Chương 16

Thấy Lỗ Gia như vậy, người bạn có chút áy náy, kéo anh sang một bên, hạ giọng nói: “Tôi kể cho cậu nghe một tin nhỏ, đúng sai thì tôi không dám chắc. Nghe nói tối nay, Tán Tài Đồng Tử cũng sẽ đến dự tiệc. Nếu anh ta nhìn trúng dự án của cậu, bao nhiêu tiền cũng chỉ là chuyện một câu nói thôi.”

“Tán Tài Đồng Tử?” Lỗ Gia cười khổ: “Trên thương trường mà cũng có thần tiên à?”

Trong giới này, ai chẳng là kẻ bóc lột triệt để?

Thấy anh không tin, người bạn vội vàng nói: “Là thật đấy! Chính là cái người thừa kế cả đống tài sản, Bùi Yến đó.”

Là một thương nhân bình thường, Lỗ Gia cũng chẳng rành mấy cái tên đứng đầu giới kinh doanh. Cái tên “Bùi Yến” anh từng nghe qua, chỉ biết người này vận số tốt, sau khi trưởng bối qua đời thì thừa kế cả gia sản đủ sống mấy đời không hết.

Chẳng lẽ vì anh ta quá giàu nên bị gọi là “Tán Tài Đồng Tử”?

Đang nghĩ ngợi, người bạn kéo tay áo anh: “Kìa, Tán Tài tới rồi!”

Lỗ Gia tò mò ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy mấy người đàn ông mặc vest chỉnh tề vây quanh một chàng trai trẻ mặt trắng môi hồng bước vào. Người kia bước đi có vẻ lười nhác nhưng dáng cao, tướng mạo nổi bật, đi giữa đám người như hạc giữa bầy gà.

“Cậu mà làm thân được với anh ta đêm nay thì dự án không còn gì đáng lo nữa.”

Nghe đến đây, Lỗ Gia như bị quỷ xui khiến, bước về phía trước vài bước.

“Bùi tiên sinh, đây là con gái tôi. Nó rất có hiểu biết về rượu vang, chi bằng để nó giới thiệu cho ngài một chút…”

“Không cần.” Bùi Yến cắt ngang lời: “Tôi không hứng thú với rượu vang đỏ.”

Người đàn ông vừa mở lời thoáng chột dạ, nhìn con gái phía sau rồi dẫn cô rời khỏi đám đông.

“Bùi tiên sinh.”

Rất nhanh sau đó, một vị đạo diễn cầm ly rượu bước đến trước mặt Bùi Yến, cười niềm nở: “Không ngờ hôm nay lại may mắn được gặp ngài ở đây.”

Bùi Yến nhìn người kia mà không nói gì.

“Đây là nam nữ chính trong vở kịch mới của tôi,” đạo diễn thấy anh không phản ứng liền vội vàng nịnh nọt nói, “Hai người họ ngưỡng mộ ngài đã lâu cho nên tôi dẫn họ đến kính ngài một ly.”

Bùi Yến nhận ly rượu từ tay người phục vụ, khẽ nhấp một ngụm: “Nam chính này tôi từng thấy qua. Cậu diễn vai cẩu yêu cũng khá thú vị.”

Đạo diễn và nữ diễn viên quay sang nhìn nam diễn viên chỉ dám mỉm cười, không ai nói gì thêm. Vai “cẩu yêu” là vai diễn đầu tiên của nam diễn viên từ mười năm trước, trong một bộ phim cổ trang kinh phí thấp, phục trang lẫn đạo cụ đều tồi tàn. Trong phim, hình tượng của anh ta vừa xấu vừa buồn cười. Những năm qua, ai nhắc tới vai diễn đó trước mặt anh đều khiến anh không vui - đây là chuyện mà rất nhiều người trong giới đều biết.

“Có thể để Bùi tiên sinh nhớ đến vai diễn của tôi, đó là vinh hạnh lớn.” Nam diễn viên ngày thường hay tỏ vẻ ngôi sao, lúc này chẳng những không giận mà còn nở nụ cười rạng rỡ, ngửa cổ uống cạn ly rượu trên tay.

Trên gương mặt Bùi Yến cuối cùng cũng hiện ra ý cười, anh khẽ gật đầu với đạo diễn: “Chọn diễn viên khá tốt. Nếu còn thiếu đầu tư, có thể liên hệ với trợ lý của tôi.”

“Cảm ơn Bùi tiên sinh! Cảm ơn ngài!” Đạo diễn vội cúi đầu cảm tạ không ngớt. Thấy nữ diễn viên vẫn cứ nhìn chằm chằm Bùi Yến, ông lập tức kéo cô lùi lại phía sau: “Không dám làm phiền ngài thêm, mời ngài cứ tự nhiên.”

“Ừ.” Bùi Yến gật đầu, hơi kéo lỏng cà vạt đang thắt chặt, rồi rảo bước đi về phía khác, giữa vòng vây của những người khác.

Những người không chen vào nổi chỉ còn biết đứng nhìn đạo diễn với ánh mắt đầy ngưỡng mộ, thật sự có người nhanh như vậy đã lấy được đầu tư từ tay “Tán Tài Đồng Tử”.

“Đạo diễn, Bùi tiên sinh vừa mới đồng ý đầu tư, mà ngài lại để ông ấy đi mất, liệu anh ấy có nghĩ chúng ta qua cầu rút ván không?” Nữ diễn viên lúc này mới tỉnh táo lại, vội vàng nịnh nọt: “Vẫn là đạo diễn cao tay, biết bao nhiêu người còn chẳng được nói với Bùi tiên sinh lấy một câu.”

“Vị đó tính tình không dễ chịu, cũng không hứng thú với giới này. Tính cách lại thất thường như trời tháng sáu, đừng tự rước phiền toái vào thân.”