Chương 12

“Dứa tinh” đứng thở hồng hộc trước cửa thang máy, quay đầu lại yếu ớt nói: “Mỹ nữ, cảm ơn nha~”

“Không có gì.” Hoa Cẩm không nhịn được liếc nhìn đối phương thêm hai lần , thời buổi này mà còn có người trẻ giữ được cảm xúc "mã sa đặc tình"* như vậy thật là hiếm, cần được bảo tồn và bảo vệ.

(*Ghi chú: ý nói kiểu thanh niên dễ xúc động, cảm xúc mạnh mẽ và chân thành.)

Thang máy trong bệnh viện gần như hoạt động 24/7, người rất đông. Hoa Cẩm quyết định tìm cầu thang bộ đi xuống. Trong lối thoát hiểm lại có một mùi rất kỳ quái, cô đã thức đêm vài hôm, lại hít phải mùi lẫn lộn giữa thuốc sát trùng và không khí bí bách, lập tức cảm thấy đầu óc choáng váng, chân tay mềm nhũn, suýt nữa ngã lăn từ bậc thang xuống.

“Ôi trời, mỹ nữ, xem ra chúng ta có duyên ghê! Có điều, muốn lao vào lòng tôi mà chọn cách lăn từ trên cầu thang xuống thì cái giá hơi đắt đó?” Một cánh tay vươn ra kéo lấy cô, rồi nhanh chóng rụt lại.

Sau khi dựa được người vào lan can giữ vững thăng bằng, Hoa Cẩm ngẩng đầu nhìn, đập vào mắt là một đôi mắt đào hoa long lanh.

Là người đàn ông cô gặp hôm trước, ngay bên ngoài khách sạn, kẻ sở hữu chiếc xe thể thao đó.

Hôm nay anh ta mặc sơ mi trắng, khoác áo vest xanh lam, trông nghiêm túc hơn rất nhiều.

“Cái giá này đúng là không rẻ thật. Nhưng tôi đâu phải chủ động ngã vào lòng anh.” Hoa Cẩm lấy trong túi ra một thanh socola, mấy hôm nay thức đêm cộng thêm chưa ăn sáng khiến huyết áp cô tụt hẳn.

Cô bẻ đôi thanh socola, đưa một nửa cho đối phương: “Dù tôi không thích kiểu đàn ông quá chủ động nhưng nhan sắc của anh lại rất hợp gu tôi, coi như phần thưởng đó.”

Người lớn trong xã hội này, ai mà chẳng biết tận dụng một chút “tiện miệng”? Thanh socola sữa trắng đậm đà nằm im lìm trong lòng bàn tay anh, hương ngọt ngào len lỏi vào mũi.

“Cô… cô gái này sao chẳng biết e thẹn là gì hả?!”

Anh chàng mắt đào hoa nhìn thanh socola như thể đang nâng một quả bom, tay run bần bật.

Dưới ánh đèn vàng vọt trong hành lang, Hoa Cẩm nhận ra mặt và vành tai của đối phương đã hơi đỏ lên. Cô chỉ mới nói mấy câu đã khiến anh phản ứng như vậy? Đàn ông trưởng thành mà nhạy cảm thế này đúng là không đáng tin.

Lo sợ đối phương nổi giận đánh người, Hoa Cẩm nghiêng nửa người, nhân lúc anh còn chưa hoàn hồn, nhanh chóng đi xuống vài bậc, mắt thấy đã sắp rời khỏi lối thoát hiểm.

“Đứng lại đã!”

Giữa việc đi tiếp hay quay đầu, Hoa Cẩm do dự một giây, rồi quyết định quay lại nhìn anh chàng mắt đào hoa: “Xin hỏi còn gì sao?”

“Socola này có hết hạn chưa?”

Mắt đào hoa quay đầu sang nhìn tường, dưới ánh phản chiếu trông như quý tộc bước ra từ tranh sơn dầu vừa đẹp đẽ tinh xảo lại chẳng giống người thường.

Hoa Cẩm chớp mắt: “Mới mua đấy, còn lâu mới hết hạn.”

Anh nhìn cô một lúc, rồi đưa một miếng vào miệng, mặt đầy vẻ khó chịu: “Vừa ngọt vừa ngậy, khó ăn thật.”

Nói rồi định tiện tay ném đi, nhưng nhìn quanh một hồi lại không thấy thùng rác đâu, sắc mặt lập tức sa sầm. Anh liếc nhìn Hoa Cẩm đầy ẩn ý, còn cô thì tiếp tục lùi về phía cửa thoát hiểm.

Đùa thì phải biết điểm dừng, trêu sai người là chuốc phiền vào thân.

Cũng tại mặt đối phương quá đẹp, khiến cô phạm phải sai lầm mà nhiều người vẫn phạm…

“Bùi tiên sinh, sao ngài lại ở đây?” Một người đàn ông hơi mập xuất hiện ở cửa lối thoát hiểm tầng hai, giữa tiết trời tháng ba tháng tư mà mồ hôi vã đầy trán. Nhìn thấy mắt đào hoa đang đứng đó, ông ta thở phào nhẹ nhõm.

“May mà ngài không ở trong thang máy. Vừa rồi thang máy tầng hai gặp trục trặc, Dương Thiệu tiên sinh bị kẹt trong đó, nhân viên đang gấp rút sửa chữa.”

Người đàn ông nghĩ vị Bùi tiên sinh này đi lạc nên sắc mặt mới khó coi, liền ân cần nói: “Phòng bệnh của Trần tổng ở tầng tám, mời ngài đi theo tôi.”

“Anh có khăn giấy không?” Bùi Yến hỏi.

“Dạ?” Người đàn ông hơi mập sửng sốt một lát, rồi cười xấu hổ: “Xin lỗi, tôi vội quá nên quên mang theo.”

“Thôi.” Bùi Yến lấy khăn tay từ túi áo vest ra, gói phần socola còn thừa lại, rồi nhét vào túi.