“Ngài… làm gì vậy?” Người đàn ông ngạc nhiên nhìn, chẳng phải là socola ăn dở đó sao? Ngoài kia đồn rằng vị Bùi tiên sinh này tiêu tiền như nước, nhiều người chen nhau muốn được anh ta đầu tư. Những năm trước còn có người sau lưng mỉa mai anh ta tiêu xài như đốt tiền.
Ai ngờ người tưởng như vung tiền không tiếc tay ấy lại cẩn thận đến mức gói cả miếng socola còn thừa. Đúng là người càng giàu càng… tiết kiệm! Nửa miếng socola cũng tiếc không ném.
“Đi thôi.” Bùi Yến quay đầu lại, liếc nhìn Hoa Cẩm đang đứng dưới bậc, mỉm cười nhẹ rồi vẫy tay chào cô rồi lững thững rời khỏi lối thoát hiểm.
“Bùi tiên sinh?” Người đàn ông hơi béo vừa đi được mấy bước thì phát hiện đối phương không theo kịp, trong lòng bồn chồn, sợ mình vừa rồi có chỗ nào thất lễ liền dừng bước lại, hơi bất an quay đầu nhìn anh.
“Ông nói xem... Một cô gái đứng cạnh hồ, nét mặt u sầu, vành mắt hoe đỏ, trông chẳng khác gì đang có ý định tự sát nay tự dưng lại xuất hiện ở bệnh viện làm gì?” Bùi tiên sinh đột ngột hỏi.
“Có lẽ là bệnh nặng, hoặc kinh tế gặp khó khăn?” Người đàn ông hơi béo nghĩ ngợi rồi nói thêm: “Giờ áp lực cuộc sống rất lớn mà cũng không còn cách nào khác.”
Bùi Yến nghĩ lại, cô gái kia còn có tâm trạng trêu chọc anh, chắc là vẫn chưa đến mức tuyệt vọng muốn tự kết thúc đời mình.
“Mấy năm trước, tôi có một đồng nghiệp, chẳng hề để lộ điều gì, vậy mà lại bất ngờ tự tử. Thường ngày trông anh ta rất vui vẻ. Ai ngờ sau khi mất, chúng tôi mới biết hóa ra bố mẹ anh ấy đã mất từ lâu, vợ cũng qua đời vì tai nạn chỉ vài năm sau đó.” Ông ta lắc đầu, thở dài một tiếng đưa tay ra hiệu mời Bùi tiên sinh vào thang máy: “Lúc đó chẳng ai nhận ra anh ta phải chịu đựng nhiều bất hạnh như thế. Nếu khi ấy chúng tôi quan tâm hơn một chút, có lẽ mọi chuyện đã không đi đến bước đường ấy.”
Nói xong, người đàn ông chợt ý thức được mình nói quá nhiều, liếc nhìn sắc mặt Bùi tiên sinh, thấy anh không có gì khác thường thì thầm thở phào.
------------
Hoa Cẩm không đến tiệm, mà về nhà ngủ một giấc trưa. Đến khi cô tỉnh dậy thì trời bên ngoài đã tối đen.
Tự mình nấu một tô mì, vừa cầm điện thoại lướt web được mấy phút, cô nhận được một bao lì xì từ Dương Lâm.
Cô nhấn mở, bên trong có 1200 tệ. Nhìn chằm chằm vào số tiền một lúc lâu, cô khẽ cười rồi gửi lại một câu cảm ơn.
[Dương Lâm: Không cần cảm ơn đâu. Hôm nay tôi vừa phát hiện mình mang thai, nên gửi lì xì cho cậu để chia sẻ chút không khí vui vẻ.]
Hoa Cẩm bật cười, trả lời:
[Hoa Cẩm: Cảm ơn nhé.]
[Dương Lâm: Tôi nhớ hồi đó cậu cũng rất thích "hít ké" không khí vui vẻ. Có lần một đôi vợ chồng tổ chức đám cưới, phát kẹo cưới cho tụi mình là nhân viên phục vụ, cậu đã vui vẻ ăn hết sạch chỗ kẹo, nói là như vậy có thể lấy được hỉ khí.]
Hoa Cẩm đặt điện thoại xuống, ăn nốt phần mì đã hơi trương, rồi đứng dậy rửa bát đũa. Căn nhà này quá cũ, nếu dùng xong không rửa sạch ngay, rất dễ thu hút côn trùng.
Dọn dẹp xong xuôi, cô chụp ảnh vài sản phẩm thêu đã hoàn thiện và đăng lên Weibo. Weibo của cô hầu như không có fan, thỉnh thoảng mới có một hai người thả tim hoặc bình luận, phần lớn chỉ là cô tự vui vẻ một mình.
Hai ngày sau, khi vừa hoàn thành khoảng cách thêu cá chép, cô nhận được một tin nhắn:
[Cảm ơn cô Hoa Cẩm. Vợ tôi hôm nay đã rời đi. Cô ấy rất thích chiếc chăn mà cô đã thêu. Thật lòng cảm ơn.]
Đọc đến tin nhắn này, cổ họng Hoa Cẩm nghẹn lại, cô đứng dậy rót nước, uống liền mấy ngụm lớn mới đè nén được cảm giác khó tả trong lòng. Qua tấm kính trong suốt, cô nhìn ra đường, dõi theo dòng người qua lại, rồi hít một hơi thật sâu.