Chương 11

“Bác sĩ nói vợ tôi… không còn nhiều thời gian nữa. Mấy ngày nay cô ấy chẳng ăn được gì, phải dùng thuốc giảm đau mới có thể ngủ.”

Giọng người đàn ông nghẹn ngào, “Tôi chỉ muốn tặng cô ấy một chiếc chăn thật đẹp… tôi…”

Nghe tiếng khóc nghẹn ngào qua điện thoại, Hoa Cẩm mím môi, ngẩng đầu nhìn khung thêu đang làm dang dở hơn nửa.

“Năm ngày được không? Năm ngày nữa tôi sẽ hoàn thành xong chăn thêu long phụng, rồi gửi tận nơi cho chú. Chú gửi cho tôi địa chỉ nhận hàng nhé.”

“Cảm ơn… cảm ơn cô…” Người đàn ông lặp đi lặp lại hai từ ấy, vì ngoài “cảm ơn”, ông ấy chẳng biết nói gì khác để diễn tả tấm lòng mình.

Cúp máy, Hoa Cẩm nhìn ánh nắng rực rỡ ngoài cửa sổ, hít sâu một hơi, rồi ngồi xuống trước khung thêu.

Truyền thuyết về long phụng thì có nhiều. Có nơi bảo long và phụng trời sinh khắc nhau, gặp nhau là đánh, gọi là “long phụng đấu”. Nhưng đa số, trong các nền văn hóa truyền thống, long phụng cùng xuất hiện tượng trưng cho đại cát, gọi là “long phụng trình tường”.

Thêu “long phụng trình tường” không chỉ cần thêu hình rồng, hình phượng và mây là đủ, mà quan trọng là thể hiện được sự hài hòa giữa chúng để người nhìn vào cảm nhận được sự tốt lành, viên mãn.

Phượng hoàng có bộ lông vũ rực rỡ, mà Thục thêu lại nổi tiếng với sắc chỉ tươi sáng, tinh tế nên thêu long phụng chính là lựa chọn hoàn hảo.

Suốt năm ngày đó, hầu hết tinh lực của Hoa Cẩm đều dành cho chiếc chăn thêu này. Khi hoàn tất mọi đường kim mũi chỉ, xử lý sạch sẽ, đã là bốn giờ sáng ngày thứ năm. Cô ngủ được hai ba tiếng, rồi bị chuỗi báo thức réo inh ỏi đánh thức, gắng gượng bò dậy khỏi giường.

Cuộc sống của người bệnh nặng vốn đã khó khăn, mỗi giây phút tỉnh táo đều rất quý giá. Cô không muốn lãng phí thêm nữa.

Tới bệnh viện, gọi điện cho người đàn ông nọ, đầu dây bên kia rất lâu sau mới bắt máy. Giọng ông ta mệt mỏi và tuyệt vọng.

“Chú cứ chăm sóc vợ cho tốt, đừng xuống, tôi sẽ mang lên tận nơi.”

Dọc hành lang bệnh viện, đầy người ngủ gục gồm cả người bệnh lẫn người chăm bệnh, ai nấy đều tiều tụy.

Khi tìm thấy người đàn ông kia, ông ấy đang ngồi tựa tường, tay cầm một tờ giấy. Thấy Hoa Cẩm tới, liền cố nặn ra một nụ cười, nhưng không thành.

Cô đưa chăn thêu cho người đàn ông, liếc mắt đã thấy tờ giấy trong tay, là thông báo tình trạng bệnh nguy kịch.

Trên chiếc giường gần nhất, một người phụ nữ gầy đến mức không còn hình dáng, da vàng nhợt như nến, hô hấp yếu ớt, hôn mê.

Người đàn ông rút một xấp tiền từ túi ra đưa cho cô, nhưng cô chỉ lấy hai tờ: “Còn lại, chú cứ giữ lấy.”

“Thế… sao mà được.” Người đàn ông quýnh lên, giọng mang âm sắc địa phương, “Không được, phải lấy! Các cô làm nghề này kiếm tiền cũng đâu có dễ gì!”

“Tiền đặt cọc và hai trăm tệ kia là đủ rồi.” Hoa Cẩm không nhận thêm: “Tôi sống xa quê nhiều năm, hiếm khi gặp đồng hương. Số còn lại, chú giữ lấy mà chăm sóc cho chị ấy… và đứa nhỏ đang đi học.”

Người đàn ông đỏ hoe mắt, sau một lúc lâu mới gật đầu thật mạnh: “Cảm ơn.”

Ông ấy nhìn Hoa Cẩm thật sâu, như muốn khắc ghi dáng vẻ của cô vào lòng.

Hoa Cẩm không tiếp tục quấy rầy đôi vợ chồng ấy, băng qua hành lang nồng nặc mùi thuốc sát trùng, rồi lại bị lạc trong mê trận hành lang uốn lượn quanh co của bệnh viện. Mãi mới tìm được thang máy, vừa bước vào mới phát hiện ra thang máy này chỉ dừng ở các tầng số chẵn, tầng lẻ thì cứ thế chạy qua.

Đến tầng hai, Hoa Cẩm vừa ra khỏi thang máy chưa được hai bước, đã nghe phía xa vọng lại một tiếng kêu đầy đau khổ:

“Từ từ, từ từ, giúp tôi bấm nút một cái!”

Nếu người kia không phải đang chạy về phía cô, Hoa Cẩm còn tưởng đó là một trái… dứa sống! Áo khoác vàng chóe, tóc nhuộm vàng rực, giày thể thao màu vàng kim lấp lánh, toàn thân như đang phát sáng.

Vì màu sắc quá chói mắt, theo bản năng cô đã bấm giữ nút thang máy giúp người đó. Nhưng vẫn không kịp nữa rồi, thang máy đã bắt đầu chạy lên tầng trên.