Khi tới gần khu nhà ở cũ, bác tài thò đầu ra nhìn quanh, thấy con hẻm phía trước vừa hẹp vừa nhỏ, mặt đường lại gồ ghề:
“Cô gái, đến nơi rồi nhé. Làm ơn cho tôi năm sao đánh giá nha.”
“Được ạ.” Hoa Cẩm đẩy cửa xe bước xuống, đi được mấy bước thì phát hiện con hẻm vẫn sáng sủa. Cô quay đầu lại nhìn thấy bác tài lắm lời kia vẫn chưa vội lái xe đi, mà bật đèn pha chiếu rọi lối nhỏ phía trước, soi sáng đoạn đường cô sắp qua.
Hoa Cẩm dừng bước, ngoảnh đầu nói một tiếng cảm ơn.
Cửa kính xe đã kéo lên, bác tài không nghe rõ lời cô nói, chỉ thấy cô quay đầu lại thì phất tay đáp lại, ra hiệu bảo cô mau chóng về nhà.
Một cô gái tuổi còn trẻ đã phải bươn chải bên ngoài vốn chẳng dễ dàng, nếu chỉ cần một việc nhỏ như bật đèn xe cũng có thể giúp người ta an toàn hơn một chút, thì cũng coi như tích chút đức cho mình.
Đi trong hành lang đen kịt như mực, Hoa Cẩm loáng thoáng nghe thấy chị Cầm gào lên một tiếng, lại đang mắng con à?
Căn nhà cô thuê nằm trong dãy nhà kiểu cũ ngày xưa, chỉ cao sáu tầng, mỗi căn là một phòng khép kín có bếp và nhà vệ sinh riêng. Phía ngoài là hành lang dài nối thông cả tầng. Nghe nói khu này chuẩn bị giải tỏa, nhưng đã đồn đại mấy năm trời mà vẫn chưa thấy động tĩnh gì. Người sống trong dãy này phần lớn đều là khách thuê đến từ khắp nơi, chỉ giữ phép lịch sự xã giao, không mấy ai thân thiết vì người thuê thay đổi quá thường xuyên.
Khi lên lầu, vừa rút chìa khóa mở cửa phòng, Hoa Cẩm lại nghe tiếng đập vỡ chén vọng ra từ căn bên cạnh. Cô nghiêng đầu lắng nghe kỹ, không nghe thấy tiếng trẻ con khóc.
Nghe bà Trần dưới lầu từng kể, chị Cầm là người bản địa. Chồng cũ nghiện cờ bạc, nɠɵạı ŧìиɧ, còn ra tay đánh vợ. Sau khi ly hôn, chị dắt con về nhà mẹ đẻ ở một thời gian, nhưng rồi lại vì con trai của em trai hay bắt nạt con mình mà tiếp tục dọn ra ngoài sống riêng.
Có lẽ do cuộc sống quá áp lực, tính khí chị không được tốt, đôi khi không nhịn được mà quát tháo con, nhưng chưa ai từng thấy chị ra tay đánh đứa nhỏ. Hoa Cẩm không dám phán xét đúng sai, cũng không thấy mình có tư cách gì để đánh giá.
Cô ngồi trong phòng thêu vài mũi, động tĩnh bên cạnh vẫn chưa dừng lại. Bất đắc dĩ thở dài, cô đứng dậy, lấy từ tủ lạnh một chén táo xanh nhỏ, rồi ra gõ cửa phòng chị Cầm.
“Chị Cầm, hôm qua em mới mua ít táo xanh, ăn cũng khá ngon. Chị với bé con ăn thử nhé.” Chờ chị Cầm mở cửa, Hoa Cẩm không bước vào, chỉ đứng ngoài nhìn vào phòng thấy cậu bé con ngoan ngoãn ngồi trên chiếc sofa cũ, trên người không có vết thương nào, quần áo cũng chỉnh tề.
“Cảm ơn nhé.” Chị Cầm nhận lấy chén táo, rồi nhanh chóng quay lại, lúc trở ra trong chén không còn táo mà thay bằng vài miếng thơm đã gọt sẵn:
“Chị mới ngâm dứa hồi chiều, ngọt lắm. Em mang về ăn thử.”
“Cảm ơn chị.”
Hoa Cẩm nếm một miếng, dứa ngọt thanh, ăn ngon miệng, không bị chát. Đến khi quay về phòng mình, bên cạnh đã không còn ồn ào nữa, không lâu sau thì hoàn toàn yên tĩnh.
Chắc hai mẹ con đã ngủ rồi.
Cô ngáp một cái, chỉnh lại độ sáng của đèn bàn, bắt đầu thêu phần long phượng đỏ còn dang dở.
Đã là việc mình đồng ý nhận thì dù thức trắng đêm cũng phải làm cho xong.
Một tiếng sau, cô đứng dậy đi lại vài vòng trong phòng cho đỡ mỏi. Lúc này, điện thoại đẩy một tin từ ứng dụng truyền thông, tiêu đề to tướng: “Cuộc sống của người ta khiến bạn cảm thông, nhưng cuộc sống của nó khiến bạn rơi nước mắt”
Cô nhấn vào xem, thì ra là một câu chuyện kể về một đại gia dẫn thú cưng đi xa, vì không nỡ để nó chịu khổ trong lúc gửi vận chuyển nên đã thuê hẳn chuyên cơ riêng chở thú cưng bay tới nơi cần đến.
Hoa Cẩm nhìn xong, khẽ bật cười: “Đúng là kiểu tiêu đề giật gân.”