Nói rồi, đạo diễn quay sang vỗ vai nam diễn viên: “Lần này cơ hội hiếm có. Sau này trước mặt truyền thông, cái gì nên nói, cái gì không nên nói, trong lòng phải tự biết rõ.”
Nam diễn viên gật đầu vâng dạ.
Trước lợi ích lớn lao, những điều từng chán ghét cũng có thể trở thành hồi ức đẹp nhất.
Lỗ Gia cuối cùng đã tin bạn mình không nói dối, từ lúc Bùi Yến xuất hiện, anh ta luôn bị vây quanh bởi hàng loạt người. Nhiều người muốn được trò chuyện cùng anh ta một câu cũng không có cơ hội.
Tiệc kết thúc, Lỗ Gia thất thểu rời khỏi khách sạn. Để được tham gia bữa tiệc này, anh đã bỏ ra không ít công sức, kết quả lại chẳng thu hoạch được gì.
Gió đêm hiu hắt, anh bước về khu vực bãi đỗ xe. Khi đi ngang qua khu B, chợt nghe một tiếng “phịch” vang lên, như có gì đó ngã xuống.
Do dự vài giây, anh vẫn quyết định đi về phía đó và nhìn thấy một người công nhân vệ sinh mặc áo cam ngã trên mặt đất, chiếc xe rác đổ nghiêng sang một bên. May mắn là trong xe không có quá nhiều rác.
Lỗ Gia vốn không muốn lo chuyện bao đồng. Nhưng hồi trẻ, khi mới rời quê lên thành phố, từng sống bằng nghề nhặt rác, có lần đói lả bên vệ đường, chính là vài công nhân vệ sinh đã đỡ anh dậy và cho anh ăn một bữa no bụng.
“Chú có sao không?” Lỗ Gia đỡ chiếc xe rác dậy, lo người công nhân bị thương ở xương nên không dám tùy tiện chạm vào ông: “Cần tôi gọi xe cấp cứu không?”
“Không cần đâu, không cần đâu.” Người công nhân vệ sinh hơn năm mươi tuổi xua tay lia lịa: “Tôi không sao, chỉ là không cẩn thận trượt chân thôi.”
Thấy Lỗ Gia mặc vest sang trọng, ông liền ngại ngùng nói: “Xe rác bẩn lắm, coi chừng dính bẩn quần áo của cậu.”
“Mặc đồ đẹp thì có ích gì đâu.” Lỗ Gia xắn tay áo lên, cúi người đỡ ông dậy, còn giúp gom lại rác trên mặt đất: “Trời cũng khuya rồi, chú về đường nhớ đi cẩn thận.”
“Cảm ơn, cảm ơn cậu nhiều lắm.” Người công nhân vệ sinh cảm kích, móc khăn giấy từ túi ra, định đưa cho Lỗ Gia lau tay.
“Không sao đâu.” Nghe công nhân vệ sinh không ngừng cảm ơn, tâm trạng của Lỗ Gia bỗng nhiên trở nên tốt hơn. Chẳng phải chỉ là công ty sắp phải đóng cửa thôi sao?
Năm xưa anh ta nhặt rác cũng sống qua được, bây giờ đã có nhà, có xe, lẽ nào lại sợ không trụ nổi?
“Ê.” Một chiếc xe thể thao đỏ rực đột ngột dừng lại ngay trước mặt anh. Cửa sổ xe từ từ hạ xuống, lộ ra gương mặt quen thuộc: “Cậu tối nay cứ quanh quẩn ở gần tôi suốt là để xin đầu tư à?”
Lỗ Gia không tin nổi vào mắt mình: “Bùi… Bùi tiên sinh?”
Bùi Yến hơi nhướng mày, vẻ mặt lười biếng như thể chẳng muốn nói nhiều, anh đưa tay ném cho Lỗ Gia một tấm danh thϊếp: “Ngày mai gọi vào số này, sẽ có người bàn với cậu chuyện hợp tác.”
Cho đến khi chiếc xe thể thao đỏ lao đi, để lại làn khói xăng dày đặc phả thẳng vào mặt, Lỗ Gia vẫn chưa hoàn hồn.
Anh ta đã tốn biết bao công sức cố chen đến gần Bùi Yến trong yến tiệc mà không được, thế mà những chuyện đó lại đều lọt vào mắt anh ta?
Ngày mai sẽ có người liên hệ để bàn chuyện hợp tác, ý là… công ty của anh ta sẽ không phải đóng cửa nữa?
-----------
Vài ngày gần đây, để làm đơn đặt hàng thêu gấm cho một khách hàng đặc biệt, Hoa Cẩm đã kéo dài thời gian mở cửa tiệm đến muộn hơn bình thường gần một giờ.
Đàm Viên định ở lại cùng cô nhưng cô lo lắng dì Cao và chú Đàm - hai người già ở nhà không an toàn nếu ở một mình nên đã bảo cô ấy về trước.
Sau khi kiểm tra nguồn điện xong, Hoa Cẩm khóa cửa tiệm cẩn thận thì nghe thấy ở không xa có người đang mắng chửi một cách thô tục.
“Bùi Yến đúng là đồ khốn, em trai tôi bị tai nạn xe nằm viện, hắn đến bệnh viện thăm mà cứ như sếp lớn đi thị sát, thật không biết là đến thăm bệnh hay đến hóng chuyện.”
Cô quay đầu nhìn về phía phát ra âm thanh. Dưới ánh đèn đường, một người đàn ông mặc áo khoác da đang cầm điện thoại, mặt đầy phẫn uất và bất mãn.