Chương 15

Dù nghèo khó lại sẵn sàng vì vợ mà tiêu sạch tài sản. Rõ ràng đã không còn một xu, vậy mà vẫn không thể chấp nhận chuyện nhận tiền của người khác một cách miễn phí, đó là nhân vật người chồng. Bác sĩ và y tá chăm sóc cặp vợ chồng ấy, chủ bài viết đăng bài kể lại câu chuyện còn chủ tiệm thêu vì họ mà thức trắng đêm thêu gấp bộ chăn long phượng nhưng chỉ nhận tượng trưng một ít tiền công.

[Có cư dân mạng nói: đây không hẳn là một câu chuyện tình yêu, mà là một câu chuyện nhân gian chan chứa ấm áp, có chút xót xa, có chút cảm động.]

Trong thời buổi nghe quá nhiều chuyện vứt bỏ đạo đức vì tiền bạc, một câu chuyện đời thường như vậy lại trở nên đầy xúc động.

Dưới bài đăng Weibo, chủ bài viết còn đăng ảnh bóng lưng người đàn ông cùng những món đồ anh từng mua cho vợ mình, trong đó có cả chiếc chăn long phượng ấy.

Ngay sau khi ảnh chiếc chăn long phượng được đăng, có một số cư dân mạng bắt đầu đặt nghi vấn.

[Cư dân mạng hoài nghi: Câu chuyện thì cảm động đấy, nhưng có vẻ thêm thắt hơi nhiều. Người không trong nghề có thể không rõ, chứ loại chăn thêu thế này không thể hoàn thành trong vòng hai ba ngày. Nhà tôi có người thích thêu thùa nên tôi cũng hiểu ít nhiều. Dáng long phượng trong ảnh rất sống động, tinh xảo, không phải tay nghề bình thường là có thể làm được. Chưa nói đến việc nghệ nhân có chịu tăng ca thêu không, chỉ riêng giá trị của chiếc chăn đó, e là gia đình bình thường như vậy khó lòng gánh nổi.]

[Cư dân mạng 1 phản bác: Này, bạn nói vậy là không đọc kỹ bài viết rồi. Bác chủ đã viết rất rõ, chiếc chăn long phượng ấy là do chủ tiệm tự nguyện gấp rút làm riêng cho cặp vợ chồng ấy, chỉ thu tượng trưng một chút tiền công thôi.]

[Cư dân mạng 2 phản bác : Thật ra, trước giờ tôi cứ tưởng chăn thêu long phượng là thứ quê mùa, lỗi thời. Nhưng nhìn ảnh bác chủ đăng, lại thấy không hề sến súa, trái lại rất lộng lẫy khiến tôi phải thay đổi quan điểm.]

[Cư dân mạng 3 phản bác: Có lẽ... đây chính là sức hút của nghệ thuật truyền thống?]

Dưới bài viết ấy, có người xúc động vì tình yêu, có người ngưỡng mộ trách nhiệm, cũng có người bàn về giá trị nghệ thuật truyền thống. Trong xã hội hiện đại, tiết tấu sống quá nhanh, áp lực quá lớn, khiến nhiều người ngoài đời luôn đeo mặt nạ nghiêm nghị, nhưng lên mạng lại vui vẻ cười nói, bàn chuyện phiếm chẳng kiêng nể gì.

Họ xúc động trước tình yêu của người khác, nhưng lại không dám dễ dàng trao đi tình cảm của chính mình.

Trong xã hội này, đủ hạng người tồn tại: có người nghèo khó, cũng có người giàu có.

------------

Tại một bữa tiệc xa hoa, nam nữ đều ăn mặc sang trọng, từng nhóm người lui tới vừa giao tiếp vừa dò tìm cơ hội hợp tác tốt hơn. Bây giờ làm ăn không dễ dàng, các thương hiệu lâu năm thì có được lòng tin từ người tiêu dùng, chiếm ưu thế trên thị trường. Trong khi đó, các doanh nghiệp mới như nấm mọc sau mưa, liên tục tung ra đủ chiêu trò quảng bá. Dịp lễ Tết, ai nấy đều nghĩ mọi cách để thu hút sự chú ý, đảm bảo doanh số.

Người sống trên đời này thật chẳng dễ dàng gì.

Lỗ Gia là được bạn dẫn đến bữa tiệc này. Trước đây, anh từng làm ăn với hàng hóa phế phẩm, sau nhờ đầu tư bất động sản mới kiếm được chút tiền, tự mở công ty, làm ông chủ đàng hoàng. Gần đây đầu tư sai, lỗ không ít vốn.

“Anh bạn à, không phải anh đây không giúp cậu, chỉ là dự án cậu muốn đầu tư quá lớn, lại chẳng có gì đảm bảo lợi nhuận cả.” Một người bạn trong giới kinh doanh, trước kia từng thân thiết gọi nhau là anh em, vừa nghe Lỗ Gia tìm đến để kêu gọi đầu tư thì lập tức kêu khổ: “Tài sản nhỏ nhoi của tôi thì sao mà gánh nổi thứ đó?”

Bị từ chối, Lỗ Gia ngửa cổ uống cạn ly champagne, cố nặn ra nụ cười: “Tôi cũng hiểu mà, ai cũng khó cả.”