỗi ngày hốt tiền, bước lên con đường nhân sinh thắng lợi, ngồi xe sang, ôm cả rổ mỹ nam.”

“Thôi đi bà nội!” Đàm Viên lắc đầu, thở dài: “Một đại mỹ nữ chính hiệu mà nói nhảm là định làm liền, trước kia thì mê cẩm lý, nghiện gấu trúc. Giờ đến mức đi xin vía hôn lễ để cầu vận may, đúng là mê tín hại người!”

Nhìn gói đồ ăn trong tay, cô lại tiếp: “Cậu đúng là fan trung thành của cái thương hiệu kia. Ăn vặt cũng mua bên đó, kem đánh răng cũng xài bên đó, đến mức đi công tác thuê khách sạn cũng phải chọn chuỗi của nó. May mà túi cậu không nhiều tiền, chứ không thì chắc ngay cả trang sức, vàng bạc của nhà đó cậu cũng không tha.”

“Không ăn thì trả lại đây!” Hoa Cẩm liếc mắt.

“Ăn chứ, không ăn thì uổng.” Đàm Viên bóc gói, nhai luôn mấy miếng.

Hoa Cẩm rửa tay sạch sẽ rồi ngồi xuống tiếp tục thêu nốt phần chưa hoàn thành. Một món đồ thêu nếu muốn đạt đến trình độ hoàn mỹ, thì tuyệt đối không thể có sơ sót. Dù khách hàng không nhận ra vài mũi sai lệch, nhưng cô thì biết rất rõ.

Dì Cao từng nói: Là thợ thêu, mỗi một sản phẩm đều là một phần đời. Cô có sống hoài phí hay không, người khác không biết, nhưng đồ thêu sẽ thấy rất rõ.

Hoa Cẩm biết mình còn chưa đạt đến trình độ của dì Cao nhưng trong những năm tháng khốn cùng năm xưa, chính dì là người đã chỉ cho cô một lối đi. Là Thục thêu đã dẫn cô tiến xa trên con đường này. Cô không muốn khiến dì thất vọng, cũng không muốn phụ lòng chính mình đã cố gắng suốt bao năm.

Thời gian trôi qua từng ngày, Hoa Cẩm hoàn thành xong hai đơn đặt thêu, bức long phượng đỏ kia cũng đã làm xong hơn một nửa. Ngày cưới của đồng nghiệp cũ cũng sắp tới.

Gần đây, đồng nghiệp kia còn kéo cô vào một nhóm WeChat, trong đó có hai ba người cô còn nhớ mặt, còn lại phần lớn đều xa lạ. Hoa Cẩm chẳng nói năng gì trong nhóm vì có quen ai mấy đâu.

Tối nay, khi nghe tiếng thông báo từ WeChat, cô mở ra thì thấy một người trong nhóm bỗng dưng nhắc đến mình.

Xem lại lịch sử trò chuyện, thì thấy mấy người trong nhóm đang khen cô dâu hết lời: nào là lấy được chồng tốt, lại là dân bản địa, có nhà có xe, sau này có con thì chuyện học hành cũng đỡ lo.
« Chương TrướcChương Tiếp »