Chương 19

Bùi Yến gọi với theo: “Tuổi còn trẻ thì đừng lang thang ngoài đường lúc nửa đêm. Giữ gìn bản thân, nhiều thứ có thể tùy tiện nhưng mạng thì chỉ có một.”

Hoa Cẩm hơi ngẩn ra, sau đó nở nụ cười ngọt ngào: “Cảm ơn anh đẹp trai đã nhắc nhở.”

“Xì.” Bùi Yến hơi nhướng cằm: “Vậy đi thôi.”

“Đi đâu?” Hoa Cẩm lùi về sau mấy bước, tay ôm ngực, làm bộ cảnh giác: “Tôi là người đàng hoàng đấy.”

“Điên à.” Bùi Yến nhíu mày: “Tôi định đưa cô về.”

“Cảm ơn lòng tốt của anh nhưng không cần đâu, tôi gọi xe rồi.” Hoa Cẩm giơ điện thoại lên, trên ứng dụng đặt xe đã hiển thị có tài xế nhận đơn.

Bùi Yến mặt không biểu cảm gật đầu, xoay người định rời đi. Vừa đi được vài bước, vạt áo sơmi phía sau lại bị kéo nhẹ một cái. Anh quay đầu nhìn, thấy cô gái phía sau buông ngón tay đang giữ vạt áo anh.

“Muốn nói gì thì cứ thoải mái nói, kéo áo làm gì?” Bùi Yến lùi lại hai bước.

“Ngại quá, tay chạm nhầm.” Hoa Cẩm xoa tay, nói khẽ: “Thấy anh đẹp trai, tôi mới nhắc cho anh một chuyện.”

“Chuyện gì?” Bùi Yến cúi đầu vuốt tay áo sơmi, không nhìn cô, giọng hơi lạnh.

“Cái người bạn của anh ấy, vừa rồi đứng bên đường mắng chửi một người tên là… Bùi Yến.” Hoa Cẩm vẫy tay: “Nói hết rồi nhé, xe tôi đến rồi, tạm biệt!”

Bóng dáng cô gái rời đi vô cùng uyển chuyển. Cô bước không nhanh, như một con công kiêu hãnh mà vẫn đầy khí chất. Chỉ có công mới đẹp đến vậy, mới kiêu đến vậy.

“Bùi tiên sinh, cô gái kia là bạn của ngài à?” Trần Sâm ghé lại bên cạnh Bùi Yến, mặt đầy lấy lòng: “Xinh quá trời luôn.”

“Xinh đẹp?” Bùi Yến nhớ đến đôi mắt kia long lanh như gợn sóng dưới ánh đèn, giọng thản nhiên: “Cũng bình thường thôi, kiểu người ngoài đường cũng gặp được.”

Trần Sâm: hỏi chấm đầy đầu ?!?

“Trên đời rốt cuộc cũng không có mấy người giống cậu, dám đứng giữa đường mà gào mắng ầm ĩ như thế.” Bùi Yến ném lại một câu, rồi xoay người đi về phía chiếc xe thể thao của mình.

Nghe vậy, trong lòng Trần Sâm căng thẳng, vội vàng đuổi theo: “Bùi tiên sinh, xin ngài nghe tôi giải thích...”

Bùi Yến không để tâm, kéo cửa xe ngồi vào. Trần Sâm ghé sát vào bên xe, liên tục gọi: “Bùi tiên sinh, Bùi tiên sinh…”

“Yên tâm đi, cha cậu là người tốt, tôi sẽ không so đo với cậu chuyện nhỏ nhặt này.” Bùi Yến hờ hững liếc nhìn bàn tay đang bám lên cửa xe: “Buông tay ra.”

Trần Sâm lập tức rụt tay lại.

Bùi Yến cười khẽ một tiếng, kéo cửa kính xe lên, lúc lái xe đi còn phun đầy khói thẳng vào mặt Trần Sâm.

Anh vốn dĩ thích cái kiểu người rõ ràng không ưa gì hắn, nhưng lại chẳng làm gì được anh.

-------

Nằm dài trên giường thoải mái, Hoa Cẩm vươn người duỗi cái eo lười biếng. Giờ đã là 1 giờ sáng, vậy mà cô vẫn không ngủ được. Cô lấy điện thoại ra kiểm tra dự báo thời tiết mấy ngày tới, mới hiểu vì sao đầu gối hôm nay đau đến thế, hóa ra sắp có mưa.

Cô mở Weibo, còn chưa kịp làm gì thì điện thoại đã kêu liên tục vì bị hàng đống thông báo nhấn chìm, đến mức suýt đứng máy. Cô hoảng quá bật dậy khỏi giường, vừa khởi động lại điện thoại vừa cố nhớ xem gần đây mình có viết gì gây tranh cãi không.

Hình như Weibo của cô ngoài đăng mấy món đồ thêu tay thì chẳng còn làm gì khác?

Sau khi điện thoại khởi động lại thành công, cô ôm ngực mở Weibo, phát hiện bài đăng mới nhất của mình lại có đến mấy nghìn bình luận. Hoa Cẩm đầy mặt mơ hồ, ai tốt bụng thế không biết lại mua bình luận cho cô?

Cô bấm vào phần bình luận, toàn bộ đều là khen tay nghề cô tuyệt vời, hoặc là ca ngợi cô có tấm lòng lương thiện.

Được khen nhiều đúng là rất vui, nhưng… sao ai cũng gọi cô là “đại sư”? Có phải có gì đó hiểu nhầm ở đây không?

Mấy ngày ngắn ngủi mà lại xảy ra chuyện gì thế này?

Tiếng gõ cửa vang lên. Hoa Cẩm khẽ nhíu mày, giờ này rồi còn ai đến tìm cô?

“Hoa Cẩm, em có trong đó không?” Là giọng chị Cầm.