Chương 14

“Oa, không ngờ túi thêu tay mà cũng có thể đẹp đến thế!” Một đôi nam nữ bước vào tiệm.

Cô gái mặc váy thắt eo, quàng khăn cổ, khi cười khoé mắt hơi cong lên, nét xinh đẹp lẫn một chút tinh nghịch.

Cô chỉ vào chiếc túi trên giá: “Cho tôi xem chiếc túi này được không?”

“Dĩ nhiên rồi.” Hoa Cẩm gỡ túi xuống, đưa cho vị khách nữ.

Cô gái xách túi lên, đứng trước gương ngắm nghía vài lần: “Túi này thật đẹp, hoa văn là gì vậy? Màu sắc rực rỡ nhưng không hề lòe loẹt, thật khó kiếm.”

“Mặt túi chủ yếu thêu họa tiết hoa đào, hoa sen và hình dơi, tổng thể là đồ thêu mang ý nghĩa "Phúc Thọ Liên Niên" vừa có hàm ý cát tường, vừa rất diễm lệ.”

Hoa Cẩm nhìn làn da trắng mịn của cô gái, mỉm cười bổ sung: “Với người có nước da trắng, mắt sáng như cô thì cái gì mang lên cũng chỉ là điểm xuyết thôi.”

Cô gái nghe vậy thì vui ra mặt, còn chọn thêm một chiếc áo choàng và một hộp trang sức thêu kiểu Miêu Sơn rồi rời khỏi tiệm với nụ cười rạng rỡ. Trên đường đi còn chủ động xin kết bạn WeChat sau khi biết Hoa Cẩm còn làm nhiều sản phẩm thêu khác.

Không ai có thể kháng cự cái đẹp, đó là bản năng.

---------

Người đàn ông nhẹ nhàng vuốt ve chiếc chăn long phượng mà vợ anh từng yêu thích rồi cẩn thận bọc lấy bình tro cốt.

Ông đã đưa vợ lên thành phố lớn để chữa bệnh, rất nhiều người khuyên can nói rằng như thế là lãng phí, ngay cả vợ anh lúc đầu cũng không muốn đi.

Nhưng đi thì vẫn còn một tia hy vọng. Không đi thì chỉ có thể chờ chết.

Hai mươi năm kết hôn, ông chẳng cho vợ được hưởng thụ điều gì tốt đẹp đã là thất bại. Làm sao còn để cô ấy vì tiết kiệm tiền mà chịu đựng đau đớn từng ngày?

Ít nhất ở bệnh viện vẫn có thuốc giảm đau, có kim tiêm giảm đau. Ít nhất cô ấy còn được nhìn thấy thành phố phồn hoa một lần, và có được chiếc chăn long phượng ông từng hứa bao năm.

“Chú ơi, xin hãy nén đau buồn.” Chàng trai trẻ đưa ông đến nhà ga là người quen trên mạng, không biết từ đâu nghe chuyện vợ ông bị bệnh, nhất quyết phải quyên tiền. Khi ông không nhận, cậu ta vẫn thường đến thăm. Lần này còn giúp đặt vé tàu trên điện thoại.

Người đàn ông khẽ lắc đầu, ôm chặt chiếc hộp trong lòng: “Thế này cũng tốt, cô ấy không còn phải chịu đau nữa.”

Chàng trai trẻ nhìn gương mặt đầy dấu vết gió sương ấy, lòng đầy cảm xúc: “Cháu có thể kể lại câu chuyện của chú và vợ chú cho người khác biết được không?”

“Người như bọn chú, thì có chuyện gì đáng kể?” Người đàn ông cười buồn, ánh mắt vẫn sáng lạ thường, việc đưa vợ về quê là động lực để anh tiếp tục sống tiếp.

“Chú vì vợ mà tiêu hết tài sản, mỗi ngày chỉ ăn bánh mì uống nước lạnh… Những chuyện này nếu người khác biết, chắc chắn sẽ rất cảm động.”

“Có gì đáng cảm động chứ? Chúng tôi là vợ chồng, chăm sóc lẫn nhau chẳng phải lẽ đương nhiên sao?” Người đàn ông nhẹ nhàng lau hộp tro dù nó đã sạch sẽ không một hạt bụi.

“Đã là vợ chồng, là phải cùng nhau sống đến hết đời. Đối xử tốt với người nhà, có gì đáng nói đâu.”

“Hơn nữa nằm viện đúng là tốn kém, nhưng bảo hiểm cũng chi trả một phần. Tôi lại đi làm thêm vài năm là trả hết nợ thôi. Nhà cửa vẫn còn, cũng đâu phải là tiêu hết gia tài gì.”

Người đàn ông rời đi, ôm theo tro cốt người vợ. Cậu thanh niên dõi theo bóng lưng có phần còng xuống kia, trong lòng ngổn ngang khó tả.

Đêm hôm ấy, cậu ta về nhà, ghi lại toàn bộ câu chuyện và đăng lên Weibo.

Bài viết ấy không hề bi lụy, không đánh vào cảm xúc một cách giả tạo, cũng chẳng cố tình tô vẽ bởi vì câu chuyện này tự thân nó đã là một cảm xúc thuần khiết.

Cậu là một nhân viên văn phòng tạm gọi là thành công ngoài đời còn trên mạng là blogger có mấy chục vạn người theo dõi, chuyên viết về những điều cảm động. Sau khi bài viết được đăng, rất nhiều người đã chia sẻ và bình luận.

Bởi vì những nhân vật trong câu chuyện nà… mỗi người đều dễ thương và ấm áp đến lạ thường.