Hoa Cẩm bỏ điện thoại xuống, đi tới nhìn ra ngoài qua khe cửa, rồi mở cửa nói: “Chị Cầm, muộn thế này mà chị vẫn chưa ngủ à?”
“Hôm nay có việc nên ngủ muộn một chút.” Chị Cầm mặc áo khoác, trông như vừa đi đâu về, cô ấy ngó vào trong nhà:
“Chị vào được chứ?”
“Mời vào.” Hoa Cẩm mời chị Cầm vào nhà, rót cho chị một cốc nước.
Sau khi nói chuyện dăm ba câu về công việc và thời tiết, cuối cùng cũng đi vào chuyện chính.
“Hôm nay em vừa tròn 24 tuổi phải không?”
Hoa Cẩm đang gọt hoa quả thì tay khựng lại, ngẩng đầu nhìn chị Cầm.
“Em sống một mình ngoài này cũng không dễ dàng gì, có từng nghĩ đến chuyện tìm ai đó chăm sóc chưa?”
Chị Cầm vén tóc mái sau tai: “Em xinh đẹp, lại có tay nghề riêng, nếu muốn tìm bạn trai thì chắc chắn sẽ có khối người xếp hàng theo đuổi.”
Gọt xong quả táo, Hoa Cẩm xếp gọn vào đĩa, lau khô dao gọt trái cây rồi lễ phép cười: “Chị Cầm nói đùa rồi, em không có nhà, không có xe, lấy gì mà yêu đương?”
“Em không có, nhưng con trai người ta có thì sao?” Chị Cầm nói: “Bên nhà mẹ đẻ chị có một cậu con trai, là sinh viên, nhà ở ngay trong thành phố này, bố mẹ thì hiền lành chăm chỉ, bản thân cậu ta đang làm ở công ty lớn, nghe nói lương tháng ít cũng hai ba chục triệu. Mấy hôm trước cậu ấy đến chỗ chị chơi, vô tình nhìn thấy em rồi cứ hỏi chị mãi xin cách liên lạc. Chị nghĩ chắc em chưa biết nên muốn bàn bạc với em trước. Không ngờ nay em về muộn như vậy, sợ làm phiền giấc ngủ của em quá.”
“Chị Cầm, hiện tại em chưa có ý định yêu đương.” Hoa Cẩm đặt đĩa trái cây trước mặt chị: “Chị giúp em chuyển lời cảm ơn đến anh ấy.”
Mới nhìn mặt người ta mà đã muốn mai mối, đến tính cách thế nào còn chưa biết, tình cảm xem mặt như vậy có thể bền được bao lâu?
“Giới trẻ các em dễ nói chuyện với nhau mà, cho dù không yêu thì kết bạn cũng tốt chứ?” Thấy Hoa Cẩm vẫn không có phản ứng, chị Cầm đành tiếp tục khuyên nhủ: “Mấy hôm nay cậu ấy ngày nào cũng tìm chị, đến chị còn thấy phiền.”
“Đừng trách chị nói thẳng, ngoài kia biết bao người trẻ muốn tìm người yêu có hộ khẩu thành phố. Em…”
Chị Cầm định nói tiếp: “Em là một cô gái từ tỉnh lẻ lên thành phố, không tiền, không bằng cấp, dù xinh đẹp thì cưới được người có nhà có xe ở đây cũng coi như trèo cao rồi.”
Nhưng nhìn thấy Hoa Cẩm đang cúi đầu im lặng, mấy lời đó thế nào cũng không nói nổi thành tiếng.
“Chị Cầm, đừng trách em nói chuyện khó nghe.” Hoa Cẩm cụp mắt xuống, chậm rãi nói: “Là một người phụ nữ sống giữa thế giới này, ý nghĩa cuộc đời em không chỉ là tìm được một người đàn ông có nhà có xe. Tình yêu và hôn nhân là chuyện tùy duyên, nhưng cuộc sống thì không. Để sau này không phải trách móc chính mình, ngoài việc cố gắng, em không có lựa chọn nào khác.”
“Chị chỉ nghĩ, em vất vả mưu sinh ngoài này chẳng phải cũng vì một mái nhà, vì một tổ ấm sao?” Chị Cầm có phần không hiểu suy nghĩ của Hoa Cẩm.
Chị thấy chàng trai kia điều kiện tốt, lại thấy Hoa Cẩm một mình cực nhọc nên mới đồng ý làm người mai mối.
Giờ thấy phản ứng này của Hoa Cẩm, chị cảm giác có lẽ mình đã không làm được chuyện tốt mà lại thành chuyện xấu.
Điều đó khiến chị Cầm thấy hơi mất hứng, không biết nên giận bản thân lo chuyện bao đồng hay giận Hoa Cẩm không nể mặt mình.
“Tâm thấy ở nơi nào yên ổn, nơi đó chính là nhà.” Hoa Cẩm lắc đầu: “Người đông chưa chắc đã là náo nhiệt, mà sống một mình cũng không hẳn là cô đơn. Em hiểu chị có lòng tốt, nhưng hiện tại em chưa có dự định sống cùng ai cả đời. Mong chị giúp em từ chối ý tốt của bên kia.”
Chị Cầm nhìn Hoa Cẩm một lúc lâu, rồi thở dài: “Thôi được, có lẽ là chị lớn tuổi rồi nên không hiểu nổi suy nghĩ của mấy cô gái trẻ các em.”