Lúc Vệ Đoan Ny cùng Phó Cảnh Minh rời phòng, dáng vẻ Vệ Đoan Ny khổ sở vô cùng, vẫn là được Phó Cảnh Minh bế ra xe.
Chiếc Koenigsegg màu trắng biển số tứ quý bảy đậu trong sân, Giang Việt — trợ lý theo bên cạnh Phó Cảnh Minh thấy hắn bước ra thì chủ động mở cửa.
“Chuyến bay đã dời lại hai tiếng theo lời của Phó Thiếu.”
“Ừ.”
Phó Cảnh Minh bế Vệ Đoan Ny ngồi vào hàng ghế sau, hắn ân cần vuốt tóc rối của cô ra sau tai.
Giang Việt ngồi ở ghế lái mau chóng cho xe chạy đi.
Vệ Đoan Ny mệt mỏi vô cùng, không còn sức nữa, cô tựa đầu ở đầu vai Phó Cảnh Minh mà thϊếp đi.
Phó Cảnh Minh một tay vuốt lưng Vệ Đoan Ny, một tay xem điện thoại, ánh mắt tĩnh lặng chẳng gợn sóng.
Chiếc xe sang trọng lướt trên đường lớn cũng không ai dám cản trở, ai cũng đều nhận ra chủ nhân của nó, cứ thể chạy thẳng về hướng sân bay riêng của Phó Thị.
--- Quay lại tuyến thời gian ba năm trước ---
“Họp lớp sao?”
Vệ Đoan Ny tay cầm điện thoại ngồi trên giường nghe máy với cô bạn thân Chung Yến có chút bất ngờ.
Chung Yến ở đầu dây bên kia trách cứ: [Đều tại cậu khó mời chứ sao? Vừa học xong cấp ba đã sang nước ngoài, sau đó về nước thì ba năm toàn tập trung sự nghiệp, hiện tại mọi người đều muốn gặp cậu.]
Vệ Đoan Ny nghe xong thì thầm tính toán, cô đáp: “Tớ sẽ sắp xếp.”
Chung Yến lập tức bồi thêm: [Này, nhớ kêu cả Sở Thiếu và Phó Thiếu nha, cậu thân với hai người họ nhất.]
Vệ Đoan Ny nghe xong thì rầu rĩ, cô cuối cùng cũng hiểu mục đích muốn gọi cô họp lớp là gì, bọn họ là muốn gặp Sở Bắc Nghi và Phó Cảnh Minh.
Vệ Đoan Ny ngao ngán nói: “Tớ không biết, tớ chỉ đưa lời còn việc đi hay không là của hai người họ.”
Chung Yến: [Thế nhé Vệ tiểu thư, trông cậy vào cậu.]
Vệ Đoan Ny cúp máy chỉ nhẹ lắc đầu, mặc dù học chung lớp nhưng cơ bản ai dám mạo phạm Sở Bắc Nghi và Phó Cảnh Minh, mặc dù tính cách hai người họ có phần vui tính nhưng địa vị, thân phận đã rất cách biệt.
Vệ Đoan Ny cũng không hiểu sao mình có thể chơi chung với bọn họ.
Nhưng mà hiện tại tình hình đang không khả quan lắm, Phó Cảnh Minh thì cô ít giao tiếp hơn Sở Bắc Nghi nên muốn rủ luôn hắn thì phải kêu Sở Bắc Nghi lên tiếng.
Mà Sở Bắc Nghi đang buồn tình vì chia tay Vãn Châu, sợ rằng anh sẽ từ chối.
Vệ Đoan Ny đau đầu không muốn nghĩ nữa, cô lấy mặt nạ đắp xong trùm chăn đi ngủ.
~
Vệ Đoan Ny về nước ba năm đều tập trung cho sự nghiệp ở Vệ Thị, Vệ Đoan Ny thừa hưởng tài năng từ ba mẹ của mình trở thành nhà thiết kế thời trang.
Cô tự thành lập một thương hiệu thời trang riêng tên Senie.
Tuy rằng Vệ Thị có thể xem là tập đoàn lớn trong lĩnh vực thời trang nhưng cạnh tranh luôn đòi hỏi đột phá, nhất là cái đẹp càng làm người ta yêu cầu cao.
Vệ Đoan Ny chính là thiên tài trong ngành này.
Cô dùng sự tài hoa của mình để từng bước đưa thương hiệu của bản thân nổi danh trong nước bằng sự sáng tạo, gu thẩm mỹ tinh tế.
Tên tuổi của Senie lan rộng trong giới thời trang cao cấp nhờ những bộ sưu tập phá cách, mang đậm hơi thở phương Tây mà vẫn giữ lại cái đẹp của văn hóa Á Đông.
Vệ Đoan Ny đặc biệt yêu cái đẹp.
Từ kiểu tóc, thói quen chọn nước hoa cho đến cách phối đồ, cô luôn là tâm điểm trong mọi sự kiện.
Cô có thần thái của một nữ hoàng nhưng không cố ra vẻ cao ngạo chỉ đơn giản là ánh mắt và bước đi tự khắc khiến người ta phải ngoái nhìn.
Nhưng vấn đề duy nhất của Vệ Đoan Ny chính là tình cảm.
Rất nhiều thiếu gia, giám đốc hay thậm chí là chủ tịch của những công ty lớn nhỏ đều ngỏ ý với cô nhưng cô đều từ chối.
Ba mẹ Vệ thì lo sợ con gái ế, không lấy được chồng lại thấy cô cứ mãi chăm chăm vào công việc, khó mà kiếm được chàng rể cho ông bà.
Vì vậy ba mẹ Vệ ngoài thúc ép thì vẫn là thúc ép.
Vấn đề này làm Vệ Đoan Ny rất phiền toái nên cô thường trốn ở biệt thự riêng của mình, không về nhà.