Vệ Gia.
“Ny Ny, con đã ba mươi rồi còn không lấy chồng sẽ thành bà cô già đó.”
Mẹ Vệ cứ liên tục một bên cằn nhằn, Vệ Đoan Ny biết ngay chỉ cần cô về nhà đều sẽ nghe mắng, cô không đáp, trực tiếp lên tầng trốn về phòng.
Mẹ Vệ thấy con gái như thế thì nói lớn theo: “Con còn không kiếm rể cho mẹ, mẹ sẽ tự kiếm chồng cho con, tới ngày cưới chỉ cần con có mặt.”
Nhưng đáp lại bà chỉ có tiếng đóng cửa.
Ba Vệ thấy hai mẹ con bao năm vẫn vì chuyện này mà câu trước chưa nói xong thì câu sau đã cãi chỉ lắc đầu, lật báo tiếp tục đọc.
“Ông còn cười, mau khuyên nó đi, ba mươi là lớn lắm rồi.”
“Nhưng con gái chúng ta rất đẹp lại độc lập, bà phải vui chứ, nó cần gì đàn ông.” Ba Vệ lại cười, mắt dán vào tờ báo
“Thế tôi không cần ông nữa nhé?” Mẹ Vệ hừ một tiếng hỏi
Ba Vệ biết bản thân tự đưa mình vào chỗ chết, lập tức đặt báo xuống: “Tôi quen rất nhiều con trai của mấy ông chủ tịch, kiếm một người ngay.”
Mẹ Vệ thấy ba Vệ thức thời thì hài lòng, trong nhà, quyền lực của người phụ nữ vẫn lớn nhất.
Trong phòng Vệ Đoan Ny, cô nằm trên giường nhìn tin nhắn trong nhóm chat, mọi người đều bàn về việc họp lớp.
Ấn tượng của Vệ Đoan Ny về năm cấp ba khá mờ nhạt, hầu như cô chỉ lo học, nếu sâu đậm chuyện gì thì chắc là việc ở ISW năm đó có Tứ Thiếu hô mưa gọi gió.
Sau khi học cấp ba, Vệ Đoan Ny ở nước ngoài tận chín năm, chín năm này, bốn năm đầu cô học tập, năm năm cô tập trung sự nghiệp ở nước ngoài.
Giờ đây, cô đã có chỗ đứng vững vàng trong ngành thiết kế, danh tiếng không nhỏ.
Ba năm trở lại nước, cô lại tiếp tục mở rộng tên tuổi trong nước.
Công việc cứ thế cuốn đi, đến khi chợt nhận ra, cô đã ba mươi mà chưa từng bước chân vào một mối tình nghiêm túc.
Vệ Đoan Ny tính cách cởi mở, không thích gò bó, cô muốn tự do thoải mái, yêu đương thì quá ràng buộc.
Trong nhóm chat, ai cũng hào hứng bàn chuyện gặp lại, có người còn nhắc thẳng tên cô, hỏi cô đi không.
Vệ Đoan Ny tay gõ lên bàn phím: [Sẽ tham gia.]
Trong nhóm chat nhanh chóng hiện hàng loạt tin nhắn kích động, rõ ràng ai cũng chờ đợi sự xuất hiện của cô.
Không trách, Vệ Đoan Ny trước nay xinh đẹp, mang theo nét đẹp trời phú, tựa như một búp bê sứ hoàn hảo, đẹp đến mức đã nhìn thấy sẽ không rời mắt được.
Rất nhiều nam sinh trước kia yêu mến Vệ Đoan Ny nhưng cô lại quá kiêu kỳ và không muốn yêu đương cho nên tự mọi người cũng nhận thức mà không tiến tới theo đuổi.
Chung Yến nhắn tin riêng cho Vệ Đoan Ny: [Ny Ny à, cậu thử hỏi Phó Thiếu và Sở Thiếu trong nhóm chat xem đi không?]
Vệ Đoan Ny nhận ra điểm này, có chút ngập ngừng.
Chung Yến lại gửi sticker năn nỉ khóc lóc, Vệ Đoan Ny buộc lòng phải làm chuyện tốt.
Vệ Đoan Ny nhắn trong nhóm chat: [@Sở Bắc Nghi, @Phó Cảnh Minh, hai người tham gia cùng đi.]
Rất lâu không có phản hồi.
Vệ Đoan Ny cho rằng hai người này không muốn tham gia, tính cách bọn họ vốn quái gở, cô tuỳ tiện quăng điện thoại qua một bên để xem bản thiết kế cho bộ sưu tập sắp ra mắt.
Vệ Đoan Ny tập trung cao độ, tỉ mỉ phác hoạ từng chi tiết lên bản vẽ hoàn toàn không đoái hoài tới điện thoại trên giường.
Trời đêm đầy sao cũng đã phai nhoà bởi áng mây trắng, đến khi Vệ Đoan Ny vươn vai vì mệt mỏi, hai mắt bắt đầu nặng nề muốn thϊếp đi, cô mới buông công việc ra.
Vệ Đoan Ny leo lên giường, uống ly nước ấm sau đó trùm mền đi ngủ.
Trong khi đó, nhóm chat đã rất náo loạn, tin nhắn nhảy đến sắp cháy máy.
Sở Bắc Nghi: [Được, các cậu nhớ tôi thì tôi tham gia cho các cậu ngắm đỡ buồn.]
Phó Cảnh Minh: [Ok, tôi sẽ sắp xếp.]
Quả nhiên hai người họ vẫn thân với Vệ Đoan Ny hơn, cô chỉ vừa lên tiếng đã đồng ý.
Ở một nơi khác, căn phòng chìm trong bóng tối, rèm cửa đã che khuất ánh trăng.
Phó Cảnh Minh nhìn tin nhắn dồn dập mà chẳng thấy phản hồi từ Vệ Đoan Ny thì nhíu mày.
Là cô rủ hắn trước vì sao lại phớt lờ?
Quan hệ giữa hắn và cô nói thân không thân mà nói xa lạ cũng không hẳn, nó luôn dừng ở vạch an toàn.
Vệ Đoan Ny thân với Sở Bắc Nghi hơn, hai người quen biết từ nhỏ mà Phó Cảnh Minh lên cấp ba lại chơi thân với Sở Bắc Nghi cho nên mới có chuyện thân với cô hơn người khác.
Phó Cảnh Minh nhịn không được bấm vào trang cá nhân tài khoản mạng xã hội của Vệ Đoan Ny.
Cô thường chia sẻ rất nhiều thứ, từ công việc đến cá nhân, bài nào cũng thu hút rất nhiều lượt tương tác, ngoài khen về những bộ thiết kế của cô ra thì người ta chỉ chú ý đến nhan sắc của cô.
Vệ Đoan Ny rất đẹp, ấn tượng lần đầu Phó Cảnh Minh dành cho Vệ Đoan Ny là ngày đầu tiên của năm học lớp mười, khi cô tự tin đứng trước lớp phát biểu rằng bản thân đủ khả năng làm vị trí lớp trưởng rất tốt.
Từ đó hắn cảm thấy, ồ, không tệ, rất cá tính.
Phó Cảnh Minh tắt điện thoại, ánh sáng từ màn hình vụt tắt để lại khoảng tối lặng lẽ phủ lên gương mặt hắn.
Căn phòng dần chìm vào tĩnh lặng.