Chương 18

Người này trông có vẻ nóng nảy lại chẳng mấy để ý ánh mắt người khác nên mới dám đứng ven đường mà chửi bới u sùm không kiêng nể gì.

“Cái thằng ngu kia ngoài tiền với khuôn mặt ra thì có gì hơn người chứ!”

Hoa Cẩm đứng im lặng trong góc tối, nghĩ thầm: có tiền mà còn có cả gương mặt đẹp, thật ra cũng rất vĩ đại rồi đấy chứ.

Người đàn ông áo da còn đang chửi tiếp, Hoa Cẩm dựa lưng vào tường, lặng lẽ nghe. Sau một ngày bận rộn, thỉnh thoảng đứng ở một góc yên tĩnh nghe người khác chửi bậy, dường như cũng giúp tâm trạng cô nhẹ nhõm đi một chút.

Quan trọng hơn là người đàn ông này mắng rất có khí thế, mắng rất bài bản, có cảm giác như nếu người bị chửi mà đứng trước mặt hắn chắc chắn sẽ bị đập cho một trận tơi bời.

“Này, chẳng phải là Trần nhị thiếu nhà họ Trần đấy sao?” Một chiếc xe thể thao đỏ rực dừng lại dưới đèn đường, ánh đèn phản chiếu thành một đường cong bóng bẩy nổi bật.

Nhìn rõ người trong xe, Trần Sâm há hốc mồm: “Bùi… Bùi tiên sinh?” Hắn cố cười gượng: “Tôi… tôi đang ngắm trăng thôi.”

“Ồ?” Bùi Yến ngẩng đầu nhìn bầu trời tối đen: “Vậy thì thị lực của cậu cũng tốt thật.”

Trần Sâm cũng ngẩng đầu nhìn lên, lúc này mới nhận ra tối nay trời hoàn toàn không có trăng. Không khí lập tức trở nên cực kỳ lúng túng.

“Tối nay nóng thật đấy, đến cả mồ hôi cũng túa ra rồi?” Bùi Yến xuống xe, cởϊ áσ vest vứt lên ghế sau, bước đến trước mặt Trần Sâm vỗ vỗ vai hắn: “Hửm?”

“Không, không có…” Trần Sâm cố gượng cười: “Bùi tiên sinh sao lại ở đây?”

“Đường bên phải kẹt xe, tôi phải vòng sang đường này. Đường này ít người, tôi lại không mê đua xe, chạy chậm chút cũng dễ nhìn thấy cậu.” Bùi Yến ra vẻ không hề để ý chuyện gì: “Hay là tôi cùng cậu ngắm trăng luôn?”

“Không cần, không cần đâu. Ngài bận rộn nhiều việc, sao có thể lãng phí thời gian làm chuyện nhàn rỗi với tôi?”

Nghe đến chữ “đua xe”, cơ mặt Trần Sâm giật giật vài cái, em trai hắn chính là vì đua xe mà gặp tai nạn giờ còn đang nằm viện. Giờ Bùi Yến lại cố ý nhắc chuyện đó, rõ ràng là đang mỉa mai.

Nhưng dự án lớn trong tay mình còn trông chờ vào vị này đầu tư, trong lòng dù khó chịu thế nào cũng chỉ có thể nhịn.

“Loại người như tôi ngoài tiêu tiền thì chẳng còn tài cán gì, có thể bận cái gì chứ, đúng không?” Bùi Yến khoanh tay, giọng điệu nhàn nhạt: “Rảnh rỗi ngắm trăng cũng không tệ mà.”

Trần Sâm gượng cười vài tiếng, không biết nên nói gì tiếp. Giờ hắn chỉ lo mấy lời mình vừa chửi có bị Bùi Yến nghe thấy hay không.

Mà Bùi Yến thì chẳng nói gì, chẳng làm gì, càng khiến người ta bất an.

Mấy tháng trước, Bùi Yến còn thân thiết gọi một người nào đó là huynh đệ, ai ngờ hôm sau trực tiếp trở mặt cắt đứt hợp tác. Người kia cầu cạnh đủ kiểu mà không có kết quả, chỉ nghe vị đại gia này nói lý do là “không quen nhìn cậu ta vứt rác bừa bãi”.

Lý do đó đúng là vô cùng miễn cưỡng, ai nghe cũng biết chỉ là cái cớ. Nhưng từ đó trở đi miễn là có mặt Bùi Yến, chẳng còn ai dám tùy tiện xả rác nữa.

Giới nhà giàu không thiếu những người tính khí kỳ lạ nhưng kỳ quặc kiểu như Bùi Yến, đúng là hiếm thấy.

Người bình thường làm việc theo lẽ thường. Người kỳ lạ làm việc chẳng ai hiểu nổi. Mà loại người này không nên dây vào.

Hoa Cẩm nghĩ, cảnh tượng trước mắt đúng là một “hiện trường lật xe” điển hình: kẻ chửi người lại đυ.ng phải chính đối tượng bị chửi, bao nhiêu phẫn uất, bực dọc phút chốc biến mất, chỉ còn lại vẻ khúm núm lấy lòng.

Không nhìn ra được đấy chứ, người nóng nảy như thế mà cũng có hai mặt.

“Này cô…” Bùi Yến đột nhiên quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt Hoa Cẩm, bước tới hỏi: “Khuya rồi còn đứng đây làm gì?”

Hoa Cẩm chỉ lên trời: “Chờ ánh trăng xuất hiện.”

Bùi Yến: “…”

Chưa kịp bắt đầu nói chuyện phiếm đã tự dưng cụt hứng. Hai người nhìn nhau ba giây, Hoa Cẩm lùi lại một bước: “Thôi không làm phiền hai người, cứ từ từ tâm sự nhé.”

Bùi Yến nhìn thấy mắt cô chớp chớp, tròng mắt đen lấp lánh ánh đèn đường phản chiếu, giống như có in bóng trăng.

“Chờ chút.”